Tùy Chỉnh

Chương 15: Ngươi ghen sao?

Tứ chi bị trói chặt bởi dây thừng, Mịch Chi ngồi co gối trong góc tường. Dù đêm xuống phủ sương đã lạnh, nhưng cơ thể cô nóng bừng như lửa đốt, cả người bắt đầu đổ mồ hôi nhiều hơn. Thật sự nóng, nóng chết cô rồi.

-Thả ta ra....ư.....thả...ra...

Cô cựa quậy, giọng nói lệch lạc hẳn đi. Hơi thở gấp gáp và nặng nề.

Tử Lạc vẫn ung dung ngồi đó mà nhìn cô bị xuân dược bộc phát hành hạ. Hai tay hắn nắm chặt, nhưng giọng điệu vẫn cố bình thản mà tỏ ý châm chọc.

-Chỉ mới bộc phát độc tính ban đầu đã sắp chịu không nổi?

Mịch Chi thoáng sững sốt, chẳng lẽ thuốc này còn phát huy tính dược mỗi lúc mỗi mạnh.

Hai mắt cô cau có, môi nhỏ hé mở thở hồng hộc. Ánh nhìn trở nên có phần đờ đẫn hẳn đi.

Bỗng dưng Tử Lạc đứng dậy tiến đến ngồi xuống trước mặt cô. Hắn đưa tay lướt nhẹ qua gò má nóng hổi đỏ ửng rồi trượt nhẹ xuống cần cổ.

Mịch Chi vốn đang bị xuân dược áp chế, cả thân thể đều trở nên cực kỳ nhạy cảm. Chỉ cần có một tác động da thịt nhẹ thôi cũng đủ khiến trong người cô càng thấy khó chịu, ngứa ngáy tột cùng.

Bất chợt Tử Lạc áp mặt phủ lấy cánh môi của cô. Mịch Chi lúc này như một người đang bị chết đuối mà vớ đuoc một phao nổi. Độc tính của thuốc khiến cô như sắp mất lý trí, cô đáp trả lại nụ hôn đó của Tử Lạc.

Phút chốc hắn thoáng sững sốt, lần đầu tiên cô hưởng ứng nụ hôn hôn của hắn. Dù biết là do độc dược, nhưng hắn vẫn không tránh khỏi kinh ngạc.

Nhưng rồi Tử Lạc lại rời môi cô, Mịch Chi luyến tiếc bờ môi của hắn mà chỉ muốn níu hắn lại tiếp tục phủ lấy môi hắn. Nhưng tứ chi không thể cử động, cô hoàn toàn bất lực.

Hắn kề môi vào cổ cô, từng hơi thở nóng ấm của hắn cứ lần lượt phả vào da thịt cô khiến cô như muốn nổi điên, thân thể mỗi lúc mỗi nóng bức.

-Hắn đã chạm vào đây của nàng, có đúng không?

Tử Lạc vừa thì thầm một tay vừa đưa lên vòng qua eo nhỏ của cô, Mịch Chi thoáng ngạc nhiên. Hắn đang nói cái quái quỷ gì vậy? Ai chạm vào? Chẳng phải chỉ có mình hắn hay sao?

-Ngươi...nói..cái..gì vậy?

Mịch Chi khẽ cựa quậy, nét mặt lẫn chút khó hiểu.

Tử Lạc liền ra sức siết chặt eo nhỏ của cô hơn, áp sát vào người hắn.

Dù cách đến mấy lớp ngoại bào thế kia, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được cơ thể đang nóng hừng hục kia của Mịch Chi.

Hắn nhoẻn cười, lại càng muốn kích thích cô hơn nữa. Muốn cho cô chịu đựng sự dày vò của xuân dược.

Hắn áp môi hôn nhẹ lên cổ cô, vì hắn biết vị trí này căn bản đã là điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể cô. Nay cộng thêm xuân dược, hẳn việc này càng khiến cô phát điên.

-Ưm....đừng....

Mịch Chi cong môi khẽ rên một tiếng, hai mắt ngọc đã khép hờ, lồng ngực lên xuống dồn dập vì hơi thở gấp của cô.

Tử Lạc khốn kiếp vẫn ra sức khêu khích cô, hắn chậm rãi hôn nhẹ nhàng từ cổ cô trượt dần lên ngậm lấy vành tai cô. Mịch Chi cong lưng hứng chịu, miệng rên rĩ nhiều hơn.

-Nàng dám để kẻ khác động vào, thật vô phép tắc!

Tử Lạc thì thầm bên tai cô, rồi lại đưa lưỡi liếm láp. Cả cơ thể Mịch Chi bây giờ châm chích như bị ngàn con kiến bò khắp châu thân.

Cô hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì? Hắn tự dưng lại nổi điên với cô. Hắn ra ngoài ai đã chọc đến hắn mà về đến lại đè cô ra trút giận.

-Dừng...dừng lại...Ngươi điên gì...đây Tử Lạc?

Mịch Chi cố gằn giọng, nếu cứ đà này cô sẽ bị bức đến phát rồ mất.

Tử Lạc thoáng ngưng lại, hắn đưa mắt nhìn cô. Đôi mắt âm lãnh, sắc bén kia như muốn nhìn thấu cả tâm can cô.

-Nàng còn cố xảo ngôn? Thân là Vương phi lại để tên nam nhân khác tự ý động vào!

Hắn một tay nằm lấy khuôn cằm Mịch Chi, giọng điệu chất đầy sự căm phẫn.

Mịch Chi khẽ nhíu mày, rồi cô chợt nhớ đến điều gì đó.

-A... ngươi đã thấy sao?..... tên đó chỉ tốt ý.... đưa tay đỡ lấy... khi ta té thôi.... ngươi nghĩ lệch lạc đi...đâu vậy?

Cô cố gắng giữ giọng, nhưng cổ họng càng lúc càng trở nên khô khan. Khiến cô ho lên từng cơn.

Tử Lạc như càng bị cô chọc cho tức điên, mày tướng hắn cau lại với nhau.

-Không được! Nam nhân khác đều không được động vào nàng! Nhất là tên khốn đó, tuyệt đối không!

Gì đây? Hắn đang nổi giận, hắn thật sự nổi giận rồi! Mịch Chi kinh ngạc vì câu nói đó của hắn. Rồi cô như hiểu ra, miệng cô nhếch nhẹ một cái.

-Ra là....Tử Lạc Vương gia đây...cũng biết..ghen...sao hả? Haha.

Mịch Chi càng tỏ ý châm chọc hắn hơn, ra là hắn nổi máu ghen vì thê tử của mình bị nam nhân khác động chạm. Cô nhìn thấy vẻ mặt tức tối vì ăn phải dấm chua của hắn liền khiến cô hả dạ