Tất cả
Xuyên Đến Cánh Đồng Lúa Xanh Xanh
Tây Viễn ngồi ở trong sân, nhìn trời chiều nhuộm đỏ phía chân trời, không khỏi lại nghĩ tới những lời này! Theo lý mà nói những lời này từ sau khi Tây Viễn tốt nghiệp nghiên cứu sinh sẽ không còn nhớ rõ, có điều ai bảo hắn ngứa tay, đang thuê phòng êm đẹp lại đi chuyển nhà, cố tình còn muốn lấy đồ vật xuống sửa sang lại, kết quả liền tìm được một tờ giấy từ trong một quyển sách trước kia.


Tây Viễn suy nghĩ mãi, nhìn dáng chữ thì đây không phải do hắn viết, có điều ai lại giống hắn khi không ghi lại chút cảm xúc nhỏ bé đây? Tây Viễn minh tư khổ tưởng nửa ngày, mới nhớ tới đây là năm thứ hai nghiên cứu, hắn và Thịnh Quỳ vì tra tư liệu luận văn mà cùng ngâm mình ở trong thư viện, lúc ấy Thịnh Quỳ viết tờ giấy này cho hắn, hắn còn cố nắm lấy một chút ý tứ trong lời của Thịnh Quỳ thực hi vọng có chút gì đó… Chẳng qua, cũng chỉ là hi vọng mà thôi.


Khối thân thể Tây Viễn đang mang năm nay mười tuổi, nguyên danh cũng gọi là Tây Viễn, trong nhà còn có ông nội, bà nội cùng đệ đệ Tây Vi năm tuổi. cha mẹ hiện nay đã ra ngoài đi làm cho người ta kiếm tiền mấy tháng, vốn Tây Viễn sinh bệnh nên đã gửi thư đi, có điều đường xá xa xôi, phỏng chừng hiện tại đang ở trên đường trở về.

Bình luận truyện