Tùy Chỉnh

Quyển 2 - Chương 28: Lối thoát

Robot không thể đi thang trượt dành cho người mà có cầu thang trượt riêng. Do da của robot làm bằng hợp kim Aruam, bền chắc và khá giống da người nhưng độ ma sát rất yếu. Vì thế có một số hạt ma sát dạng yếu được cho vào cùng hợp kim Aruam để robot có thể cầm nắm. Tuy nhiên, khi hạt ma sát tác dụng với hạt ma sát sẽ sinh ra phản ứng đối kháng, không tiếp xúc được. Ở cầu thang trượt dành cho robot được lắp loại vật chất có độ ma sát bình thường, các robot có khả năng đi trên bề mặt này. Cầu thang trượt dành cho robot được xây dựng có kính, cách ly hoàn toàn để đảm bảo an toàn cho trẻ em do một số đứa trẻ không muốn rời xa robot của mình. Luôn có người canh cổng tầng ở phía cầu thang trượt dành cho robot nên nếu không có người kiểm duyệt robot sẽ không đi qua được.

Vì thế bước lên cầu thang là đã tương đối an toàn.

-Còn một tầng nữa.

"Chít!"

Dạ Sở Kỳ vuốt ve Bạch Ngân đã xù cả lông. Vừa ôm nó vừa đánh tiến có chút khó khăn. Cô mở ra một tin được gửi tới.

-Địa điểm là cửa kính phía Bắc tầng 12. Lần trước Anh Anh đã dẫn mình qua mấy lần, vẫn còn nhớ.

Dạ Sở Kỳ đứng trước cổng tầng, tâm tình hơi khó chịu.

-Được rồi, mở ra th...

-Không được!

Dạ Sở Kỳ quay mặt lại. Đó là cô gái thuộc đội tuần tra vừa lúc cô lên tiền phá thang máy.

-Cô mau đi cùng tôi xuống. Lên trên rất nguy hiểm. Nếu có người thân nào của cô ở phía trên, tôi sẽ huy động lực lượng giải cứu.

Dạ Sở Kỳ xoa trán.

-Cô mới là người phải xuống đó! Rốt cuộc cô theo tôi làm gì?

-Cô nói cái gì vậy? Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ mọi công dân trên thế giới này.

-Vậy thì trở về đó và làm công việc của cố đi! -Dạ Sở Kỳ có phần lớn tiếng.

Cô gái nhíu mày. Dạ Sở Kỳ hơi hé cửa.

-Nói sao thì tôi cũng là robot.

Dạ Sở Kỳ trong lúc cô gái vẫn còn ngẩn ra, mở cửa đi vào.

-Đi thôi, Bạch Ngân.

Tầng 12 robot có vẻ hiền hoà hơn. Dạ Sở Kỳ tiếp tục nhắm đường tiến tới. Chiến thuật là không dùng nhiều sức, chủ yếu là né tránh. Cô không có nhiều năng lượng, cũng không mạnh để đánh gục tất cả robot ở đây. Ở đây không chỉ có robot dạng android, còn có cả các robot khác nữa. Thế nên là Dạ Sở Kỳ gặp chút khó khăn.

Dạ Sở Kỳ dùng giải phóng năng lượng đẩy ra một nam robot và một con mèo máy, chân nhanh nhẹn nhảy lên tường, tác dụng lực nhảy ra hướng khác. Một đám robot đuổi theo cô. Tiếng động máy móc nghe đến là chói tai.

-Sắp tới r.... Á!!?

Dạ Sở Kỳ bị một con thỏ robot đẩy ngã. Bạch Ngân thân mập tròn ngã xuống đất, có vẻ đau. Con thỏ liền chạy lại gần Dạ Sở Kỳ. Nó gặm và đánh mấy con thỏ máy đang tới gần Dạ Sở Kỳ. Cô nhìn về phía trước.

-Cửa kính phía trước rồi.

Dạ Sở Kỳ ôm Bạch Ngân, vội đứng dậy. Chân cô nhói đau, không đi được.

-Chân...

"Chít!"

Thỏ trắng nhỏ nhảy khỏi tay Dạ Sở Kỳ, chạy đi.

-Bạch Ngân!

Thỏ trắng nhỏ chạy về phía đám robot đang hùng hổ đi tới. Dạ Sở Kỳ nhíu mày, không suy nghĩ liền hướng phía đó đi tới. Nói thế nào, cô cũng không bỏ Bạch Ngân được.

-Bạch Ngân! Bạch-...!

Dạ Sở Kỳ bị một robot đánh lùi ra mấy bước. Có thông báo hiện trước mắt, mặt Dạ Sở Kỳ tái đi.

-Năng lượng sắp hết rồi...

Dạ Sở Kỳ vội lùi lại. Đề phòng nhìn đám robot vây quanh, cô nheo mắt. Cô bây giờ, tiến lùi đều không thể.

"Chít!"

-Bạch Ngân!?

Dạ Sở Kỳ quay qua tiếng gọi. Phía sau đám robot một người đi qua tới. Trong tay cầm súng máy loại ngắn, cô ta ôm thỏ trắng nhỏ. Bật người trên hai bức tường, cô ta nhanh chóng tới phía Dạ Sở Kỳ.

-Cô... tại sao...?

-Cô tưởng trò đùa của cô có người tin à? Làm gì có robot nào linh hoạt như người vậy chứ?

Dạ Sở Kỳ hoàn toàn không biết nói gì.

-Cùng tôi đi xuống.

-Cô thật cố chấp đấy.

Cô gái hừ lạnh. Dạ Sở Kỳ nhận lại Bạch Ngân. Nói sao đi nữa, lên tới đây mà trở về thì đúng là đồ ngu. Cô cũng không ngu thế. Huống hồ gì cô cũng có mục đích cả.

-Đám robot này rất ít khả năng chiến đấu. Nếu như di chuyển phía trên sẽ dễ dàng qua được.

-Có nghĩa là cô có thể tự trở về phải không?

-Đừng có vớ vẩn.

-Tôi nói thật.

Dạ Sở Kỳ chợt nghĩ, nếu như cô đang mặc Ải Hoang Phế, đám robot này lập tức sẽ trở thành đống sắt vụn. Nhưng hiện tại nếu liều mạng, cũng không phải không có khả năng.

Dạ Sở Kỳ hơi suy nghĩ, cuối cùng quyết định liều. Dù sao năng lượng cũng gần hết rồi, lực chiến của cô sẽ giảm. Nếu cứ dây dưa không tới phía kia, năng lượng mà hết tại đây thì coi như xong. Cô chỉ định ra ngoài một lát, cũng không mang theo sạc không dây. Mà dù có thì dùng sạc vào cô cũng chẳng khác gì một con robot bị tê liệt cả.

-Ước lượng khoảng 13 mét....

Dạ Sở Kỳ mặc kệ cô gái bên cạnh. Cô giơ một tay, năng lượng tập trung. Nếu giải phóng năng lượng lần này nữa, thì cô đã mất toàn bộ khả năng chiến đấu. Không thành công thì cô chết chắc.

-Phải giải phóng Blue Elitic-flup dưới dạng năng lượng.

Dòng năng lượng chạy qua cánh tay của Dạ Sở Kỳ, thoáng chốc bùng nổ. Lực đẩy tác động đẩy các robot ra xa, va vào tường. Một số ngừng hoạt động. Dạ Sở Kỳ nhân cơ hội chạy đi, nhưng cô lại quên mất, rằng chân đang đau.

-Á!

-Này!

Cô gái kia lao tới, hất văng một robot.

-Thứ vũ khí đó của cô lợi hại thật đấy.

Dạ Sở Kỳ không có tâm tư tiếp tục nói lý với kẻ không biết dùng não trước tay này. Còn 8 mét nữa...

Có tiếng động cơ bên ngoài.

-Cứu hộ đến sao?

Dạ Sở Kỳ thở ra một hơi. Không cần biết là Dạ Sở Hiên hay cứu hộ, đến phía cửa kính là an toàn.

-Này, cô đi....

Dạ Sở Kỳ quay lại, nhìn thấy phía sau cô gái là một con chó máy SP. Không kịp suy nghĩ, cô liền đẩy cô ta ra. Con chó chồm tới, Dạ Sở Kỳ theo bản năng giơ tay đỡ.

Con chó cắn vào tay Dạ Sở Kỳ, cảm giác đau làm cô nghiến răng.

-SP!

Cô gái rút súng máy, bắn hai phát vào ổ cứng bên phải con chó. Nó dừng hoạt động.

-Này! Cô điên à? Cô có biết trong miệng SP có gì không? Là axit đấy!

Dạ Sở Kỳ nâng cánh tay. Tay cô hoàn toàn không có cảm giác nữa.

-Biết, nên mới không thể để cô bị cắn được.

Cô gái nhìn cánh tay Dạ Sở Kỳ, chết lặng.

Cánh tay chảy đầy máu, các vết thương sâu đến đáng sợ. Nhìn sơ thì chẳng có gì khác thường, nhưng những ngón tay của cô đã bị axit ăn mòn lộ ra cả linh kiện máy móc.

-Nói với cô rồi đúng không?

***

*tg: Cổ động bình luận:3
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện "Xuyên Đến Tương Lai - Tôi Không Phải Robot". Trong khi chờ chương mới ra, Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà có thể bạn quan tâm
Nam Chính, Nữ Phụ Ta Không Cần Bọn Ngươi!
Ta Là Đệ Nhất Nữ Phụ
Ơ... ĐM! Ta Thành Vương Phi Rồi!
Nữ Chính! Cô Tiêu Đời Rồi!!
Hoàng Hậu Siêu Quậy
Hoàng Hậu Nổi Loạn: Đi Nhậu Thôi!