Tùy Chỉnh

Chương 31: Thế nào mới là nghiêm túc?

Đôi phu thê cùng nhau chơi đùa hợp cẩn nơi vườn táo, đến tận xế chiều mới trở về.

Cả một ngày, Mịch Chi học hỏi cũng không ít cầm nghệ nơi đấng phu quân lý tưởng.

Còn thêm một phen mắt tròn mắt dẹt bởi dáng dấp cùng khí phách cao cao tại thượng khi hoạ kiếm của Tử Lạc.

Quả là nhân tài đây rồi, con nhà người ta trong truyền thuyết là đây chứ đâu. Nam nhân gì mà cái quái gì cũng biết, cái gì cũng tinh thông hơn người. Chả bù cho thê tử như cô đây!

.....

Nước ấm đã chuẩn bị xong, Mịch Chi vừa bước vào gian tắm thì bất chợt một thanh âm vang lên từ phía sau.

-Hai ngươi lui ra ngoài!

Tiểu Hồng, Tiểu Mai phụng lệnh vị Vương gia kia mà đành lui ra khép cửa.

Mịch Chi vốn đang tính cởi lấy ngoại bào, chỉ muốn ngâm mình trong làn nước ấm nóng được rải đầy hoa thơm mỹ thảo.

Vừa nghe thấy giọng của Tử Lạc liền kéo vội ngoại bào trở lại, chỉnh trang ngay ngắn.

Lúc nãy hắn còn chưa vào phòng kia mà, không ngờ nhanh chân đến vậy. Canh ngay lúc cô tắm lại nhảy vào, lại còn ngang ngược đuổi lấy hai nha hoàn ra ngoài.

-Vương gia!....Người cũng muốn tắm sao?

Mịch Chi cười cười, hai bàn tay ra sức giữ chặt tố y trên người.

Nhìn ánh mắt đầy gian ý của Tử Lạc, thật khiến cô có phần lo lắng. Chắc chắn laii muốn giở trò.

Hắn di chuyển bước chân, tay vẫn chắp sau lưng. Bước đi vững chãi, quyết đoán cứ không ngừng tiến thẳng về phía Mịch Chi.

-Cả ngày rong ruổi, Ta thật cũng muốn được tắm!

Tử Lạc cất giọng thâm trầm đầy ẩn ý. Ánh mắt sắc lãnh như khẽ cười nhìn thẳng vào nữ nhân trước mặt.

Mịch Chi tim đập thình thịch, đồng tử thoáng dao động sang nơi khác một chút.

-A...vậy...Thiếp nhường cho Người...cứ..cứ tự nhiên!

Nói rồi cô luống cuống muốn bước đi khỏi, nhưng vừa lướt nhẹ qua Tử Lạc, hắn liền một tay nắm lấy cô mà ghì mạnh.

Thân thể phút chốc được một cánh tay rắn chắc giữ chặt, áp sát vào nhau.

Tử Lạc đưa mắt thâm tình nhìn cô, ánh nhìn như thể muốn đem cô nuốt trọn.

-Ý ta là...ta muốn tắm cùng nàng!

Câu nói kết thúc cũng là lúc Tử Lạc tay kéo lấy đai lưng tố y của nữ nhân.

Ngoại bào phút chốc rơi nhẹ xuống đất, vẫn còn chướng ngại vật khi trên người nữ nhân còn lấy bộ nội y màu trắng dài kín cơ thể. Trông thật phiền phức!

Hắn đưa tay, muốn vạch lấy cổ áo mà cởi lấy, liền bị Mịch Chi ngăn lại.

-Không được! Thiếp không muốn tắm chung...

Cho dù là đã trải qua bao nhiêu lần hoan ái thì sao chứ? Cô vẫn không khỏi ngượng ngùng khi tự nhiên lại cùng tắm với nam nhân trong một bồn gỗ.

Mịch Chi gỡ lấy tay Tử Lạc, đẩy vào lồng ngực hắn rồi quay lưng xoay đi.

-Nàng nghĩ nàng không muốn thì được sao?

Cô chỉ kịp nghe thấy giọng nói đầy ngụ ý đó của Tử Lạc, rồi nhận ra một bên áo bị hắn nắm lấy xé toạt chẳng do dự.

Yếm đỏ được một phen lấp ló sau một nửa xiêm y còn lại, cứ ẩn rồi hiện chẳng khác nào kích thích mời gọi nam nhân đến khám phá.

-Không muốn!

Mịch Chi gằn giọng, nắm chặt bên áo muốn co chân mà chạy.

Tử Lạc lúc nào cũng vẫn nhanh hơn cô mấy phần, hắn đưa tay níu lấy tay cô kéo ngã cô về phía sau.

Mịch Chi bất thình lình bị kéo mạnh, chẳng thể trụ vững mà cả thân người từ từ ngã về sau.

Tấm lưng cong đáp lấy nhẹ nhàng trên cánh tay của Tử Lạc, hắn nghiêng đầu nhìn cô, khoé môi nhếch cười đầy ngạo mạn.

-Nàng không muốn! Nhưng ta muốn!

Một tay Tử Lạc nhanh như cắt nắm xé toang mảnh áo còn sót lại trên người nữ nhân.

Yếm đỏ gợi cảm hoàn toàn được phơi bày trước mặt.

-Đáng ghét!

Mịch Chi cong môi cau có, nhưng dường như tên Vương gia kia thật sự vẫn còn đang muốn trêu đùa với cô.

Nên hắn dễ dàng để cô thoát khỏi vòng tay, để cho cô đi được vài bước. Rồi lại tiếp tục nắm lấy cô mà kéo về phía hắn.

Lần kéo này hắn ôm trọn vòng eo nhỏ nhắn, tóc búi trên đầu bị rơi trâm, một chốc bung xoã phủ lấy tấm lưng trần nuột nà.

Dung mạo này, dáng vẻ này càng khiến nữ nhân trong tay hắn chẳng khác gì một yêu nghiệt của nhân gian.

Mùi hương từ thân thể ngọc ngà, cùng hương thơm vương trên tóc nàng xộc vào khứu giác của hắn, khiến thần kinh bắt đầu tiếp nhận sự kích thích tột cùng.

Mịch Chi tròn mắt nhìn hắn, đôi má phấn cứ ửng hây hây như hồng quân chín mọng.

-Mặt dày!

Cô lên tiếng trách móc, nhưng thanh âm lại nũng nịu vô cùng.

Tử Lạc bàn tay đang ôm lấy eo nhỏ bắt đầu quấy phá, ngón tay không yên mà lả lướt trượt lên tấm lưng cong nuột trắng ngần.

Rút nhẹ một cái, dây yếm nơi lưng bị nới bỏ.

Mịch Chi cảm thấy rùng mình từng cơn khi bị sự động chạm da thịt nhẹ như một cơn gió thu mát lạnh. Nhưng trái ngược lại khiến cơ thể cô bắt đầu trở nên nóng bức.

Cô đưa nhãn đao nhìn Tử Lạc, hắn lại nổi hứng nữa rồi đây! Quả là chẳng bao giờ nghiêm túc được.

-Thân thể nàng có vẻ nóng lên rồi thì phải....xem ra...cần giảm nhiệt một chút!

Mịch Chi vẫn chưa kịp hiểu ý câu nói đó của Tử Lạc, liền bị hắn bế bổng trên tay, đưa lơ lửng ngay trên bồn nước.

-Vương gia!.....

Cô ngạc nhiên tròn mắt nhìn hắn, hắn lại nhoẻn cười gian xảo.

< Ầm > một cái thật mạnh.

Mịch Chi bị tên Vương gia khốn kiếp buông thả hai tay mà lọt thỏm vào trong bồn nước.

Cô vừa kịp ngốc đầu ngồi dậy, thì đã thấy nam nhân trước mặt tay cởi lấy ngoại bào, khoe ra thân thể cường tráng.

Một chân hắn đạp lấy thành gỗ, trụ vững mà nhảy luôn vào trong bồn.

Lại một tiếng sóng nước đập mạnh, Tử Lạc đã ngồi ngay sau lưng Mịch Chi.

Cô vẫn không kịp ứng biến, thì đã bị hai tay rắn rỏi kéo lấy ôm sát cô vào lòng.

Tấm lưng trần mảnh mai áp sát vào khuôn ngực rắn tựa như đồng. Cảm nhận hơi ấm từ da thịt của đối phương.

-Tử Lạc...Người lại muốn giở trò gì nữa?

Mịch Chi thì thầm, thật sự mà nói thân nhiệt vốn đang tăng dần còn bị ngâm trong nước nóng, há chẳng phải đã tăng lại càng tăng sao chứ!

Tử Lạc ghé miệng thỏ thẻ bên tai cô, thổi lấy làn hơi nóng ấm vào mang tai mẫn cảm khiến cơ thể cô nhột nhạt vô cùng.

Hắn lạnh lùng, kiêu ngạo phun ra một từ.

-Tắm!

Ngay lập tức, một tay hắn cầm lấy khăn vải, nhẹ nhàng ma sát trượt từ cái cổ gợi cảm của cô, tuột dần xuống tấm lưng cong.

Hành động gợi tình đó lại đi kèm với cánh môi nóng rực như than hồng không ngừng ngặm lấy những cánh hoa vương dính trên bả vai thon gọn của cô.

Chạm đến đâu, như bốc cháy đến đó!

Mịch Chi không kiềm được, rùng mình khẽ kêu lên vài tiếng nhỏ xíu.

Tiếng rên đầu tiên trong đêm nay của cô dường như tác động mạnh mẽ đến thần kinh của Tử Lạc.

Hắn vén nhẹ mái tóc ướt sũng của cô lệch sang một phía, kề môi áp vào chiếc gáy hút mắt mà mút nhẹ.

-Ưm....

Nữ nhân trong tay hắn khẽ cựa quậy, rên rĩ. Nàng hoàn toàn phụ thuộc vào từng hành động cử chỉ của hắn.

Hàm răng hắn cắn lấy dây áo yếm nơi sau gáy, kéo nhẹ nhàng.

Chiếc áo yếm ướt đẫm bị rơi rớt chìm xuống đáy nước. Một nửa thân ngọc ẩn hiện dưới làn nước nóng mờ ảo, trông càng thêm thu hút chết người.

Bàn tay cầm lấy khăn vải trượt vòng lên trước, ôm lấy đôi gò đào căng tròn đang phập phồng theo nhịp thở gấp gáp.

Hết lau, rồi xoa nhẹ. Ngón tay hư hỏng khẽ ấn vào hạt đỉnh hồng, khi lại nắm lấy nó qua lớp vải ướt mà xoay. Khiến thân thể nữ nhân không chịu được, cựa quậy không ngừng.

-Ư...đừng...đừng phá nữa!

Mịch Chi thần trí mơ hồ, nhãn ngọc cũng khép hờ đầy ma mị. Dục vọng phút chốc đều bị nam nhân kia khơi gợi hết cả lên.

-Được! Ta không phá nữa!

Thanh âm thâm trầm, nặng mùi dục niệm vang nhẹ bên tai. Rồi một bên vành tai bị ngặm chặt đến đỏ ửng.

Vị trí đó vốn căn bản là nơi nhạy cảm nhất trên người Mịch Chi.

Bị hắn quấy như vậy, cô rên rĩ mỗi lúc một nhiều. Thoáng chốc cánh môi nóng rực kia rơi ngay vào cổ.

Hắn hoàn toàn đánh động vào những vị trí mẫn cảm nhất trên thân ngọc của cô. Càn quấy cho cô điên đảo thần hồn, bức lấy dục vọng trong cô đến căng trướng, bí bách muốn được giải phóng.

Bàn tay hư hỏng xé toạt lấy chiếc quần cùng tiết khố còn lại của nữ nhân, thân ngọc hoàn toàn trần trụi, chỉ được che mờ bởi làn nước ấm cùng những cánh hoa mỹ thảo.

Tử Lạc lui về sau, tựa lưng sát vào thành bồn nước. Kéo theo thân thể Mịch Chi hơi ngã sau nép sát vào lồng ngực hắn.

Một tay nắm lấy đầu gối của cô, kéo chân cô giang rộng ra một chút.

Một tay còn lại trượt xuống nơi cấm địa, len lỏi chạm đến hoa huyệt đang ẩn mình dưới nước.

Bỏ qua cánh hoa thịt, ngón tay hắn tham lam tách chúng ra mà đi thẳng vào hoa tâm.

Hang thịt vẫn chật khít, ôm sát quấn lấy hai ngón tay mới vừa đi vào.

Mịch Chi giật thót cả người, cảm nhận sự xâm nhập mỗi lúc mỗi sâu hơn.

-Ư...ưm...đừng....phá...! Nghiêm..nghiêm túc một chút...á...

Cô cong lưng rên rĩ, thoáng chốc lại giật nhẹ khi ngón tay bên dưới cứ luận động điên cuồng.

Tử Lạc dùng chân kiềm chặt hai chân cô, giữ chúng tách rộng không thể khép lại dù chỉ một chút.

-Như thế nào mới gọi là nghiêm túc?

Một tay nắm nhẹ xoay mặt cô hướng về sau, tham lam áp mặt ăn trọn dư vị ngọt ngào trên hai cánh môi anh đào mọng nước.

Mịch Chi cả thần hồn như sắp phiêu tán nơi nào, khi mà miệng nhỏ bị hôn cuồng nhiệt, huyệt nhỏ bị đâm sâu không ngừng, đôi bồng đào cũng không thoát được số phận mà bị một tay nam nhân hết xoa rồi nhào nặn.

Tiếng rên rĩ ái muội phát ra mỗi lúc một lớn, cả thân ngọc nhỏ bé trong tay Tử Lạc không ngừng cựa quậy, giật nhẹ từng cơn.

Huyệt nhỏ bến dưới bị đày đoạ bằng hai ngón tay thon dài của hắn, mỗi lượt rút ra cắm vào lại mang theo dòng nước ấm men chảy vào trong. Cảm giác càng thêm hưng phấn tột cùng.

Phút chốc Mịch Chi nhận thấy một đợt tê dại chạy dọc cả thân thể, cô cong người hứng chịu một trận xuân triều ập đến.

Nhãn ngọc kéo mây mờ giăng kín, mọi không gian như chẳng thể phân định.

Cô thở hỗn hễn, cả cơ thể như mất sức trầm trọng.

Tử Lạc vẫn tham lam để yên ngón tay trong lỗ huyệt đang co thắt dữ dội vì khoái cảm. Tận hưởng sự ái lạc khi ngón tay được hang thịt bao bọc bó chặt không ngừng.

-Chỉ mới đó đã vội ra?

Hắn thì thầm những lời dâm mị bên tai Mịch Chi, quả thật, lần này cô nhạy cảm hơn hẳn. Chỉ mới bị hắn quấy phá một lúc đã không thể chịu được mà trào phún dịch thuỷ ồ ạt.

Lúc này Mịch Chi mới sựt tỉnh táo được một chút, liền cảm nhận được một vật to lớn, nóng hổi đang cạ vào mông cô.

Đoán được thứ đó là gì, cô không khỏi đỏ mặt.

Cô bỗng dưng không hiểu lấy từ đâu ra can đảm, cô ngoảnh mặt lườm Tử Lạc, miệng trêu ghẹo hắn, cười gian xảo.

-Người cũng nhanh không khác gì thiếp. Mới đó đã vội cương đến cỡ đó!

Nói rồi cô bất giác che lấy miệng mình, cô điên rồi chắc! Mới vừa mở miệng nói ra một câu hết sức dâm loạn.

Tử Lạc thoáng căng mắt, nhướng mày. Rồi khoé miệng cười đầy cao ngạo, tà niệm vô cùng.

-Nàng sai rồi! Không cần phải thế này! Chỉ cần nhìn thấy nàng...thì ta đã cương đến căng trướng!

Vừa nói hắn lại vừa hôn dần lên gáy, rồi trượt xuống bờ vai thon tinh tế.


Mịch Chi tiếp tục hứng chịu những hành động kích tình chết tiệt nơi hắn. Thân thể bắt đầu cựa quậy dưới làn nước.

Bỗng chốc Tử Lạc nâng người cô lên, đẩy lấy cô về phía trước, đặt tay nắm lấy thành gỗ, chân quỳ gối chống xuống đáy bồn. Cơ thể cong nuột, cặp mông đẩy đà lại bị nhô cao.

Tử Lạc đứng dậy, cởi lấy hạ y còn lại, nhanh chóng áp đặt ma sát cự long căng phồng nóng hổi với khe mông quyến rũ của nữ nhân.

-Giờ ta thật sự....nghiêm túc!

Câu nói vừa chấm dứt cũng là lúc Mịch Chi cảm thấy huyệt nhỏ bị nông ra, một vật to dài căng cứng từ từ thâm nhập tiến sâu vào trong.

"phốc" một cái thật ngọt.

Cự long được bao bọc hoàn hảo bởi hang thịt chật hẹp.

Cả hai con người cũng vừa kịp lúc rướng người đầy hoan ái khi hai thứ được giao thoa với nhau.

Hai tay Tử Lạc gắt gao bám chặt phần hông gợi cảm, hạ thân cường tráng bắt đầu luận động nhịp nhàng.

Dưới làn nước ấm, mỗi lần va chạm lại bị làn nước đập vào anh ách.

Từng tiếng da thịt va vào nhau, cộng thêm tiếng nước động liên hồi, tiếng rên rĩ đầy dâm mị. Tất cả kết hợp tạo ra một bầu không khí nặng nề khôn cùng.

Mười ngón tay Mịch Chi ra sức cấu chặt thành gỗ hơn, khi mà nam nhân phía sau càng lúc càng rút ra cắm vào với tốc độ chóng mặt.

Tâm hoa như tê dại, bụng nhỏ trở nên căng trướng. Nơi mông cô va chạm với hạ bộ của nam nhân bị đánh động đến đỏ ửng. Trông càng hút mắt đến điên người.

-Á...ưm...chậm lại...ư...

Thanh âm yếu ớt, ngắt quãng vì từng cú thúc mạnh vang lên. Mịch Chi gục đầu, rũ rượi tê liệt cả thần hồn.

Tử Lạc thoã chí ngắm nhìn thân ngọc kiều diễm, tấm lưng cong nuột, cùng cái eo nhỏ nhắn, phần hông nở nang cùng cặp mông đẩy đà quyễn rũ. Da dẻ lại trơn hút, nhẵn bóng trắng ngần như tuyết.

Hảo mỹ nhân! Hảo thê tử!

Hồng nhan này quả là cực phẩm của nhân gian, không thể so sánh!

Tử Lạc thoáng chốc hạ thấp người, áp lên tấm lưng cong của nữ nhân. Vòng tay xuống xoa nắn thoã thích cặp đào căng mịn đang đong đưa theo từng nhịp đẩy.

Hạt đỉnh hồng bị hắn nắm lấy xoay nhẹ, bên dưới, hạt châu nhỏ cũng bị một tay quấy phá chơi đùa.

Hai thân thể áp sát nhau không một kẻ hở, nóng bức, rạo rực là những gì họ cảm nhận được.

Lỗ huyệt chật hẹp bị cự long điên cuồng hết rút rồi cắm đến đỏ ửng. Mỗi nhịp cắm vào đều dùng hết sức lực ấn mạnh, khiến cự long chạm đến tận cùng của tâm hoa, nhói cả bụng nhỏ.

Mịch Chi vùng vẫy lắc đầu liên tục, mười móng tay cấu chặt thành gỗ đến kêu lên tưng tiếng.

Cô cơ hồ ngã đầu ra sau, mắt ngọc nhắm chặt, nghiếng răng mà kêu rên một cái thật to.

Rồi hai chân bũn rủn trụ không vững muốn khuỵ xuống, lập tức được cánh tay Tử Lạc giữ lấy.

Mịch Chi cả thần hồn bị nam nhân này hút sạch, sức lực bị xuân triều bức đến cạn kiệt.

Cô gục đầu thở hụt hơi, bất giác Tử Lạc rút cự long khỏi người cô.

Cô còn chưa kịp phản ứng lại bị hắn đứng lên bế lấy trên tay, bước ra khỏi bồn nước.

-Tử Lạc...

Cô đưa nhãn ngọc ma mị nhìn hắn, miệng nhỏ khẽ thốt lên tên hắn đầy dịu dàng.

Hắn bế cô đến bên chiếc bàn gỗ gần đó, bên trên để đầy những lọ hương dùng trong lúc tắm, cùng khăn vải.

Hắn để cô đứng xuống đất, một tay lùa hết tất cả những thứ đó xuống nền nhà, rơi vỡ tứ tung.

Hai nha hoàn bên ngoài nghe thanh âm đổ vỡ liền vội lên tiếng.

-Nương Nương....

-Không cần!

Tử Lạc lãnh đạm cắt ngang, Tiểu Hồng, Tiểu Mai như hiểu ra được phần nào. Hai nha hoàn này đều im bặt, tai đỏ mặt hồng yên vị ngay ngắn.

-Tử Lạc...người....

Mịch Chi kinh ngạc chớp chớp mắt nhìn hắn.

Hắn lại không nói không rằng, sắc diện âm lãnh đầy ngạo mạn mà bế cô ngồi lên bàn.

Hai tay nắm lấy chân cô tách rộng hết cỡ, giữ chặt làm cô không khỏi đỏ ngượng cả mặt mũi.

Nam nhân này thân thủ quá nhanh, khiến cô chẳng tài nào ứng biến kịp thời. Đành để mặc cho hắn hành sự.

Tử Lạc thoáng đưa nhãn dục sắc lạnh nhìn cô, rồi hạ thấp thân người ngang với hoa huyệt.

Ghé mặt sát vào, đưa lưỡi quét nhẹ một cái.Thân ngọc mẫn cảm lập tức rung lên bần bật.

Hắn cười thầm, rồi hai tay gắt gao bấu chặt cặp mông căng tròn, mềm mại. Ra sức áp mặt thật chặt, đầu lưỡi ẩm ướt một phen chọt sâu vào tận hoa tâm, không ngừng xoay đảo.

Mùi hương từ những lọ sành bị rơi vỡ lan toã khắp gian phòng, phảng phất tận ra bên ngoài.

Xộc vào khứu giác, xông thẳng lên đại não. Càng khiến không gian ám dục này thêm phần hưng phấn tột cùng.

Dịch thuỷ nơi hoa tâm không ngừng tuôn chảy, hắn tham lam chẳng để rơi rớt lấy một giọt. Yết hầu trượt xuống liên tục không ngừng.

Mịch Chi điên cuồng lắc đầu, hai tay cấu lấy cánh tay nam nhân bên dưới đến hằn lên từng dấu.

Hoa huyệt lại co rút kinh khủng, thắt chặt chiếc lưỡi Tử Lạc đến cực độ.

Nữ nhân này, lại một lần nữa bị hắn bức đến kiệt quệ tinh thần.

Mịch Chi thân người xụi lơ, khép nhãn ngọc thở mạnh từng cơn.

Tử Lạc nhanh chóng đứng dậy, tách rộng hai chân cô hơn nữa, dục long nóng hổi cận kề ngay cửa huyệt ướt đẫm.

Mịch Chi hé nhẹ hàng mi nhìn lấy nam nhân trước mắt, cả khuôn mặt đỏ bừng đầy thu hút.

Hắn nhoàng người, hôn lấy đôi môi đang chần chừ hé mở, cùng lúc ấn mạnh dục long vào trong cửa huyệt.

-Ưm...

Mịch Chi môi nhỏ bị hắn tham lam quấn lấy, khẽ rên một tiếng trong cổ họng.

Rồi hai thân thể càng siết chặt nhau hơn, hoan ái một cách điên cuồng.

Tử Lạc cả thần hồn cũng sắp bị cái huyệt nhỏ này rút cạn, dục vọng cuộn trào như sóng không ngừng đánh mạnh trong người.

Hắn cắm vào mạnh hơn, sâu hơn, kịch liệt hơn. Đến độ cả chiếc bàn cũng xê dịch "Cọc Cạch" theo từng cú đâm mạnh mẽ.

Hai chân Mịch Chi gắt gao vòng qua, ôm lấy phần hông rắn chắc của Tử Lạc. Hạ bộ cả hai dính chặt chẳng một chút khe hở.

Nơi bụng nhỏ càng lúc càng căng trướng, mỗi cú đâm sâu chạm đến tận tử cung, đẩy mạnh đến điểm sâu hút tận cùng bên trong hang thịt.

Cô co rút cả người không biết bao nhiêu lần, đôi lúc chịu không thấu lại còn cắn chặt bả vai Tử Lạc muốn bật máu.

Nhưng điều này dường như càng khiến hắn hăng máu hơn, kích thích dục vọng nơi hắn nổi loạn hơn.

Hắn càng đâm mạnh, càng rên to.

Xuân triều phút chốc ập mạnh vào hai con người đang đắm chìm trong khoái cảm.

Một loạt cổ thư sướng rung người chạy dọc sống lưng, chỉ còn nhắm mắt, căng mặt hưởng thụ.

Từng dòng tinh dịch nóng hổi được lấp đầy bụng nhỏ, chảy vương ra bàn rơi xuống cả nền nhà.

Dục long luyến tiếc đành tạm rút khỏi hoa tâm tuyệt mỹ.

Mịch Chi hoàn toàn mềm nhũn, cô ngồi trên bàn mặc cho Tử Lạc cầm lấy khăn mà lau khô người cho cô, rồi lại vớ tay cầm lấy thanh y khoác lên người cô. Bế cô mang đến bên giường, nhẹ đặt cô nằm xuống.

-Nghỉ ngơi một lát, chẳng gấp gáp gì!

Hắn vén nhẹ mái tóc ẩm ướt của cô, miệng nhoẻn cười gian xảo vô cùng.

Hắn trên người cũng chỉ khoác hờ lấy một ngoại bào, nằm xuống bên cạnh cô, kéo lấy chăn bông phủ lấy ngang ngực.

Đôi tay rắn chắc siết cô trong lòng, đặt lên trán cô nụ hôn tham luyến khôn cùng.

Đêm nay, hắn chẳng hề muốn thời gian trôi qua một chút nào. Từng khắc từng giây bên thê tử, hắn đều luyến tiếc nếu nó cứ việc trôi qua.

Nữ nhân này, hắn yêu đến điên dại, yêu đến hao tâm tổn phế. Yêu đến khắc tận xương tuỷ, chẳng hề muốn chia ly dù là trong gang tấc.

Quả thật, trên thế gian vạn người, hắn lại chỉ để tâm đến một mình nàng.

Ái tình vỗn dĩ trên đời chẳng một ai có thể nhìn thấu.

Nếu đã nhìn thấu.....thì sẽ chẳng có lấy một lần ly thương!
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới