Tùy Chỉnh

Chương 33: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: HD

Tô Vân Khai nói có chứng cớ, nhưng từ khi tra án tới giờ, Minh Nguyệt luôn đi cùng hắn, cẩn thận suy nghĩ thì thấy hình như hắn chưa từng thu thập bất cứ thứ gì chứng mình Dương Phú Qúy là hung thủ. Hắn vừa dứt lời, Minh Nguyệt không chớp mắt, tiếp tục lắng nghe.

Nàng tin tưởng, hắn tuyệt đối không nói lung tung.

“Hôm ta và Minh Nguyệt cô nương lên núi, từng nhờ Dương Thiên Lý đi hỏi thăm quả dại Dương Bách Gia hái về tên là gì, không lâu sau đó, các vị hương dân lên núi dẫn đường, nói thôn trưởng biết chỗ nào có Thương Lục. Trên thực tế ngươi rõ ràng biết Dương Bách Gia hái quả kia chỗ nào, nơi đó, chính là ngay lối ra của hang động. Nhưng ngươi sợ chúng ta biết hang động đó, cho nên chỉ mọi người đi hướng ngược lại, còn ngươi tự mình đi đến cửa động. Nhưng ngươi không ngờ, chúng ta chưa rời khỏi khu vực gần hang động, để ngoài ý rơi xuống sườn núi, phát hiện cửa động.”

Dương Phú Qúy lạnh giọng, “Đấy gọi là chứng cứ của đại nhân? Chỗ ta bảo mọi người dẫn ngài đi, đích thực có Thương Lục, chẳng lẽ chỉ cần có người nói chỗ khác có Thương Lục, dẫn dụ đại nhân đi hướng ngược lại hang động, thì đều là hung thủ?”

Tô Vân Khai nhìn hắn chằm chằm, nói, “Cho nên hôm nay căn bản ngươi không lên núi, cũng chưa từng tới cái động kia?”

“Chưa từng.”

Tô Vân Khai lạnh lùng nói, “Khi chúng ta tới sơn động, phát hiện cửa động có rất nhiều nhánh cây cản đường, nhánh cây vừa mới được bẻ gẫy, ngay miệng còn có mũ chảy ra. Ta phát hiện nước nhựa nhỏ giọt không đều, cách một khoảng xa thân cây mới có, cho nên ta nghĩ, khi hung thủ bẽ cây, có lẽ trên tay, quần áo đều sẽ dính một chút.

Bạch Thủy nghe vậy, liền tiến lên giữ chặt tay Dương Phú Qúy, dùng lực mở ra. Trên bàn tay rộng rãi thô ráp, rõ ràng in sâu vệt nhựa cây.

Mọi người lập tức ồ lên.

Sắc mặt Dương Phú Qúy nhàn nhạt, “Cái này là do hôm nay ta đốn củi bị dính, củi còn chưa khô, nên dính một chút. Không tin có thể đến coi đống củi trong vườn nhà ta, mẫu thân ta, thê nhi ta cũng có thể làm chứng hôm nay ta chẻ củi.”

“Vậy dấu vết trên quần áo ngươi giải thích thế nào?”

Nói xong, Dương Phú Qúy lập tức nghiêng đầu nhìn quần áo của mình, nhưng không phát hiện gì cả. Tô Vân Khai chỉ vào vai của hắn, “Ta với Minh Nguyệt vào trong sơn động tìm cửa ra, phát hiện trên đỉnh có nước mưa đọng lại, bởi vì có rêu mọc, cho nên nước mưa sẽ không sạch. Khi ra ngoài ta phát hiện trên vai bị dính hai ba giọt nước, hiện giờ nước đã khô, nhưng dấu vết còn lưu lại. Hồi nãy ta so sánh, giống y hệt dấu vết bên vai phải của ngươi.”

Sắc mặt Dương Phú Qúy thay đổi, nhìn sang bả vai, nơi đó quả thực có dấu giọt nước xanh đọng lại.

Thôn dân ngồi bên cạnh ông ta lập tức kinh ngạc, gần như nhảy dựng lên, vội vàng lui về sau.

Xung quanh Dương Phú Qúy nhất thời vắng vẻ, hắn ngồi trên ghế, giống như hòn đảo biệt lập, có vẻ đáng sợ lại cô độc.

“Này… chỉ là trùng hợp thôi.”


Tô Vân Khai cười lạnh một tiếng, lại nói, “Lê Đáp, Dương Thiên Lý, ta hỏi các ngươi, khi các ngươi tới hang động tìm chúng ta, trên mặt đất có cái gì?”

Lê Đáp và Dương Thiên Lý nhíu mắt nhìn nhau, đáp, “Phân dơi.”

“Đúng, trong động có rất nhiều dơi, phân dơi chất thành đống, nhưng bởi vì trong động ẩm ướt, cho nên không hoàn toàn khô. Lúc ta vào trong động cây đuốc chiếu sáng bốn phía, phát hiện trên mặt đất có dấu chân…”

Không đợi hắn nói chuyện, Dương Phú Qúy đã lớn tiếng nói, “Dấu chân kia cũng không thể chứng minh đó là ta!”

Tội nhân quýnh lên, Tô Vân Khai liền biết ông ta không chống đỡ nổi, “Nhưng mà cái kia có thể, bởi vì trời sinh ngươi bị tật ở chân, lực đạo chân trái phải lớn nhỏ không đồng đều, mà dấu chân trong động, cũng là sâu nông không đều.” Hắn thấy ông ta không còn gì để nói, thì tiếp tục, “Còn một thứ nữa, khi ở trong rừng đào ra thi cốt của Dương Bách Gia, ta tìm thấy giầy của hắn, một lớn một nhỏ, người bình thường sẽ không mang giày như vậy, nhưng bởi vì hắn là ngốc tử, cuộc sống cũng không tốt, cho nên ta không hề nghi ngờ. Mãi đến khi ta vào trong nhà của hắn, phát hiện trong phòng còn giữ lại quần áo năm đó, nhưng lại không thấy giày, lúc đó mới hồi phục tinh thần, có lẽ cho tới bây giờ Dương Bách Gia chưa từng xỏ hài.”

Dương Thiên Lý tiếp lời, “Đúng, Dương thúc không mang giày.”

“Giày kia chỉ có thể là của một người, người đó chính là hung thủ.”

Minh Nguyệt nhìn chân Dương Phú Qúy, trời sinh hắn bị tật, quả thực là một lớn một nhỏ, hiện giờ mang giày, cũng nhìn ra là lớn nhỏ không đều.

“Ta nghĩ lúc ấy ngươi cực kì hỗn loạn, cho nên khi tranh đấu không chú ý đến giày đã sớm bỏ ra, vì thế trong đêm đen vội vàng chôn Dương Bách Gia, ngay cả giày cũng chôn vào. Ngày ấy ta đến thôn, đi đường thấy một vị hương dân đi chân trần, lại không biết đau đớn, chỉ có nông dân mới có thể như vậy, lòng bàn chân dày, cũng không sợ bị đâm. Có lẽ ngươi rất kích động, hoặc chưa hoàn hồn, cho nên mất giày cũng không biết.”

Dương Phú Qúy á khẩu không trả lời được, ông ta vốn có thể giải thích, nhưng thấy mọi người ngồi ở từ đường ngày thường hay ủng hộ ông ta đang dần dần lui về sau, ánh mắt hiện lên địch ý, bỗng nhiên không còn sức giải thích nữa.

“Thời điểm phát hiện thi cốt Dương Bách Gia, ngươi từng dẫn Dương Thiên Lý tới bái tế, trên danh nghĩa là bái tế, nhưng ngươi không còn là nam nhân trẻ tuổi lỗ mãng nữa, ở trong phòng nhỏ đốt rất nhiều giấy tiền vàng và hương nến, hun cho căn phòng đầy khói. Tất nhiên ngươi không phải thật lòng đến bái tế, mà 

chapter content
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện "Tiếu Xuân Phong - Nhất Mai Đồng Tiễn". Trong khi chờ chương mới ra, Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà có thể bạn quan tâm
Nhất Phẩm Ngỗ Tác (Nữ Ngỗ Tác)
Hoa Kính
Bia Đỡ Đạn Phản Công
Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê
Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi
Mau Xuyên Hệ Thống: Công Lược Lang Tính Boss