Tùy Chỉnh
Yêu Nghiệt Nhà Ta

Yêu Nghiệt Nhà Ta

Chương 5

Edit: Cesia

Giai nhân hàm lệ mà đi, chỉ còn lưu lại trong gió tiếng thổn thức của tâm hồn vỡ vụn của thiếu nữ.

Một tiếng than nhẹ dật ra khỏi cánh môi, Trầm Tiểu Sách không khỏi cảm khái, “Nghiệp chướng a.”

Cánh tay đang quấn lấy eo nàng hơi hơi siết chặt, Lăng Vân Phong nghiền ngẫm nhìn nàng, “Nàng vì sao một chút ghen tuông cũng không có?”

“Ngươi lại không thích nàng, ta vì sao muốn ăn dấm chua?” Nàng buột miệng trả lời theo bản năng, nhưng lời vừa ra khỏi miệng chính nàng cũng không khỏi cảm thấy sửng sốt.

Cánh môi đột nhiên dán lên sườn mặt nàng, đi kèm theo thanh âm ôn nhuận nhuốm một chút khàn khàn, có vẻ mị hoặc mà gợi cảm, “Nha, thì ra là thế à.” Âm cuối biến mất giữa bốn phiến cánh môi tương hợp nhau.

Khi hắn buông nàng ra, Trầm Tiểu Sách tựa đầu chôn ở trước ngực hắn, một bên cố bình ổn lại hô hấp, một bên căm tức véo vào bên hông hắn. Ngay trước mặt của hạ nhân Lý gia, hắn lại chẳng thèm kiêng nể gì, hơi quá đáng!

Lăng Vân Phong mày kiếm hơi giương lên, đối với bàn tay nhỏ đang tác quái ở bên hông hắn không đáng để ý tới, trực tiếp cúi người xuống bồng nàng lên, xoay người hướng khách phòng đi tới, dùng chân đá cửa phòng.

Tiến vào nội thất, Trầm Tiểu Sách liền đè thấp thanh âm gầm lên, “Còn không thả ta xuống?”

Lăng Vân Phong nghe theo.

Vừa mới đặt chân xuống đất, nàng lập tức dâng tặng cho hắn mấy đá, vẻ mặt phẫn nộ hầm hầm ngồi xuống ghế.

“Thật sự nổi giận?” Hắn sáp lại gần ngồi xổm ở trước mặt nàng.

“Ta không thích ngươi như vậy.” Quá mức lỗ mãng, làm cho người ta hận nghiến răng.

Hắn nắm lấy tay nàng, mười ngón tay đan vào nhau, khẽ cười nói, “Đối mặt với người mình âu yếm mà muốn ngồi nghiêm chỉnh, mắt nhìn thẳng không ngó nghiêng, quả thật quá khó khăn đối với ta.”

“Nhưng ngươi cứ như thế khinh bạc ta, là đem ta đặt ở chỗ nào?” Lúc trước ôm nàng bồng nàng cũng liền thôi, hôm nay hắn lại làm thế trước mặt bao người, thật sự là đáng giận!

Lăng Vân Phong chăm chú nhìn vào mắt nàng, chân thành tha thiết nói, “Ta vẫn luôn đặt nàng trong tim ta.”

Trầm Tiểu Sách nhìn thẳng hắn, cuối cùng dưới ánh nhìn chăm chú của hắn nàng đành phải chật vật dời đi tầm mắt.

Lòng của hắn nàng không phải không thấy, chỉ có điều nam nhân như thế nàng cho dù có muốn nhận cũng nhìn không thấu, đối với chuyện không thể nắm chắc từ trước đến nay nàng luôn không muốn dính vào quá sâu, thậm chí do dự chùn bước.

Nàng chỉ muốn có một cuộc sống an ổn, mà người trong giang hồ lại quá mức phiêu bạc, bọn họ đều không có gốc rễ, có ân báo ân có cừu báo cừu, cuộc sống luôn bị quấn quanh trong ân oán cừu hận, lại không hề biết đến người nhà bị bọn họ bỏ lại phía sau hoài như thế nào tâm tình chờ đợi bọn họ trở về.

Cái gọi là anh hùng, đại hiệp ở trong mắt của nàng, chẳng qua chỉ là hình tượng bị mọi người khuếch đại. Tựa như phụ thân của nàng, mỗi người đều nói Trầm tể tướng là trung thần lương tướng, nhưng ông lại không rảnh rỗi để chiếu cố nàng cùng mẫu thân, ngay cả đến lúc mẫu thân lâm chung cũng không thể đợi được ông trở về.

Nhìn nàng trong lúc vô tình để lộ ra vẻ đau thương cùng yếu ớt, trái tim của Lăng Vân Phong hơi thắt lại, đứng dậy kéo nàng ôm vào lòng.

Trầm Tiểu Sách tựa đầu chôn ở trong lòng hắn, vòng tay ôm lấy eo hắn. Giờ khắc này, nàng chỉ muốn dựa vào vòng ôm ấp này, cho dù vòng ôm này có lẽ cũng không bền chắc.

“Tiểu Sách.”

Không biết qua bao lâu, Lăng Vân Phong lên tiếng đánh vỡ bầu không khí yên lặng trong phòng.

“Hử?”

“Nàng phải chịu trách nhiệm đối với ta.”

Nàng ngơ ngác, nghĩ mình bị huyễn thính (thính giác bị ảo giác, nói đơn giản là nghe lầm).

“Nàng vừa mới khinh bạc ta.” Hắn bày ra vẻ mặt nghĩa chính ngôn từ (ngôn từ chuẩn mực, ý nghĩa chính đáng) nói.

Huyệt thái dương của Trầm Tiểu Sách co rút lại, cơ hồ muốn lao tới cắn chết tên nam nhân đang trợn mắt nói dối trước mặt.

“Nếu chuyện vừa rồi mà cho là ta khinh bạc ngươi muốn ta chịu trách nhiệm, vậy mấy ngày nay ngươi đối với ta động tay động chân vậy chẳng phải càng phải chịu trách nhiệm sao?” Làm người không thể vô sỉ đến thế! Hắn thật sự không sợ bị thiên lôi đánh chết sao?

Hắn tươi cười rạng rỡ, cầm lấy tay nàng, gật đầu, “Được, ta cưới nàng.”

Ông trời, mau cho thiên lôi giáng xuống đi, nếu không thiên lý ở đâu?

“Không cần.” Nàng cắn răng.

“Gả cho ta đi, ta nguyện ý đối với nàng chịu trách nhiệm.”

“Ngươi làm gì cứ nhất định phải đối với ta chịu trách nhiệm?” Nàng tức giận khẽ gầm lên.

Lăng Vân Phong vẻ mặt vô cùng đứng đắn nhìn nàng, ngữ điệu trước nay còn chưa bao giờ thành thật đến thế, “Vậy có nghĩa là ta có thể đối với nàng làm chuyện mà ta nghĩ muốn làm.”

“Ầm” một tiếng, Trầm Tiểu Sách cả người đều bị nướng chín, hầm đến rục.

Hắn cúi người ở bên tai nàng thì thầm, “Tiểu Sách, làm thánh nhân thật vất vả, ta cảm thấy vẫn là làm cầm thú tốt hơn.”

Không thể nhịn