Tùy Chỉnh

Chương 3: Cuộc chiến khó khăn

Một ngày đẹp trời cũng như mọi hôm,những chú chim đã bắt đầu cất tiếng hót lanh lảnh trên những vòm cây,thì cũng là lúc Trần Nguyên dọn quầy rượu của mình ra, câu chuyện hôm qua hắn bàn với Ngô Tinh đang bắt đầu diễn ra,Sáng sớm Ngô Tinh đã đến và bắt đầu công việc của mình.Công việc buổi sáng thì cũng như thường lệ nhưng bỗng một xe ngựa chạy đến PHỉ Thúy Hiên,hai tiểu nhị sớm đã chờ ở nơi đó, thần sắc trên mặt phi thường sốt ruột, vạc rượu xuất hiện quả thực hóa giải lo nghĩ trên mặt tiểu nhị, tuy trong miệng trách cứ vì cái gì muộn như vậy mới đưa đến, nhưng là cái thần sắc vội vàng xao động kia cũng đã biến mất.

Trần Nguyên và Ngô Tinh giúp tiểu nhị chuyển rượu miệng luôn xin lỗi:""Xin lỗi chư vị đại ca, tiểu điếm cách nơi này xa một ít, vận chuyển qua lại mất một canh giờ, lại để cho chư vị đại ca đợi lâu."

Hai tên tiểu nhị quay sang người công tử bảnh bao trong bộ y phục nói:""Thiếu gia, không pha trộn nước."

Vị thiếu gia nọ quay sang Trần Nguyên hỏi:""Mạo muội cho hỏi huynh đệ đây tên là gì?""

Trần Nguyên đi đến trước mặt thiếu gia kia và nói:""Thưa thiếu gia,tôi họ Trần tên Nguyên,làm nghề bán rượu ở tiểu điếm này,ngài cứ yên tâm,mua rượu ở tiểu điếm này,không lo bị phát sinh chuyện gì""

Thiếu gia kia cười một chút: "Ta là Dương Trùng Khang, Ngũ Nhạc Điếm này là ta mở, về sau mỗi sáng ngươi đưa đến cho ta một vạc rượu."

Đây là người khách hàng lớn của Trần Nguyên.

Lúc này Ngô Tinh đã hào hứng như bị thổi tung,múa tay múa chân như mấy tiểu đồng không cũng không kém,hiển nhiên cũng tràn đầy đầy tự tin đối với tương lai của mình,vì trước đây mọi người cứ mắng hắn là tên""ăn mày thối"" phảng phất đó cũng là chuyện đương nhiên.Trong nội tâm của Ngô Tinh lúc này đã nung nấu một ý chí trả thù cho đại thúc của mình sau khi trả thù xong hắn có lẽ sẽ đi học tác phường làm đồ hay là những cái khác trừ quan trường

Ngô Tinh bây giờ bỗng nói với Trần Nguyên:""Này Trần Nguyên,tên Dương Trùng Khang này ngươi nghĩ hắn có thể là đầu mối nơi vụ án năm xưa của đại thúc ta không?""

Trần Nguyên đang đổ rượu vào vạc rượu,ngước đầu lên nhìn hắn:""Tên này ta đã bí mật theo sát hắn,hắn có lẽ là đầu mối cho kế hoạch của chúng ta,ngươi nghĩ coi một tên hành tung bí ẩn như vậy, quán rượu của hắn chỉ là ngụy trang đánh lừa thiên hạ mà thôi""

Ngô Tinh nhìn đăm chiêu về một nơi nào đó,một cái nhìn mơ hồ không thể nào đoán trước được ẩn ý trong mắt hắn.Trần Nguyên thấy cái ánh nhìn ấy bỗng nói:""Cứ theo kế hoạch mà làm",đảm bảo sẽ thành công""

Ngô Tinh bèn nhìn lên bầu trời và nói:""Hy vọng là sẽ thành công,không thì ta và ngươi chết không chỗ chôn thây""

Bỗng nhiên sự náo nhiệt bắt đầu đến từ tiểu điếm,các văn nhân nho sĩ bắt đầu nháo nhào bàn bạc.Một tên nho sĩ ngồi xuống bắt đầu nói:

-Các ngươi đã nghe gì chưa,nhà Nguyên đã cử sứ giả sang nước ta sắp qua biên giới rồi,nghe nói tên này nổi tiếng hống hách,đi đến đâu cũng tỏ vẻ mặt kiêu căng vì hắn đại diện bộ mặt thiên triều nên cứ đi đến đâu đánh người tới đó

Một tên nho sĩ khác đứng lên nói:

-Trong cuộc kháng chiến Nguyên Mông lần trước,khi nhà Nguyên cử sứ giả sang đây khi vào đến cung điện hống hách với hoàng thượng,cũng đã bị Thái Thượng Hoàng cho vào lao không cho ăn uống,tên này chắc cũng vậy thôi,chúng ta cứ chờ xem sao

Các tên nho sinh khác bèn gật đầu,có lẽ họ hy vọng bọn sứ giả Mông Nguyên không ngông cuồng nhưng có lẽ nó đã có trong máu của bọn họ dù gì bọn sứ giả ấy cũng sẽ bị một trận thích đáng nhớ đời cho bớt đi cái thói kiêu căng của mình.Sự náo nhiệt trong tiểu điếm bắt đầu hạ dần

Trần Nguyên và Ngô Tinh nhìn nhau khi các văn sinh bàn bạc cũng chỉ biết lắc đầu mà thôi vì họ mới chỉ là những chàng thanh niên mới lớn chưa biết gì về chính trị cả.Mà dù có biết thì họ giúp gì được nên chỉ biết đứng ngoài cho vui mà thôi

Trời cũng đã chạng vạng tối,Trần Nguyên cũng đã dọn quán rượu,bỗng Lý chưởng quầy kêu Trần nguyên lại,hình như nét mặt của lão ta rất khó coi như đang có gì đó khiến khuôn mặt lão ta đỏ bừng,lão liền bỗng nhiên nói:

-Trần Nguyên,ngươi nghe tin gì chưa?

Trần Nguyên bỗng thắc mắc và nói:

-Có việc gì mà đại thúc phải nói với cháu gấp vậy?

Lý Chưởng Quầy uống một ngụm nước lã và bỗng nói:

-Triều đình tuyển quân khắp kinh thành chuẩn bị thao luyện để làm gì thì ta không biết,nhưng nghe nói còn có thêm ngươi và Lý Trân phải tòng quân,đưa quân ra biên giới,và còn làm gì thì hiện tại ta không biết

Trần Nguyên bỗng bất ngờ và bắt đầu nói:

-Vậy đại thúc còn mấy ngày nữa là đến ngày mộ quân?

Lý Chưởng Quầy bỗng bất ngờ nói:

-Còn khoảng 5 ngày nữa,từ nay đến đó ngươi lo chuẩn bị đi

Nói xong một đoạn rồi bỏ đi,để lại Trần Nguyên đứng như trời trồng,Trần Nguyên giờ chỉ biết đứng thở dài,hắn nghĩ nếu như bây giờ mẹ hắn ở bên hắn thì có lẽ là tốt quá rồi,bà ấy có thể động viên tinh thần hắn không như bây giờ hắn phải đối mặt như thế này.


Trần Nguyên bước về giường của mình và ngủ một giấc tới sáng sau những ngày mệt mỏi

Giữa đêm tối tĩnh mịch,cung điện bắt đầu sôi nổi bởi những tiếng nghị luận,các quan nội thần bắt đầu tranh cãi với nhau bỗng một tiếng nói khiến tất cả quan lại im lặng.Vua Trần Nhân Tông ngồi trên ghế rồng,sắc mặt cực kỳ giận dữ,tay bóp chặt thành ghế,bỗng cất tiếng nói làm cho sự tranh luận của các quan im bặt, toát ra vẻ uy nghiêm của một thiên tử:

-Nay nhà Nguyên gửi sứ giả đến mượn đường đánh Chăm Pa,các khanh không lo mà nghĩ ra đối sách cứ ở đây mà tranh cãi thì được gì?

Từ trong hàng võ quan bỗng nhiên có một một người đứng ra giữa đại điện,thân thể cường tráng,phủ trên mình một lớp áo giáp uy nghiêm,quỳ xuống nói:

-Hoàng Thượng,nếu như người không chê thì để thần đón tiếp sứ giả nhà Nguyên

Vua Trần Nhân Tông lúc này lại rơi vào khoảng trầm tư,bỗng nhiên cất tiếng nói:

-Khanh đang là Quốc Công Tiết Chế chỉ huy quân đội,há chẳng phải vì một tên sứ thần nhỏ nhoi mà phải hạ mình ra đón tiếp tên cẩu tạp chủng ấy phải chăng khanh còn có dụng ý gì khác?

Trần Hưng Đạo bỗng khẽ cười,gương mặt mới đầu còn nghiêm nghị lúc sau bỗng vui vẻ nói:

-Để thần sẽ cho bọn sứ giả biết một bài học nhớ đời,và cũng như sẽ chuẩn bị quân đội để phòng thủ

Trần Nhân Tông bỗng gật gù và chỉ tay thẳng về Trần Hưng Đạo nói:

-Tướng quân nghe lệnh tiếp đón sứ giả nhà Nguyên một cách ""tử tế"" không được làm phật lòng sứ giả,nếu có gì sơ xuất xử theo quân pháp

Trần Hưng Đạo quỳ xuống hô to hai tiếng:

-Tuân mệnh

Trần Nhân Tông lúc này bỗng nói:

-Bãi Triều

Các quần thần quỳ xuống đất hô to:

-Hoàng thượng vạn tuế,vạn vạn tuế

Vua Trần Nhân Tông bước ra khỏi ghế rồng đi vào bên trong,lúc này bên dưới các quần thần bắt đầu bàn tán:

-Ngươi nghĩ Thượng Tướng có thể đi tiếp sứ giả được à
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện "Xuyên Không Về Nhà Trần". Trong khi chờ chương mới ra, Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà có thể bạn quan tâm
Đại Minh Võ Phu
Xuyên Không Về Thời Trần
Tranh Bá Thiên Hạ
Cực Phẩm Gia Đinh
Ngược Về Thời Minh
Binh Lâm Thiên Hạ