Tùy Chỉnh
Vú Nuôi Của Rồng

Vú Nuôi Của Rồng

Chương 49: Thập muội, Cửu muội

A Khờ vừa cười vừa nói:

- Đương nhiên, đương nhiên! Chỉ cần ngài chuẩn bị cho ta một số vật dụng cần thiết, ta nhất định sẽ giúp ngài mở một con đường đi xuyên qua cái nơi này. Nhưng ngài nhất định phải cho ta đi gặp nữ nhân của ta, thì ta lúc đó mới có thể an tâm làm việc được!

Người đàn ông đeo mặt nạ sắt điềm tĩnh nhìn hắn, rồi gật đầu nói:

- Được, chỉ cần ngươi không giở trò gì sau lưng ta, ta nhất định sẽ đảm bảo an toàn cho hai người các ngươi.

Lời của ông ta vừa dứt cánh cửa sắt lại một lần nữa mở ra. A Khờ giật mình quay lại thì đã không thấy người đâu, hắn chỉ có thể cảm nhận được một tia sinh khí còn lưu lại phía trên. A Khờ hơi lắc đầu rồi hướng phía bên ngoài đi ra. Nữ vong linh ma pháp sư vừa thấy hắn liền lên tiếng nhắc nhở:

- Thành chủ đại nhân có lệnh, kể từ giờ phút này ngươi có quyền tự do đi lại trong phạm vi giám sát của ta. Nữ nhân mà ngươi muốn gặp tối nay sẽ được ta tự tay đưa đến. Còn bây giờ ngươi có yêu cầu gì thì có thể trực tiếp nói với ta!

- Thật sao?

Ánh mắt hắn sáng lên. Nữ vong linh ma pháp sư có chút đề phòng mà giữ chặt sợi xícn sắt trong tay:

- Ngươi muốn làm gì?

- Hả?

Bị nàng hỏi đến hắn không khỏi ngớ người ra nhìn:

- Ta muốn làm gì? Ta đương nhiên là muốn đi ngủ rồi! Ngươi xem, tay chân ta bị xích lại như vầy thật là bất tiện a! Dù sao nơi này các ngươi nhiều người như vậy, linh lực của ta cũng đã bị cấm chế rồi. Không lẽ các ngươi còn sợ ta chạy trốn mất hay sao?

Nữ vong linh ma pháp sư ánh mắt đảo qua người hắn một vòng, rồi nàng mới phất tay đem đám xích sắt trên người hắn giải khai xuống. Xích sắt được giải, hắn cảm thấy cả người nhẹ nhõm và thoải mái hơn rất nhiều. Hắn nhìn nàng cười cười:

- Bây giờ ta muốn đi tắm, chắc là không có vấn đề gì chứ?

Nghe yêu cầu của hắn nàng chán ghét phất phất tay nói:

- Tùy ngươi, ta sẽ cho thủ hạ sắp đặt cho người một chỗ để nghỉ ngơi. Nếu không còn việc gì nữa thì ngươi mau mau đi trở về đi. Ta còn có chút chuyện phải đi làm.

Nàng nói đến đó thì quay đầu gọi người. Tên vong linh ma pháp sư đứng ở gần nhất liền tiến đến trước mặt nàng, cung kính đặt tay ở trước ngực, nói:

- Đội trưởng có việc gì cần tiểu nhân đi làm không ạ?

- Ngươi thu xếp cho hắn một phòng để nghỉ ngơi trước đi, nhớ, dẫn đội của ngươi đi theo phía sau để giám sát hắn. Tuyệt đối không được để hắn chạy trốn, ta sau khi xong việc sẽ quay lại canh chừng hắn!

- Dạ, vâng! Thuộc hạ sẽ đi làm ngay!

A Khờ bị đám thuộc hạ của nàng dẫn đi, nàng mới thở ra một hơi:

- Hờ, cuối cùng cũng được yên ổn một thời gian! Cái tên này thật là phiền phức. Nhưng không biết thế giới bên ngoài sẽ như thế nào nhỉ?

Nàng miên mang suy nghĩ một hồi lâu, rồi tặc lưỡi thở dài:

- Ài, kệ đi! Dù sao thời gian cũng không còn nhiều, ta phải tranh thủ làm một số việc mới được.

Nàng nói xong lại bỏ đi một mình. Nơi nàng đến là một căn mật thất tối om om, không một ánh đèn. Nàng phất tay lấy ra một viên minh châu hình tròn. Viên minh châu bị nàng ném về phía trước, rồi nàng lần theo ánh sáng của nó mà đi đến một cái tầng hầm được làm bằng tinh thiết. Đứng trước cửa tầng hầm là một nữ nhân nhỏ thó cũng mặc phục trang màu đen giống nàng. Nữ nhân này vừa trông thấy nàng đi đến liền hô lên:

- Thập muội, ngươi tới thật đúng lúc quá! Ta có chuyện muốn đi ra ngoài, ngươi ở đây canh chừng dùm ta được không?

- Cửu tỷ, ngươi có việc gì thì cứ đi làm đi! Ta nhận được lệnh của đại nhân sẽ đem người bên trong đó đi ra ngoài một lát. Sau khi tỷ xong việc thì cứ đến tìm ta, ta sẽ đưa người về lại cho tỷ!

- Hay quá! Hay quá! Vậy ta đi trước đây! Muội cứ tự tiện mà làm việc đi nhé!

Nàng ta nói xong liền đi, Thập muội có chút bất đắc dĩ thở dài:

- Ài, Cửu tỷ vẫn là chứng nào tật nấy, lại lười nhát trốn ra ngoài để đi chơi rồi a!

Tiêu Lăng nhìn thấy một cái bóng người tiến dần về phía mình, trong lòng nàng âm thầm vang lên tiếng cảnh giác. Nhưng cuối cùng nàng chỉ cười khẩy mà tự nói với chính mình:

- Ngươi bây giờ một chút linh lực cũng không có, người ta đến giết ngươi thì ngươi lấy gì mà chống đỡ đây!

Thập muội vốn dĩ vừa đi vào, lại nghe mấy lời lẩm nhẩm của nàng thì chợt cười, nói:

- Không phải lần trước ngươi rất hung hăng, rất càn quấy hay sao? Thế nào, giờ ngươi đã thấy sợ rồi phải không?

Tiêu Lăng nghe thấy cái bóng người nói chuyện với mình thì nàng ngẩng đầu lên cười khẩy:

- Ta còn tưởng là ai, hóa ra là ngươi! Ngươi đến đây là để giết ta hay là đến vũ nhục ta?

- Vậy thì ngươi thử đoán xem, kết cục của ngươi sẽ như thế nào?

Tiêu Lăng ánh mắt lờ mờ chẳng thể nhìn rõ, nàng lại thăm thẳm thở dài một hơi:

- Trước khi chết, ta muốn biết tin tức của chàng có được hay không?

- Kỳ lạ, ngươi không sợ chết lại m