Tùy Chỉnh

Chương 92

Hong Kong, khu chung cư Đế Hoàn II

Cô gái bị trói ngồi trên ghế, khắp người là các dây điện tử. Khoé miệng cô có vệt máu đỏ, môi khô nứt nẻ nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

" Tôi thật không hiểu, sao cô lại kiên trì như vậy chứ? Đến nỗi tự mình làm mình bị thương, đáng sao?" Lâm Thiên Dương lắc đầu, lấy khăn lau vết máu cho cô gái kia.

Cô gái kia nhếch môi, " Lâm Thiên Dương, quy tắc của sát thủ chúng tôi chính là không phản bội."

Lâm Thiên Dương gật đầu, " Tôi biết chứ, nhưng mà Vân Nhiễm, liệu chủ của cô có phản cô không?"

Màn hình máy tính hiện nên dòng kí tự xanh nhạt, anh cười thầm.

" Chúng ta cùng đợi, thời khắc chất độc đốt cháy cơ thể cô." Giọng anh lạnh, lạnh tới nỗi Vân Nhiễm cũng cảm thấy sợ hãi.

" Hự." Cô ta mặt méo lại, cơn đau từ trong xương tuỷ khiến cô cảm giác như hàng ngàn ngọn dao đều không ngừng châm vào da thịt cô.

Hoá ra, đến cuối cùng hắn vẫn tàn nhẫn như vậy...

Ánh mắt dần mờ đi, cơn đau lụi dần, nụ cười đầy ngạo mạn của người đàn ông trước mắt cô sáng tới lạ.

" Đã là quân cờ thì không nên từ bỏ ván cờ sớm như vậy."

Giọng nói ấy thấm vào trong từng thính giác, từng tế bào cô.

Lâm Thiên Dương cởi trói cho Vân Nhiễm, đặt cô ta xuống ghế sofa.

Lấy điện thoại trên bàn, nhanh chóng gọi.

" Bạch Niên Vũ, cô tình nhân của anh tạm thời sống sót." Lâm Thiên Dương ung dung nói, không để ý tới việc người kia vừa được cứu khỏi quỷ môn quan về.

" Giữ cho nhịp tim cô ta ổn định." Bạch Niên Vũ nói rất nhỏ, âm thanh đè nén.

" Cậu có chắc là cô ta sẽ khiến cho William buông lỏng không? Hắn ta còn dám hạ lệnh xử cô ta mà?" Lâm Thiên Dương xoa xoa trán.

" Chắc chắn, cho dù hắn ta có lựa chọn quyền lực thì vẫn không thể không có chút tình cảm với Vân Nhiễm, hơn nữa, trong bụng cô ta, còn có đứa con." Bạch Niên Vũ thản nhiên, William dám lấy Tiêu Tiểu Diệp làm bia đạn thì anh cũng có thể khiến cho nữ nhân của hắn ta chịu trận.

" À, không nói sớm, hại tôi mấy ngày nay đều đối xử với người ta rất bình thường." Lâm Thiên Dương nhíu mày.

" Bây giờ biết rồi thì có tâm chút đi."

" Diệp tỉ có sao không?" Lâm Thiên Dương hỏi.

" Vẫn ổn." Giọng Bạch Niên Vũ dịu dàng.

" Ờ, thế thôi." Lâm Thiên Dương nhận được tin mà mình muốn có rồi nên bình thản.

" Không hỏi thêm ư?" Bên kia đầy nghi hoặc.

" Hỏi thêm gì?" Lâm Thiên Dương tỉnh bơ.

" Đậu, gia đây cũng bị thương, phẫu thuật đau tận xương tận tuỷ như vậy mà cậu không hỏi một câu ư?" Bên kia không kìm chế được.

" À." Lâm Thiên Dương lạnh nhạt, rồi tắt máy.

"..."

Ánh mắt anh dời lên thân ảnh cô gái trên ghế.

" Vân Nhiễm, cô quả nhiên khiến tôi bất ngờ đấy."

***

Bạch Niên Vũ tối mặt ném điện thoại xuống bên giường. Rồi lại dịu dàng nhìn cô gái ở bên cạnh mình.

Phòng bệnh của bọn họ là phòng đôi, ông một giường, bà một giường. Phân ra như thế là để tránh làm ảnh hưởng tới vết thương của nhau nhưng mà Bạch Niên Vũ lại là kẻ thích ngủ cùng vợ nên liền không kiêng nể sang bên giường vợ.

Còn giường anh thì nhằm mục đích làm cảnh.

" Bao giờ thì em mới tỉnh lại vậy? Đại bệnh nhân như tôi còn tỉnh lại sớm huống chi là một vị như em." Bạch Niêm Vũ cầm bàn tay trắng nõn nà của cô, nghịch ngợm rồi lẩm bẩm.

Nắng chiều dịu nhẹ len qua tấm màn cửa ánh rọi lên thân ảnh hai người kia. Người đàn ông tuấn mĩ cả người bó băng đang trìu mến chăm sóc cô vợ gãy tay. Khung cảnh nên thơ nên mộng này khiến cho người ta liên tưởng tới một hình ảnh: vợ chồng "phế vật".

——

Lúc Tiêu Tiểu Diệp tỉnh dậy là khi trời đã tối hẳn, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay và cả ánh mắt trìu mến dõi theo mình, cô bật giác oà khóc lên.

" Bạch Niên Vũ, tên chết tiệt, sao anh không chết luôn đi?"

Bạch Niên Vũ đơ như tượng sáp, này là sao?

Ngưng truyện để gia hỏi bà tác giả.

Má Tuệ Anh, giải thích chút đi...

Rơi xuống vực, thần kinh không ổn định...

À!

Vào truyện...

Bạch Niên Vũ không nói gì, ôm lấy cô, nhưng mà vừa ôm cô thì đã cảm nhận được vết thương đang rách ra.

" Anh sợ mấy bảo bối nhà anh đi đời nên không nỡ chết." Anh nén đau, cố tươi cười.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn giọt mồ hôi trên trán anh, hiểu ngay, vội dịch người ra, bỏ xa anh một quãng.

Mắt cô nhìn lên người anh, máu chảy đỏ rất gớm, trong lòng cô dâng lên cỗ nhói đau.

" Gọi bác sĩ vào thay băng đi." Cô nhỏ giọng.

Bạch Niên Vũ gật đầu, ấn cái nút đầu giường.

Hộ lí rửa vết thương giúp anh, nhìn mấy vết khâu tứa ra mà kinh hãi. Vị này mất cảm giác rồi hay sao?

Mới phẫu thuật xong đúng bảy tiếng thì đã tỉnh lại, bây giờ lại thế này nữa...

Tiêu Tiểu Diệp không dám nhìn anh, cúi đầu xuống.

" Khi phẫu thuật, có đau không?" Cô hỏi.

Bạch Niên Vũ ngây người, đau không ư? Làm bác sĩ mà sao lại vậy hả? IQ vứt đâu rồi...

Mẹ nó, không phản ứng với thuốc mê thì đau chứ sao không đau. Nhưng mà đã sớm quen rồi, may là trước khi gắp đạn ở tim ra, anh cũng lâm vào hôn mê luôn nên đau đớn tạm thời bỏ qua.

Sau khi xử lí xong vết thương, Bạch Niên Vũ ngoan ngoãn quay về giường của mình.

" Tiểu Diệp, chúng ta bây giờ đồng cam cộng khổ nên vẫn là đối xử tốt với nhau một chút." Anh ngồi hướng về giường cô, ánh mắt sáng rực.


" Chó mới thèm cùng với anh." Tiêu Tiểu Diệp lạnh nhạt.

" Tiêu Tiểu Diệp, sao em có thể nói mình là một con chó như vậy?" Thanh niên chai mặt không sợ ngang nhiên nói.

Tiêu Tiểu Diệp: (•.•)

Công đạo, thần thánh, Phật tổ ơi làm ơn hãy hiển linh...

" Anh.... Sao lại có người da mặt dày như vậy chứ?" Tiêu Tiểu Diệp bức xúc.

" Em không biết rằng anh được má Tuệ Anh và các bạn độc giả yêu mến phong tặng cho danh hiệu " Vũ mặt dày" sao?" Vị kia với tay lên bàn, lấy một quả cam, thuận tiện bóc, còn không quên giới thiệu bản thân.

"..." Đơ mặt, tôi quá mệt mỏi rồi.

" Da mặt có hay không, không quan trọng nhưng vợ là phải có."

"..."

Cửa phòng mở ra, mấy vị phụ huynh xuất hiện.

Tôn Lệ đi về phía Tiêu Tiểu Diệp, " Bảo bối, con có sao không vậy?"

" Không sao ạ."

Bạch Niên Vũ bỏ một múi cam vào miệng, chán nản nhai nhóp nhép. "Hãy xem tôi là không khí."

Thế là vở kịch "mẹ chồng-nàng dâu" lại diễn ra. Khán giả Vũ sẹo ăn hết một quả cam, lại với lên bóc thêm quả nữa.

Khi đời không quan tâm tới bạn, bạn hãy yêu quý quả cam.

Tôn Lệ hỏi thăm Tiêu Tiểu Diệp xong thì lại tới Bạch Niên Vũ. Nhìn cả người anh toàn băng trắng quấn, đau lòng khôn xiết, " Niên Vũ, con định đi Ai Cập sao?"

" Dự định thế, xây cái Kim Tự Tháp sẵn nữa để lỡ sau này mà chết thì vị nào ấy vẫn biết." Vũ hờn dỗi bỏ nốt múi cảm còn lại vào miệng.

" Ừ, để lần nào đó mẹ đi Ai Cập khảo sát đất đai cho con." Tôn Lệ rất hưởng ứng.

" Mẹ tốt." Bạch Niên Vũ thờ ơ.

" Mẹ biết, mẹ là người mẹ tốt nhất thế gian." Tôn Lệ ánh mắt lấp lánh.

Rầm....

Bạch Niên Vũ suýt nữa thì thổ huyết mà chết mất.

" Nói đùa đấy, con là con trai mẹ sao mà mẹ không thương được chứ. Khổ thân con tôi..." Không thương thì thôi, đã thương thì dài dòng lắm chuyện.

Bạch Niên Vũ cuối cùng cũng cảm thấy bản thân có giá trị với cuộc sống.

" Mẹ quyết định, mẹ sẽ ở đây chăm sóc hai đứa." Tôn Lệ nói.

" Không được." Bạch Niên Vũ nhanh chóng từ chối.

" Tại sao?" Tôn Lệ ngơ ngác, hai đứa bảo bối của bà nằm viện, bà phải thương.

" Chúng con còn phải gia tăng dân số."

Teng...teng....teng.....tẹng....

" Khụ." Tiêu Tiểu Diệp đang uống nước, sặc ngay.

" Hai đứa này thật là..." Tôn Lệ cạn lời với đứa con của mình.

Và sau đó, bà ấy cũng về.

Lần này tới, Tĩnh phu nhân và vợ chồng Lâm Chí Viên.

Trái ngược hoàn toàn, bọn họ đều hỏi thăm Bạch Niên Vũ, để Tiêu Tiểu Diệp bơ vơ.

Bạch Niên Vũ: em đã hiểu rõ cảm giác của tôi chưa?

Tiêu Tiểu Diệp: Rõ rồi.

Và ba người kia cũng không thể chăm sóc hai vị này, vì " Chúng con bận gia tăng dân số."

—-

Tuệ Anh: mấy you hãy nhớ tên chị sát thủ Vân Nhiễm với nhé, chị này rất đặc biệt...

Mà trình độ da mặt dày của Vũ đã đạt tới cấp S rồi.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới