Tùy Chỉnh

Quyển 2 - Chương 67: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Giữa trưa trên đường trở về mấy giống cái sóng vai đi, thỉnh thoảng nói giỡn vài câu.

"Hí hí..." Cầm tay mình Kathy dẹt miệng: "Việc này làm mệt mỏi quá, tay của mình đều nổi vết phồng rộp."

Việc nhà nông xác thực mệt người, nhớ rõ năm đó thời điểm Liễu Thư giúp làm việc nhà nông trong nhà, trong lòng âm thầm nói, về sau lớn lên làm gì cũng không làm ruộng. Không phải xem thường, mà là thật sự rất mệt. Ngẫm lại mà xem, một khi khom lưng trồng mầm chính là khom thật nhiều giờ, là ai cũng cảm thấy chịu khổ cực.

"Chảy mồ hôi mới có thu hoạch đi, chờ khi cậu trồng lương thực gặt hái thu hoạch lớn rồi, cậu sẽ cảm thấy hiện tại hết thảy đều là đáng giá." Cũng không thèm để ý Kathy oán giận, ai cũng sẽ có, đi qua đi cầm lấy tay cô nàng, vừa thấy xác thực mọc hai cái bọng nước. Con hàng cũng ngốc, thế nhưng không biết châm vỡ ra, cứ như vậy mà mang vết phồng rộp làm việc, có thể không đau hoảng đi, cũng thiệt thòi cô nàng nhịn đến bây giờ mới rầm rì ra.

"Cậu cái đồ ngu ngốc."

Bị mắng ngu ngốc, Kathy càng tội nghiệp.

Kathy đáng thương hề hề nâng tay mình, bộ dáng đáng thương đó Liễu Thư nhìn mà thở dài, thật sự không đành lòng. Mắt thấy cũng đi đến cửa nhà, chào hỏi mấy người khác, rồi lôi kéo Kathy đi nhà mình, ngày hôm qua cô thoa dược còn có thừa, vừa vặn cho cô ấy dùng.

Vết phồng trên tay đương nhiên là phải châm vỡ trước, khi Liễu Thư lấy ra một cái châm nhọn, sáng loáng đi tới gần, Kathy không hiểu sao mà run lên, nhăn mặt nói: "Cậu, đừng giống như mình nghĩ nha..." Nói xong bước chân còn không dấu vết lui ra sau.

Hơi nhíu mày, xem cô ấy tự cho là không dấu vết, cô nổi ý xấu nhếch khóe miệng, thống khoái gật gật đầu: "Đúng vậy, vốn như cậu nghĩ." Giống như là thấy mình nói xác thực trọng điểm, sợ làm cô ấy sợ, Liễu Thư nhẹ giọng an ủi: "Yên tâm đi, mình sẽ nhẹ tay, rất nhanh, sẽ không qúa đau." Nếu trên khóe miệng của cô chẳng nhếch lên rõ ràng mà nói, tuyệt đối cũng có vẻ có thành ý.

"Mình, mình không cần châm, cứ như vậy là được." Thật sự là lòng có chút ưu tư, ôm tay rồi lui về sau, Kathy tỏ vẻ cô sợ đau. Cái gai nhọn như vậy, bình thường bị đâm trúng đều đau hoảng, bây giờ còn muốn lấy nó đến chọc vết phồng của mình, thì trong lòng khiếp đảm trước. Được rồi, tuy rằng như vậy là có chút không cốt khí, nhưng, cô cũng không phải thú nhân.

Mắt lạnh nhìn thái độ giống cái trước mắt không bạo lực thì không hợp tác, cô âm thầm biết có đứa nhỏ đầu gấu chính là thiếu nợ như vậy, cho nên Liễu Thư cũng lười vô nghĩa với cô nàng, đi nhanh tiến lên một phen bắt lấy tay cô ấy, rồi ra tay đâm xuống.

Liễu Thư hùng hổ ức hiếp lại đây, dọa Kathy sợ tới mức oa oa kêu loạn, tay chân cùng sử dụng muốn giãy dụa. Nhưng mà mới động một chút như vậy, trên đỉnh đầu liền truyền đến giọng nói của âm trầm Liễu Thư: "Lại nhúc nhích lung tung, kim cũng không có mắt, nếu không cẩn thận đâm trúng thì làm sao, hoặc là chui vào thịt trong không nhổ ra được, cũng chớ có trách mình."

Nghe xong lời này, Kathy lập tức bị dọa, không dám nhúc nhích mảy may, chỉ sợ động thì kim trong tay Liễu Thư thật sự như theo như lời cô nói mà đâm đi vào, nhất thời tội nghiệp nhìn cô: "Đừng, đừng nha, đừng xúc động, đó là tay của mình, không phải cái gì gì gì đó..."


Hai cô nháo như vậy, Alice vào cửa thì nhìn thấy, Liễu Thư dùng thân thể nho nhỏ của cô dùng sức đè nặng Kathy, rồi sau đó người thì lại lộ bộ dáng đáng thương hề hề, phí công mà vô lực giãy dụa. Nhìn hai người nháo thành một đoàn như vậy, một phương rõ ràng vẫn là bị ức hiếp, nhịn không được "Phốc xuy" một tiếng nở nụ cười. Dien%^%dan*^*le#*#quy^_^!don~ChieuNinh

"Không muốn bị chọc thành cái sàng, thì ngoan ngoãn." Liễu Thư mới mặc kệ Alice vây xem, tiếp tục cười lạnh nói.

Kathy không biết "Cái sàng" là cái gì, nhưng không ảnh hưởng cô nghe ra trong lời Liễu Thư nói, ác ý nồng đậm. Mắt nhìn thấy Alice đi tới, có lòng muốn cầu cứu, nhưng, nói còn chưa nói ra, thì thấy Alice hình như vô cùng bất đắc dĩ nhún nhún vai với cô, sau đó đi một bên đứng bất động, tư thế rõ ràng "Ta là đến vây xem ", cô nhìn mà muốn hộc máu.

"Được rồi, cậu châm đi, nhưng mà nhất định phải nhẹ chút." Mắt thấy cứu tinh duy nhất đều phản chiến, Kathy ngừng thấy sống không còn gì lưu luyến, nhân sinh đều hắc ám, liền mặc kệ, tùy ý Liễu Thư nhu ngược.

Tất nhiên là Liễu Thư không làm gì cô nàng, nhìn bộ dáng của cô nàng, ngược lại vừa bực mình vừa buồn cười, nhìn trái nhìn phải thấy cô nàng cũng thành thật, mặc kệ cầm lấy tay khác của cô nàng rồi thật lưu loát đâm hai cái vết phồng rộp.

Đau không, là có chút, dù sao hôm nay ma sát sau một lúc lâu, bọt nước đều bị mài sưng đỏ, còn thiếp tục như vậy cũng sẽ bị mài vỡ ra, nhưng mà dù sao cũng là bọt nước, châm một cái lỗ cho nước thả ra là được. Đợi sau khi xong việc thấy không gì hơn cái này, Kathy đứng thẳng thân mình nhìn xem bọt nước xẹp lép trong tay, lại liếc mắt nhìn Liễu Thư đang ôm ngực đứng thẳng liếc xéo cô một cái, xấu hổ gãi đầu, ưỡn mặt hì hì cười nói: "Vẫn là Tiểu Thư lợi hại, cũng không đau đâu."

Đối với trình độ da mặt dày có hiểu biết mới, Liễu Thư cũng mặc kệ cô nàng, chuyển hướng nói với Alice: "Mình thấy cậu hôm nay cũng không thoải mái, có phải cũng mài ra vết phồng hay không?"

Alice qua đây chính là nguyên nhân này, vốn trong lòng cũng rất đấu tranh, nhưng sau khi nhìn xong "vật thí nghiệm" phía trước, đã rất thản nhiên, cười gật gật đầu nói: "Đúng vậy, cậu châm giúp mình đi." Nói xong thì ngoan ngoãn đưa tay của mình lên, một chút cũng không cho Liễu Thư khó xử.

Cầm lấy tay Alice, như có như không 

chapter content
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới