Tùy Chỉnh

Chương 108: Chúng ta sinh bảo bảo đi?

Edit: Tịnh Hảo.

Beta: Trịnh Phương.

Dùng bữa tối xong, từng người rời khỏi, Kim Bảo Nhi một hồi thì kiếm cớ nói muốn đến thư phòng tính toán sổ sách, một hồi thì muốn đến xem Lưu Vân gần đây thế nào, nhưng mới mở miệng, lại phải ngậm miệng lại ngay dưới ánh nhìn lành lạnh đầy khí phách của người nào đó, cầm lấy cây kim sắt nhẹ nhàng kều ánh nến.

Không ngờ Lưu Vân lại kiên cường như thế, trừ một ngày nghỉ ra, sau đó lập tức khôi phục rồi đi học. Theo lời Lộ Nhi từng nói, tinh thần kia còn dồi dào hơn cả mười con trâu, cho nên, sắp xếp một đống bài tập lớn.

“Lộ Nhi, ngươi phải nghiêm túc viết từng nét từng nét một.” Nàng không nói gì mà khuyên nhủ.

Hắn đang khoanh tay trước ngực, nhìn cây bút trên không trung không ai cầm lại đang tự động viết bài tập, nhàm chán mà ngáp một cái, mắt to ngập nước chớp chớp, giống như có chút mệt nhọc.

“Ta đang viết mà, hơn nữa còn viết từng nét bút.” Nếu không, hắn đã sớm ngã xuống ngủ.

“Nhưng ngươi cũng không thể sử dụng yêu......” Còn chưa nói ra chữ ‘thuật’, nàng trong ánh nhìn chằm chằm gian nan mà nuốt chữ sắp nói ra khỏi miệng.

“Được, là nàng bảo ta viết.” Hắn chợt cúi đầu cười, đưa tay nhỏ ra cầm giữ cán bút, đùa giỡn mà nhìn nhãn điểm (*) trên đầu nàng, tay nhỏ bé bắt đầu chuyển động.

(*) Nhãn điểm: khí quan cảm giác của một số động vật cấp thấp, thông thường là một điểm tròn nhỏ màu đỏ, có thể cảm nhận kích thích của nhiệt độ và tia sáng.

Nhưng mà, nàng cũng thấy kinh ngạc không thôi, tính cách vẫn luôn bình tĩnh lại gần như muốn vỗ tay, mỗi nét bút đều say mê hấp dẫn, xử lý đúng chỗ, nhưng mà, đúng là tốc độ kinh người, không tới một cái chớp mắt, hắn đã lật tới trang kế tiếp, trang giấy phất nhẹ một cái rồi chuyển liên tục, mà tay của hắn càng không ngừng chuyển động, động tác nhanh đến mức không thể nhìn rõ, chỉ có thể lờ mờ mà thấy vô số hình ảnh bàn tay nhỏ bé mơ hồ hiện ra.

Có phải mình nói bậy rồi không? Trong lòng nàng âm thầm thở dài, sớm biết thì không nói câu nói kia rồi.

“Viết xong rồi.” Ném bút đi, hắn vỗ vỗ sách nhỏ, rất đắc ý nói.

Không phải chỉ là một quyển bài tập thôi sao, có cái gì khó. Tuy nói Lưu Vân bị đả kích liền đặt tất cả tinh thần vào chuyện dạy học, nhưng cả lớp có thể hoàn thành bài tập, cũng chỉ có mình, bởi vì có rất nhiều bạn học đều viết đến nửa đêm là ngủ thiếp đi, mỗi lần đều chỉ có một mình hắn ngồi trên ghế cười hì hì nhìn bọn họ bị đánh, nhất là chuyện “đái dầm” kia, nước mắt nước mũi đều dính đầy ống tay áo, bẩn muốn chết.

“Nhưng mà, chữ của ngươi viết đẹp như vậy, không phải sẽ khiến Lưu Vân nghi ngờ sao?” Nàng đóng trang sách bài tập, ngược lại có chút lo lắng hắn quá mức nổi trội xuất sắc mà bị người khác nghi ngờ.

“Nghi ngờ? Nàng xem cũng sẽ nghi ngờ?” Vứt cuốn vở trong tay nàng sang một bên, hắn chu chu miệng.

Có ý gì? Nàng nghi ngờ mà mở vở ra, đầu lông mày nâng lên, chợt hiểu ý tứ trong lời nói. Không sai, đừng nói Lưu Vân, ngay cả mình cũng cảm thấy đây là tiểu hài tử viết viết.

Bởi vì chữ viết chỉnh tề cứng cáp lúc nãy còn chưa khô, nhưng sau khi đóng lại, gần như thành một đống nhão nhoét, nhưng mà vẫn có thể nhìn rõ là chữ gì, hơn nữa so ra mà nói, đã viết giỏi hơn mấy đứa nhỏ năm tuổi rất nhiều.

“Bài trập trước kia của ngươi đều nộp lên như vậy?” Đóng vở lại, nàng có chút dở khóc dở cười, khó trách hắn vô cùng đắc chí, thì ra người này lại giở trò khôn vặt rồi.

Dien danleqyuuudon Tịnh hảo

“Nếu không, nàng cho rằng với thiên tư của ta, sẽ yên lặng vô danh lâu như thế sao?” Một tay chống cằm, trong ngọn đèn dầu màu cam, trên mặt của nàng, cũng hiện ra một chút nhu hòa, làm người khác muốn cắn lên một miếng.

Nàng không khỏi cạn lời đối với sự tự tin này, nhưng suy nghĩ một chút, cảm thấy nói thế cũng đúng, với tố chất của hắn, sợ rằng thi đậu Trạng Nguyên cũng không thành vấn đề. Hơn nữa, nghe Lưu Vân nói mỗi lần hắn đối đáp đều rất lưu loát, mặc dù văn thơ đối ngẫu tinh tế, nhưng bên trong đều có thành ngữ làm người ta đau đầu, liền biết là hắn cố tình chỉnh Lưu Vân.

“Không sai, dựa vào tố chất của ngươi nhất định sẽ náo động cả trấn Lạc Thu, nhưng cũng sẽ làm suy yếu hình dáng của ngươi, cho nên ngươi sẽ không ngốc như thế. Nhưng mà không thể đùa Lưu Vân, cho dù nàng là nữ nhi, nhưng cũng là tiên sinh (giáo viên) của ngươi.” Nàng gõ đầu hắn một cái, phỏng chừng mọi người bên cạnh đều bị hắn chỉnh hết rồi.

Vì sao một xà yêu hơn một nghìn tuổi lại thích chỉnh người khác như thế? Nàng không hiểu.

“Ta mệt rồi.” Ông nói gà bà nói vịt mà trả lời một câu, hắn nhảy xuống cái ghế, đi tới giường.


“Này, ngươi phải trở về phòng ngủ.” Gấp gáp vọt tới ôm cổ hắn, nàng xấu hổ mà kiếm cớ lung tung: “Ngươi đã chuyển sang căn phòng kế bên, đương nhiên phải ngủ ở phòng kế bên chứ.”

Đôi mắt màu đen thâm sâu đánh giá mặt nàng một lúc, nhìn thấy Kim Bảo Nhi sợ hãi trong lòng, đôi mắt thâm thúy kia giống như hầm băng lạnh lẽo, đông lạnh đến mức nàng chỉ muốn phát run, chớp mắt, hắn cũng ôn hòa gật đầu nhếch mép cười.

“Được, Lộ Nhi trở về phòng, nhưng nàng phải ôm ta trở về, mệt mỏi quá, đi không nổi.” Tiếp tục ngáp một cái thật to, đầu nhỏ nghiêng nghiêng, tựa vào trên vai ngọc của nàng.

Không nghĩ hắn sẽ dễ dàng đồng ý như vậy, đáy lòng nàng mừng trộm một phen, im lặng mà ôm Lộ Nhi bước sang phòng bên cạnh, nhưng vừa đặt hắn lên giường, nàng lại hối hận rồi!

Tay vừa muốn buông ra, trời đất chợt quay cuồng một trận, nàng rơi vào chiếc giường mềm mại, mà cửa gỗ cố ý mở rộng lại “oành” một tiếng mà đóng kín, ngay cả một chút khe hở cũng không lộ ra.

Nàng phản ứng kịp, chính mình bị lừa, đang định bò dậy, chỉ thấy một ** xinh đẹp mở ra đang gác trên eo mình, áo dài thật dài mở ra tà tà rủ xuống nửa bộ phận trên bắp đùi của người nào đó, chỉ có thể che khuất bộ vị quan trọng mà thôi.

“Leng keng!” Lục lạc trên chân người nào đó thanh thúy vang lên, một cánh tay gầy gò lại xinh đẹp đều đặn ôm lấy thắt lưng của nàng.

Dien danleqyuuudon Tịnh hảo

“Ngươi lừa ta?” Nàng ảo não chống lại đôi mắt xanh thẳm, lặng lẽ liếc nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, vậy mà đã là giờ Tý!

“Lừa nàng cái gì? Ta chỉ nói là phải về phòng của ta ngủ, cũng không nói không cho nàng chung chăn.” Đôi mắt hẹp dài hơi nhíu lại, hắn khẽ cười nói, lười biếng mà kề bên tai, thở ra khí lạnh.

Chung chăn? Nàng nhìn bắp đùi và cánh tay trần trụi trên thắt lưng, cũng không dám lộn xộn. Mặc dù hắn thường xuyên ỷ lại mình, cũng thích đùa giỡn mình, nhưng nếu thật sự bảo nàng chạm vào cơ thể của nam nhân khác, thật là có chút… không xuống tay được.

“Ta nói không lại ngươi, lấy tay chân ngươi ra, ta muốn đi về nghỉ.” Chỉ chỉ tay chân trên eo, nàng lúng túng nói.

“Nếu như ta nói không thì sao?” Đầu lưỡi phấn hồng đưa ra khẽ liếm cánh môi, hắn ma mị hỏi, phía trên đầu lưỡi lộ ra một vòng màu băng lam, lóe ra chút ánh sáng nhỏ.

“Ngươi!” Ảo não mà dùng ngón tay đẩy cơ thể đang dựa qua đây của hắn. Khoảnh khắc nhìn thấy đầu lưỡi liếm môi, toàn thân nàng cứng ngắc.

Không được, mình đối với mỹ nam...... sẽ không thể kháng cự!

“Không bằng như vậy đi. Dù sao tối nay rảnh rỗi không có việc gì làm, chúng ta tới sinh bảo bảo nhé?” Từng chữ được đọc rõ giống như ma quỷ nhập vào, căn bản không xem sự chống cự mỏng manh này thành chuyện to tát gì. Khóe miệng hắn chợt động, cười khẽ: “Nếu không, chúng ta làm chuyện gì vui đi?”
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới