Tùy Chỉnh

Chương 7

Trời sáng, A Phương mở con mắt tèm nhèm, ngơ ngác ngồi dậy. Trên biển từng đợt sóng lớn lấp lánh ánh vàng, cuồn cuộn sóng bạc vỗ vào bờ cát, từng đợt, sóng đánh vang dội. Vị trí bên cạnh, đã sớm không một bóng người, cô ngáp một cái thật to, đứng lên, vừa duỗi lưng một cái vừa đi ra khỏi lều. Ở ngay ngoài lều, có một trái dừa đã được chặt sẵn, cô thuận tay cầm lên, uống liền một hớp nước dừa, sau đó đứng trên đồi cao tìm kiếm anh.

Không xem còn tốt, vừa nhìn cô lập tức bị dọa sợ đến xanh mặt, ném luôn trái dừa đang cầm trên tay ra sau đầu, cô hai ba bước liền từ trên đồi cao chạy xuống dưới bờ biển, vừa vẩy vẩy tay vừa hét to. “A Kiệt – ” anh nghe tiếng kêu, quay đầu nhìn cô.

A Phương vừa chạy vừa sợ, vọt vào trong sóng bạc, kết quả không ước lượng đúng, ngược lại đụng anh ngã. Anh bảo vệ cô, hai người vùi vào trong biển chạm đến eo, một sự đau đớn sắc bén cho anh biết cánh tay trái đã bị đá cứng dưới đáy biển cứa trúng, anh nhịn đau, lần nữa đứng vững, thuận tay đỡ cô lên.

“Sao vậy?” Anh lau nước đầy cả mặt.

A Phương còn chưa đứng vững liền vội vã lôi kéo anh lên trên bờ, vừa mắng: “Sao vậy? Anh anh còn hỏi em sao vậy?”

Thật vất vả hai người mới lên tới bờ, cô tức giận nắm bờ vai anh, nhìn anh cả giận nói: “Anh chán sống hay sao thế? Trong nước kia có rắn độc anh cũng không phải không biết, anh không có chuyện gì chạy vào trong biển để làm gì hả?! Xin nó cắn anh sao?”

Anh ngẩn ra, giống như là không ngờ cô sẽ nói thế.

A Phương thấy thế, lại càng bốc hỏa, cô cho rằng anh không biết sống chết khuôn mặt tức giận đến đỏ bừng, mở miệng mắng liền một hồi: “Bình thường không phải anh thông minh lắm sao? Thế nào vào lúc này lại không biết suy nghĩ như vậy? Nơi này chim không thả phân, nếu như anh chết, vậy em sẽ thế nào? Em vừa mới gả cho anh! Anh muốn em làm quả phụ cũng không cần phải làm như vậy – này, trời ơi, đáng chết mà – ” A Phương mắng được một nửa, khóe mắt đột nhiên nhìn thấy cánh tay anh đang bị chảy máu, làm cô sợ hãi dừng mắng mỏ, “Đáng ghét, tay của anh – anh bị thương tại sao lại không nói?”

“Anh……” Anh vừa mới muốn mở miệng, nhưng cô lại không cho anh cơ hội trả lời, chỉ là khuôn mặt trắng bệch hấp tấp vội vàng xé rách quần áo của mình, trước tiên buộc chặt lại vết thương cho anh, ngay sau đó chạy về lều cầm lấy hộp cứu thương.

“Cái người này tại sao lại không biết chăm sóc cho bản thân mình!” Cô chạy đến bên anh, người vừa đến liền mắng xuống một câu, nhưng trong nháy mắt người đang mắng, nước mắt lo lắng cũng lả chả rơi.

Cô tay vội chân loạn thay anh tẩy rửa vết thương thoa thuốc, miệng lại thút tha thút thít càu nhàu, hai hàng nước mắt lại thi nhau mà chảy, “Đồ ngốc! Đồ ngốc! Đồ ngốc! Tại sao anh luôn muốn cho người ta lo lắng như vậy a? Bị thương thì phải nói a! Anh xem, chảy nhiều máu như vậy, nếu như mất máu quá nhiều thì phải làm sao? Bây giờ chúng ta đang ở trên hoang đảo, nơi này lại không có bệnh viện, lại không thể gọi xe cứu thương…… Em……”

Cô nói được một nửa lại bất giác nghẹn ngào, vừa nghĩ tới tình hình có thể xảy đến, cô liền nói không được nữa. Đáng ghét, đến tận bây giờ cô mới dám thừa nhận với chính mình, kể từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, cô đã mê luyến gương mặt này, mặc dù sau đó anh luôn đối cô rất quá đáng, nhưng cô lại không có cách nào dời tầm mắt khỏi người anh. Khuôn mặt anh tuấn của anh, giọng nói của anh, từng cử chỉ của anh, đều ưu nhã mê người như vậy, tựa giống như sống trong một thế giới không thuộc về cô, làm cho cô bị hãm sâu. Cô vừa sợ cá tính của anh, rồi lại mê luyến người của anh, mặc dù biết rõ là ngu ngốc, nhưng cô lại tự vùi sâu vào trong đó không thể kềm chế được.

Cô thật không muốn thừa nhận, nhưng khi nhìn thấy anh không để ý sống chết đứng ở trong biển lớn thì cô đã sớm bị dọa đến tim cũng muốn ngừng đập, trong nháy mắt đó, cô mới biết mình đã sớm yêu anh. Cho nên mặc dù trên miệng cô vẫn luôn nói không muốn gả, không muốn gả, thật ra thì trong lòng không giấu được lại có chút hưng phấn. Nhưng trừ hưng phấn ra……. Tự ti lại càng nhiều hơn…… Đáng ghét, cô thật sự rất ghét anh! Cô cũng thật sự rất thích anh! Trời ơi, cô nhất định là siêu cấp vũ trụ đại ngu ngốc!

Thấy A Phương kích động như thế, Lâm Tử Kiệt lúc này nhìn thấy cũng thật choáng váng. Không phải chưa từng nhìn thấy cô phát giận, nhưng lúc trước anh nhìn thấy cô kích động đến như vậy, cũng là khi anh vạch trần âm mưu của Vương Công Minh khi đó cơ hồ cô hận anh thấu xương, nhưng lúc này đây, cô lại bởi vì lo lắng cho anh…… Nhìn A Phương cúi đầu vừa chảy nước mắt vừa băng bó vết thương cho anh, anh cảm thấy cô thật……. Đáng yêu. Một cỗ tình cảm ấm áp xông lên ngực, anh đưa tay vén tóc trên trán cô, dịu dàng lau nước mắt trên mặt cô, nâng cằm cô. Cô hít hít nước mũi, căm giận nhìn anh chằm chằm, khóc đến nỗi mắt mũi cũng đỏ lên hết rồi. Nhìn dáng vẻ cô thế này thật sự rất đáng yêu, anh không nhịn được cúi người cúi đầu hôn lên môi cô, mỉm cười nhìn cô, nói một câu – “Anh yêu em.”

Cô trừng mắt nhìn, lại trừng mắt nhìn, sau đó tức giận căm phẫn đẩy anh ra, nhảy dựng nổi trận lôi đình, “Lâm Tử Kiệt, anh không cần phải quá đáng như vậy!”

“Anh quá đáng?” Anh có chút sửng sốt, nghi ngờ mình đang nghe lầm.

“Em không biết anh trăm phương ngàn kế muốn lấy em là vì cái gì, nhưng xin anh có thể hay không đang lúc người nhà đang lo lắng chết sống của anh, lại còn có thể mở miệng nói đùa!”

Anh nghe vậy xụ mặt, “Anh không có nói đùa.”

“Còn nói không có, chẳng lẽ anh dám nói anh lấy em không phải là vì nguyên nhân khác sao?” Cô tức giận nói.

“Nguyên nhân khác gì chứ?” Anh nhíu mày, cũng nổi giận, không nhịn được đứng dậy, mặt lạnh hỏi: “Em nói ra xem nguyên nhân là gì chứ?”

“Thì…… Thì……” Cô nhất thời á khẩu, cố gắng tìm ra nguyên nhân anh có thể cưới cô, nhưng đầu óc lại trống rỗng, huống chi lúc trước cô suy nghĩ nhiều ngày như thế cũng không nghĩ ra nguyên nhân là vì sao, đột nhiên trong lúc này làm sao có thể biết được nguyên nhân vì sao anh cưới cô chứ? Nhưng cô nhìn thấy cái bộ mặt lạnh của anh, một cỗ tức giận không nhịn được vọt thẳng lên đầu, không hề suy nghĩ, liền nói: “Vì tiền của em a!”

“Tiền của em?” Anh rũ mắt xuống, tay nắm chặt thành quyền, “Anh là vì tiền của em? Em lấy cái loại người Vương Công Minh ra để so với anh sao?”

Lửa giận của anh làm cô nhất thời sợ hãi, nhưng trong lòng lại không chịu cam lòng, bất giác ưỡn ngực, lấy dũng khí trừng mắt nhìn lại anh nói: “Chẳng…… Chẳng lẽ không đúng sao?”

“Em cho rằng hôm nay Lâm Tử Kiệt anh sẽ cần mấy đồng tiền rách nát nhà Chung gia em sao?!” Anh gằn từng chữ, giận đến thiếu chút nữa vỡ luôn mạch máu.

“Mới không phải là mấy đồng tiền rách nát!” Vừa nhắc tới vết thương cũ này, cô lập tức xù lông, hai tay chống nạnh, lớn tiếng nói: “Là một trăm bảy mươi triệu! Cái người khốn kiếp này nghe rõ cho tôi! Thân thể của bản tiểu thư tôi trị giá là một trăm bảy mươi triệu! Anh đừng nghĩ tôi sẽ còn là một đứa con nít con nôi không hiểu chuyện của mười hai năm trước, không sai thật sự tôi rất đần, chính xác nhà tôi cũng là nhà giàu mới nổi! Có thể xem tiền kia là ghê tởm, nhưng cũng không phải là mấy đồng!”

“Dạ, một, tỷ, bảy, ngàn, vạn!” Cô đưa đầu ngón tay ra, lòng đầy căm phẫn mỗi một chữ nói ra liềm đánh vào ngực anh một cái.

“Hơn nữa tất cả này là của tôi đó, tiền của mình tôi! YOUKNOW!” Nói xong lời cuối cùng, cô tức giận đến nỗi ngay cả tiếng Anh không chuẩn cũng nói ra.

Anh hơi ngạc nhiên, vô thức nói: “Em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

“Tôi – ” Cô tức giận hếch mặt nói ra một chữ, lại lập tức dừng lại, hai tay lại ôm ngực, híp mắt trừng anh nói: “Tại sao tôi phải nói cho anh biết chứ?! Không phải anh rất thông minh sao? Sao không tự mình nghĩ đi! Hừ!”

Anh thấy thế lại càng thêm nổi nóng, lạnh lùng nói: “Em có tiền nhiều hơn, liền nghĩ anh nhất định sẽ vì tiền sao? Thật đúng là cám ơn em đã chiếu cố nha!”

“Vậy không thì anh nói là tại sao chứ?” Cô hừ một tiếng hỏi ngược lại.

Anh chợt vô cùng trào phúng: “Đúng nha, trừ tiền, có thể để cho anh uất ức mong muốn cưới em người ngu ngốc như này còn có cái gì chứ? Đương nhiên chỉ vì người nào đó có đến một trăm bảy mươi triệu lớn đến mức có thể đè chết người.”

“Anh – ” cô cứng đờ, hai bàn tay nắm chặt thành quả đấm, trong mắt chợt lóe nỗi uất ức, mặc dù mấy lời này cô cũng vừa mới nói, nhưng bây giờ từ trong miệng anh nói ra, nhưng lại giống như một lưỡi dao sắc bén, đâm vào trái tim của cô đến rỉ máu, “Lâm Tử Kiệt, tôi hận anh!” Cô dậm chân một cái, cực kỳ tức giận mà gào khóc.

Anh bên ngoài cười nhưng trong không cười, mặt lạnh nói: “Cám ơn, không cần khách khí.”

Cô cãi không lại hét lên một tiếng chói tai, thình lình trên không trung lại xuất hiện một tiếng vang lớn át cả tiếng hét của cô. Hai người cùng ngẩng đầu nhìn, cũng cùng nhìn thấy trên kia đang có một chiếc thủy phi cơ (máy bay có thể đậu trên mặt nước) đang bay. Không chút suy nghĩ, Lâm Tử Kiệt liền chạy lên đồi cao, chui vào trong lều lấy ra cây súng phát tín hiệu, nhắm lên trên trời bắn ra một phát súng làm dấu hiệu. Lâm Tử Kiệt nhanh chóng bắn ra phát súng tín hiệu thứ hai, nhắm ngay điểm phát súng đầu bắn tới. Bằng chíu - ầm! Hai người nín thở chờ đợi, một giây, hai giây, ba giây…… Máy bay nhỏ kia quay đầu lại, rất nhanh đã đi đến trên đầu bọn họ, xoay một vòng. A Phương lau nước mắt đầy mặt, nhanh chóng quơ quơ về chiếc máy bay đang ở trên trời. Thủy phi cơ sau khi xác định ở bên dưới có người, chậm rãi hạ cánh xuống mặt biển. Hai người thở phào nhẹ nhõm đồng thời, nhìn nhau một cái. Kỳ lạ là, cô cũng không vui sướng như trong tưởng tượng của mình, anh một chút cũng không giống như đã trút được gánh nặng.

“Lâm Tử Kiệt tiên sinh sao?” Nhân viên cứu hộ ở trên máy bay đi xuống.

“Là tôi.”

“Thật tốt quá, chúng tôi tìm hai người đã mấy ngày. Hai người vẫn khỏe chứ?”

Anh gật đầu, ý vị sâu xa nhìn A Phương đang đứng cách anh năm bước, cô mím chặt môi, khóe mắt vẫn còn vương vấn nước mắt, thấy anh đang nhìn cô, cô lập tức mang chút tức giận quay mặt sang hướng khác, đi theo một nhân viên cứu hộ khác lên chiếc máy bay nhỏ. Đáng chết! Anh thầm mắng trong lòng, nhớ đến mới vừa rồi cùng cô tranh cãi không chút ý nghĩ nào, lúc này anh biết lại làm hỏng chuyện lần nữa.

Lên máy bay nhỏ, xuống máy bay nhỏ, lên máy bay lớn, xuống máy bay lớn, sau nhiều lần giày vò lên xuống, đối với đôi vợ chồng mới cưới Lâm Tử Kiệt và Chung Thục Phương này, rốt cuộc bình yên vô sự trở về sân bay quốc tế Đào Viên, dọc theo đường đi, nếu không phải là việc cần thiết, giữa bọn họ ngay cả một tiếng cũng không nói, chứ đừng nói là trò chuyện. Mặc dù cha mẹ hai nhà đã đến sân bay, cố gắng hân hoan vui mừng đánh vỡ cục diện bế tắc giữa hai người, nhưng khí lạnh bức người toát ra từ hai người họ vẫn kéo dài không có thay đổi đến khi cả hai trở lại biệt viện Lâm gia.

“Chuyện này là sao vậy?” Hank vừa đi xuống lầu, bà đầu bếp lập tức liền đi đến, lo lắng kéo ông qua một bên nhỏ giọng hỏi: “Không phải vừa mới trải qua một trận kiếp nạn mới trở về sao, sao hai vợ chồng son lại mặt lạnh với nhau thế?”

Hank lắc đầu, “Không biết, chính tôi ở sân bay nhỏ chờ bọn họ khi hai người bọn họ xuống máy bay nhỏ thì đã như vậy rồi, có lẽ là cãi nhau.”

“Cãi nhau? Làm sao có thể chứ? Tính tình thiếu gia và tiểu thư Chung Thục Phương đều rất tốt mà” bà đầu bếp có vẻ khá buồn bực.

Hank người biết rõ nội tình nghe vậy cười gượng hai tiếng, chỉ qua loa nói: “Không sao đâu……, vợ chồng son mà, có cặp nào không cãi nhau chứ, dù sao sẽ đầu giường cãi cuối giường hòa, bà cũng không cần lo lắng quá.”

“Cũng đúng đi.” Bà đầu bếp gật gù đồng ý, không nói nhiều lời nữa quay trở về phòng bếp.

Hank cười cười, cũng không xem là quan trọng, xoay người làm chuyện của mình. Nhưng mấy ngày sau, ông mới phát hiện chuyện này không đơn giản như vậy, bởi vì không những thiếu gia từ ngày trở về liền luôn đi sớm về khuya, mà Thục Phương tiểu thư, không, là ngay cả thiếu phu nhân cũng hàng ngày đều luôn đi ra bên ngoài, không sai thật là hai người bọn họ có trở về ngủ, có thể xem như là có gặp nhau, hai người cũng hoàn toàn không có nói chuyện với nhau, sau đó sau khi tách nhau ra lại tự mình buồn bực, nháo đến trong nhà không khí tân hôn nửa điểm cũng không có.

Vào một buổi chiều, khó được thiếu gia đúng giờ tan sở về nhà, nhưng thiếu gia mới vào phòng không bao lâu, liền quay trở ra. “Hank, thiếu phu nhân đâu rồi?”

Hank điều chỉnh tốt vị trí bồn hoa ở góc tường xong xuôi, xoay người lại nói: “Thiếu phu nhân mấy ngày gần đây cũng vừa sáng sớm liền đi ra ngoài.”

Mặt anh trầm xuống, lạnh giọng hỏi “Cô ấy đi đâu hả?”

“Thiếu phu nhân không có nói qua, chỉ là tôi nghĩ chắc là ở quán cà phê Bạch Vân.”

“Bạch Vân?” Anh nhíu nhíu chân mày, nhớ đến lúc A Phương học trung học có một vài người bạn nữ, một người trong số họ tên là Bạch Vân.

“Địa chỉ đâu?”

Hank sớm đoán được thiếu gia sẽ hỏi đến, lòng ông khẽ cười, từ trong ví tiền móc ra một tấm danh thiếp hơi cũ.

Lâm Tử Kiệt đưa tay nhận lấy, cất giọng nói: “Bảo tài xế chuẩn bị xe.”

“Vâng.” Hank gật đầu, xoay người ra cửa.

Lâm Tử Kiệt ba bước thành hai cũng đi vào phòng thay quần áo, một bên móc ra điện thoại gọi cho thư ký, “Niko?”

“Tôi đây.”

“Lập tức phái người đến địa chỉ này.” Anh đọc lên địa chỉ quán cà phê in trong tấm danh thiếp, vừa mặc lại áo khoác tây trang, “Tôi không đến trước, đừng để cho bà xã tôi rời khỏi đó.”

“Ok, đã biết.”

Anh cúp điện thoại, vội vã lao ra cửa, xe hơi đúng lúc dừng lại. Anh mới lên xe liền đọc địa chỉ quán cà phê trên danh thiếp cho tài xế, mặc dù biết không thể gấp gáp, nhưng anh cảm thấy trong lòng như có lửa đốt. Hai tay nắm chặt lên đầu gối, Lâm Tử Kiệt nhìn cảnh đêm Đài Bắc bên ngoài cửa, không khỏi thầm mắng. Đáng chết! Vừa mới bắt đầu anh đã nghi ngờ chiếc máy bay nhỏ có vấn đề ngoài ý muốn, nhưng sau ngày đó cãi nhau một trận với cô, anh bỗng chốc đã quên nhắc cô cẩn thận, hôm nay nhận được báo cáo điều tra, chứng thực nghi vấn của anh, anh vội vã chạy về nhà, lại phát hiện cô nàng kia vẫn còn có thể nhàn hạ thoải mái đi uống cà phê! Uống cà phê? Anh chỉ hi vọng đối phương bày bố như vậy tất cả chỉ là nhắm đến anh – rõ là…… Trời đánh mà!

“Mình muốn ly hôn.”

Bạch Vân ngẩng đầu lên, nhìn đứa bạn thân đang nói ra câu không làm cho người ta kinh ngạc thì chết cũng không dừng lại, khẽ mỉm cười nhắc nhở, “A Phương, cậu mới vừa kết hôn đó?”

“Không có quy định nào nói vừa mới kết hôn thì không thể ly hôn.” A Phương mếu máo lầm bàm oán trách.

“Đúng là không có nha.” Bạch Vân cười khẽ, nhướng mày hỏi: “Vậy dù sao cậu muốn ly hôn thì cũng phải có lý do nào đó chứ?”

“Mình ghét anh ta.” Hai tay cô chống cằm, tức giận lầu bầu.

“Cũng không phải là ngày đầu tiên cậu biết anh ta.” Bạch Vân rửa sạch ly thủy tinh, tức cười nói: “Nếu ghét, ban đầu tại sao lại gả chứ?”

“Mình là bị ép buộc nha!” A Phương bĩu môi, nhỏ giọng: “Ba mình nói nếu mình không chịu lấy, ông ấy sẽ đạp đổ cái văn phòng công ty nhỏ bé của Quyên tỷ, hơn nữa mấy người các cậu cũng khuyên mình gả, dường như nếu mình không lấy anh ta, thì giống như cả đời cũng không ai thèm lấy mình ấy……”

“Bởi vì điều kiện của anh ta không tệ nha, anh tuấn đẹp trai lại giàu có, cùng với cậu còn là thanh mai trúc mã, hơn nữa thật ra anh ta đối với cậu cũng không tệ nha, không phải sao?” Bạch Vân úp ly thủy tinh lên trên kệ, mỉm cười hỏi lại.

“Đối đãi không tệ với mình?! Anh ta đẩy mình xuống hồ bơi, phá hỏng mối tình đầu của mình, chê bai mình còn không đáng giá một đồng tiền, cuối cùng sau này còn quá đáng hơn lại lợi dụng ba mình để bức hôn – ” A Phương hừ nhẹ một tiếng, vẻ mặt đầy vẻ không đồng ý, “Anh ta đối đãi với mình không tệ? Nào có chứ?”

“Có nha, lúc cậu học tiểu học lạc đường ở Công ty Bách hóa, anh ta cứu cậu một lần, lúc cậu vì một quả bóng ở trong nước, thiếu chút nữa từ trên cầu ngã xuống, cũng là anh ta cứu cậu; lúc ở trường cấp ba cậu đến triển lãm Thế Mậu Computer (triển lãm thương mại quốc tế về máy vi tính), thiếu chút nữa đã hủy toàn bộ cuộc triển lãm cá nhân của người ta, vẫn là anh ta giúp cậu giải quyết kéo xuống dưới. Thật ra những việc như vậy nhiều không kể xiết, cậu có thể nói anh ta đối với cậu không tốt sao?” Bạch Vân cười cười, nhắc nhở cô.

“Vậy…… Này thì đúng……”

A Phương muốn cãi lại lại phát hiện mình không tìm được chỗ nào nói được, nếu nhằm vào những chuyện này mà nói, anh ta thật sự đối với cô cũng không tệ lắm, nhưng……

“Này cũng không phải là anh ta tình nguyện nha, chuyện này cũng không phải là mình muốn nó xảy ra, nhưng lần nào anh ta cũng bày ra cái vẻ mặt như người chết í, dường như mình đang thiếu nợ ân tình của anh ấy rất nhiều í, cậu không biết đâu, có lúc mình hoài nghi anh ấy đang vui mừng lắm đi!” A Phương căm giận bất bình biện hộ.

“Vui mừng cái gì chứ?” Bạch Vân nhướng mày, tò mò hỏi.

“Nhìn mình thất bại a!” Cô chu miệng lên, bày ra dáng bất mãn rõ rệt.

Bạch Vân nhịn cười, bởi vì các cô bạn thân như cô cũng đã từng hoài nghi Lâm Tử Kiệt đúng là vui mừng đi. Chuông điện thoại reo lên, cô với tay bắt máy. “Này, quán cà phê Bạch Vân”

“Vâng, là tôi.”

“Đúng, người đang ở chỗ này.” Đối phương nói cái gì đó, cô đưa mắt nhìn A Phương. “OK, tôi biết rồi, tôi sẽ giữ cô ấy lại.” Bạch Vân nói xong dập máy, trở lại chỗ cũ.

“Tóm lại, mình chính là ghét anh ta á!” A Phương nhăn nhăn chóp mũi, kết luận một câu.

“Cậu đã ghét anh ta, năm đó sao cậu lại còn chạy đi mua cổ phiếu công ty của người ta thế?” Bạch Vân chống má phải, trong mắt lóe lên một tia giảo hoạt.

Khuôn mặt A Phương đỏ lên, nhất thời lại bắt đầu cà lăm, “Đó đó đó…… Đó là đầu tư nha, chán chán…… Chán ghét là một chuyện, đầu đầu…... Đầu tư là một chuyện nha!”

“Cậu đó……” Bạch Vân cười khẽ lắc lắc đầu, “Đại tiểu thư, thích thì thích, yêu liền yêu á…, lúc nào thì cậu cũng đã bắt đầu biết nhăn nhăn nhó nhó rồi hả?”

A Phương nghe vậy, mặt càng đỏ hơn, thấy hình hình càng ngày càng nghiêm trọng, “Mình mình mình nào có chứ…… Người ta mới…… Mới không thích anh ta á! Mình…… Mình mình cũng không phải là người cuồng muốn bị ngược đãi…… Mình mình mình……. Mình tránh còn không kịp…… Sao…… Làm sao có thể……”

“Được rồi, vậy cậu và anh ta ly hôn đi.” Bạch Vân nhún vai, đột nhiên không còn khuyên nữa.

“Ah?” A Phương ngẩn ngơ, nhất thời không phản ứng kịp, ngược lại còn hỏi: “Tại sao?”

“Ưhm, cậu xem, thứ nhất cậu ghét anh ta, thứ hai anh ta lại hay khi dễ cậu, thứ ba nếu anh ta và cậu sống lâu cùng nhau, bị cậu lây bệnh ngốc nghếch, làm cổ phiếu mấy năm trước mình và cậu mua bị hạ xuống, vậy không phải mình bị thua thiệt lớn sao. Cho nên mình nghĩ cậu và anh ta ly hôn là tốt nhất, bộ dáng anh ta như vậy có thể tìm được một cô gái thông minh hơn nhiều, cậu cũng có thể lại một lần nữa làm người tự do.” Bạch Vân cầm khăn lên lau mặt bàn quầy bar, mắt cũng không thèm chớp nói ra đạo lý rõ ràng, chưa dứt lời còn dừng ở trước mặt A Phương, nở ra một nụ cười vui vẻ, “Cậu thấy đúng không?”

“Bạch Vân – ” đột nhiên bị nói trúng tâm sự, A Phương cứng đờ, thanh âm buồn bực kéo dài ra.

“Được rồi, muốn cậu đừng ly hôn với anh ta, cậu không chịu; muốn cậu ly hôn với anh ta, cậu lại có vẻ thật không muốn. Thiên kim đại tiểu thư của tôi ơi, cậu đến tột cùng là muốn như thế nào hả?”

Phát hiện mình bị rơi vào bẫy của Bạch Vân, A Phương vừa thẹn vừa cáu, lại không thể nói được nguyên do, “Mình…… Mình……”

“Trên thực tế cậu chính là sợ mình không không xứng với anh ta, cho nên mới tìm ra một đống lý do để thuyết phục mình, đúng không?” Bạch Vân không cười nhạo nữa, dịu dàng nói: “Mình hỏi cậu, sau khi anh ta trở về, ngoại trừ bày mưu khiến cậu buộc phải kết hôn với anh ta, còn làm chuyện gì khi dễ cậu nữa không?”

“Có a, anh ta cười nhạo mình thiết kế bồn cầu.” A Phương mếu máo trả lời.

Bạch Vân muốn cười lại phải liều mạng nhịn xuống, trong lòng lại âm thầm đọc lên tên Lâm Tử Kiệt một lần, mới lại tiếp tục thay người đàn ông này nói chuyện, “Ba Chung cũng đã từng cười nhạo a, cũng không thấy cậu giận ông ấy lắm.”

“Ba mình là ba mình nha.” Cô lúng ta lúng túng nói.

“Lâm Tử Kiệt là Lâm Tử Kiệt sao?” Bạch Vân chợt nhíu mày, trêu chọc hỏi.

A Phương khẽ cắn môi dưới, không chịu trả lời.

“A Phương?” Bạch Vân thấy cô cúi đầu, thật lâu không nói được lời nào, bất giác mở miệng lần nữa.

“Trên tạp chí đều nói, anh ta lấy mình là vì lợi ích thương nghiệp……” A Phương vẫn cúi đầu, giọng nói hơi nghèn nghẹn.

“Cậu xem những tạp chí bát quái không dinh dưỡng kia để làm gì chứ?” Bạch Vân liếc mắt tức giận nói.

“Trong tiệm của cậu có đó.” A Phương đưa tay, chỉ thẳng vào cái giá để đầy những tuần san bát quái kia.

“Ách…… Mấy người đó đều viết linh tinh, mọi người chính là thích xem mấy cái loại này nha, bọn họ nếu không viết như vậy, sẽ không còn ai muốn xem nữa á.” Bạch Vân lúng túng kéo tay cô, khuyên: “Mấy cái thứ này không nên tùy tiện tin tưởng nha.”

Đầu A Phương càng rũ càng thấp, lại chỉ nói: “Trên đó còn nói, lần này anh ta trở về, chỉ là vì công việc hợp mua, vì muốn mở rộng thị trường mạng trong nước, lấy mình chỉ là thuận tiện mà thôi……” Nói đến mấy câu sau, giọng nói của cô đã không chỉ khàn khàn, mà còn ẩn chứa cả nghẹn ngào.

“Ách, cái này…… Đừng nghe những đám nhà báo đó nói láo nha……” Bạch Vân thử an ủi bạn thân, nhưng ngay cả chính cô cũng hoài nghi sẽ có người đặc biệt trở về để lấy vợ, mà công việc chỉ là thuận tiện; người có đầu óc suy nghĩ thì mười người đã hết chín sẽ nghĩ công việc là chính, lấy vợ chỉ là thuận tiện thôi.

“Không phải nói láo……” A Phương ngẩng đầu lên, nước mắt nước mũi chảy dài nức nở nói: “Bọn họ cũng không có nói láo, từ lúc bọn mình trở về sau kỳ hưởng tuần trăng mật, anh ta liền đi sớm về trễ, có lúc đến mấy ngày mình cũng không nhìn thấy anh ta, coi như là gặp được, anh ta cũng luôn bận chuyện làm ăn……Thường thường…… Thường thường nhìn cũng không thèm nhìn mình một cái…… Chúng mình kết hôn chưa đến một tháng cũng……”

Bạch Vân sững sờ, chỉ có thể lấy ra một hộp khăn giấy đưa đến, cố gắng trấn an an ủi, “Đồ ngốc, ông chủ của một công ty lớn vốn là rất bận nha, huống chi Lâm Tử Kiệt không chỉ là ông chủ của mạng Internet Mia, còn là con trai độc nhất của Lâm gia, anh ta khó có khi trở về Đài Loan, đương nhiên sẽ phải làm một chút chuyện cho công ty Lâm gia, bận bịu là đúng nha, chờ mai mốt hai người trở về Mỹ, tình huống sẽ thay đổi tốt hơn.

Không ngờ Bạch Vân còn chưa nói dứt câu, đang nói thì nhìn thấy A Phương “Oa” gào khóc lên một tiếng.

“Nhưng người ta không muốn đi nước Mỹ đâu – ” cô bất thình lình phản ứng làm cho Bạch Vân sợ đến hết hồn, vội rút thêm ba bốn cái khăn giấy lau mặt cô, “Được được được, không rời khỏi Đài Loan, cậu khóc nhỏ tiếng thôi.”

“Ô…… Người ta nói tiếng Anh như ăn cháo…… Đến bên đó nhất định mình sẽ bị người ta khi dễ á…… Mình không muốn á……” A Phương khóc đến một vốc nước mũi một thanh nước mắt.

Bạch Vân nhức đầu bất đắc dĩ, mang gương mặt xin lỗi nhìn các vị khách đang ngồi trong quán phất phất tay xin lỗi, thật may là vào lúc này phần lớn khách trong quán đều là khách quen, cơ hồ đối với chuyện này cũng xem như không có chuyện gì. Cửa tiệm vang lên tiếng đinh đang, Bạch Vân một bên vừa vỗ lên đầu A Phương dỗ dành, vừa theo thói quen quay đầu muốn mời khách vào, nhưng khi nhìn thấy người đến thì lại nuốt trở tiếng chào hỏi vào bụng. Nào có thể đoán được, lúc Bạch Vân đang muốn thở phào nhẹ nhõm đồng thời, A Phương lại dừng khóc thút thít, cầm khăn giấy lau nước mắt, sau đó hít một hơi xì một tiếng lau đi nước mũi, tiếp theo con mắt đỏ ngầu ngẩng đầu nhìn Bạch Vân, nghẹn ngào tuyên bố -

“Tốt nhất vẫn là mình ly hôn với anh ta…….”

“Cái gì?” Bạch Vân sợ đến hết hồn, vội quay đầu lại nhìn A Phương.

“Đúng, mình vẫn là ly hôn thì tốt hơn, như thế mọi chuyện cũng có thể giải quyết.” A Phương hít hít mũi, nghiêm túc nói.

Bạch Vân gượng cười hai tiếng, chợt cảm thấy khí lạnh bức người đang đánh tới từ phía cửa quán, cô len lén liếc nhìn một cái, chỉ thấy cái vị khách kia mặt mày xanh đen, không động tĩnh đi tới, thẳng đến ngay sau lưng Chung Thục Phương đang không biết chuyện gì.

“Dù sao mình cũng ghét anh ta, anh ta cũng không thích mình, sau khi ly dị anh ta có thể trở về nước Mỹ của anh ta, mình liền vẫn có thể ở lại Đài Loan, như thế tất cả đều vui vẻ rồi.” A Phương càng nói càng nghiêm túc, cô cầm lên ly nước uống một hớp, sau đó lại tiếp tục nói, nói xong câu cuối cùng còn gật gù ủng hộ cho cách nói của mình, “Đúng, chính là như vậy!”

Lâm Tử Kiệt đứng sau lưng A Phương càng nghe trong bụng càng nổi giận thêm, anh cực kỳ lo lắng cho an nguy của cô nàng này, thật xa chạy tới, kết quả lại nghe thấy suy nghĩ trong đầu muốn ly hôn với anh của cô ngốc này! Anh cúi người ở bên tai cô, cắn răng lạnh giọng mở miệng: “Nghĩ hay quá nhỉ.”

“Hửm?!” Không hề báo động trước nghe thấy giọng nói của anh, A Phương bị dọa sợ quay đầu lại nhìn, kết quả bởi vì quá khẩn trương hốt hoảng, ly nước cô đang cầm trên tay cứ như thế bay ra ngoài.

Lâm Tử Kiệt phản ứng cực nhanh tránh thoát được cái ly thủy tinh, lại không tránh thoát nổi nước trong ly.

“A a…… A Kiệt?!” A Phương trừng mắt nhìn.

Lâm Tử Kiệt bình tĩnh tháo bao tay da khỏi tay, nhận cái khăn giấy Bạch Vân đưa tới đang liều mạng nhịn cười, mặt không biến sắc lau nước trên mặt và trên mắt kính anh.. Anh không nói một lời, khiến A Phương không hiểu sao lại chột dạ, cô nhìn khuôn mặt đầy nước của ông xã bị cô tạt trúng, nhỏ giọng hỏi: “Sao anh lại đến đây vậy?”

“Tới đón em……” Anh đeo mắt kính lại lên trên mặt, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn cô chằm chằm nói: “Về nhà.”
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới