Tất cả

Tiếu Xuân Phong - Nhất Mai Đồng Tiễn

Chương 23: Thiếu

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Snowflake HD

Tần Phóng ngủ một đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy đã ném hết chuyện ngày hôm qua ra sau đầu, chỉ cảm thấy thực sự đói. Không ai đưa cơm cũng không ai nhớ hắn làm cho tiểu Hầu gia từ nhỏ đến lớn đều sống an nhàn cảm thấy có chút buồn chán, sau khi rửa mặt xong hắn sờ bụng, ngáp một cái rồi đi tới phòng bếp tìm chút đồ ăn.

Chân trước đi vào, vẫn chưa ngừng ngáp, liền thấy một bộ bạch cốt đặt trên chiếc bàn dài, đầu cốt hung dữ, đôi mắt trống rỗng giống như nhìn hắn chăm chú. Hắn đột nhiên nhớ ra nguyên nhân vì sao hôm qua té xỉu! Hắn thậm chí còn thấy bên trong cái hũ đựng nước chứa đầy xương trắng, lỗ mắt cũng lớn như vậy, ngay tại phòng bếp này.

Đôi mắt lập tức nổi đom đóm, thân thể ngồi phịch ở cánh cửa không động đậy.

Bạch Thủy và ba người nữa đi tìm hồ sơ suốt cả đêm, lúc này tra ra một chút manh mối, không hề chần chừ đi thẳng đến phòng bếp. Ai ngờ không thấy người, lại thấy một con tôm mềm nhũn. Tay nắm cửa định đứng lên, mới đứng được phân nửa liền xụi lơ xuống. Nàng hơi mím môi, đi ra phía trước dùng mũi chân đá đùi của hắn, “Này, con tôm kia đừng cản đường.”

Tần Phóng nghe thấy âm thanh, mặc kệ là người đáng ghét thế nào, hắn mạnh mẽ xoay người ôm lấy eo người kia, thiếu chút nữa té xuống, “Bạch bộ đầu ngươi cõng ta về phòng đi, chân ta mềm nhũn ra rồi.”

Bạch Thủy vùng vẫy di chuyển, hắn lại không chịu buông ra, cái đầu hắn gối lên phía dưới ngực nàng, cọ vào bụng nàng, bỗng nhiên nàng nổi da gà. Nếu hai tay hắn không níu giữ thanh đao của nàng, hiện tại nàng đã rút đao chỉ vào mũi hắn! Nàng lập tức kéo tóc hắn giựt về phía sau, hắn bị đau gào lên.

“Tự mình bò về đi!”

“Đồ không có lương tâm!” Tần Phóng la hét, bị nàng kéo lên, lại nằm úp như cũ. Lúc này cơn giận tới tận tứ chi, ‘Roạt roạt’ đứng lên, bổ nhào về phía trước muốn đánh nhau với nàng.

Đáng tiếc Bạch Thủy là cao thủ đệ nhất, ngay cả chạm hắn cũng không chạm vào được, ngược lại khiến cho bản thân mệt tới mức thở hồng hộc.

“Bạch ca ca.”

Bạch Thủy nghe thấy tiếng gọi, thấy Tô Vân Khai và Minh Nguyệt đứng một bên, nhẹ nhàng xoay người đi qua, vượt qua người Tần Phóng, chạy đến trước mặt Tô Vân Khai.

Minh Nguyệt thấy Tần Phóng đuổi theo, cười nói, “Chúng ta mới ra ngoài ăn mì, các ngươi lại đánh nhau rồi.”

“Hắn cực kì rãnh rỗi.” Bạch Thủy qua loa nói một câu, “Đại nhân, thuộc hạ tìm thấy hai thân phận tương xứng với hài cốt, nhưng hai người đều khá giống nhau, cho nên có lẽ cần gọi người quen hai người đến hỏi một chút, mong đại nhân hạ lệnh.”

Tô Vân Khai nói, “Hai người kia thế nào?”

“Cách mười dặm bên ngoài thôn, cũng không xa lắm, qua con sông liền tới.”

“Nếu tiện đường, vậy không cần phân công hành động.” Tô Vân Khai lại nói, “Ngươi và Minh Nguyệt đều không ngủ một đêm, đi nghỉ ngơi đi.”

Tần Phóng cười nhạo một tiếng, “Hắn không ngủ vẫn dư sức khiêng một con trâu.”

Minh Nguyệt cong mắt cười, nhắc nhở, “Ngươi còn nói nhiều, lát nữa Bạch ca ca khiêng ngươi đi đó.”

Tần Phóng nghe vậy, nhìn sang Bạch Thủy, đang trừng mắt lạnh lùng nhìn mình, hắn vội vàng kẹp chặt cái đuôi. Minh Nguyệt cười cười, tiểu Hầu gia này thật thú vị, không chút kiêu ngạo.

Tô Vân Khai cũng cười cười, rõ ràng hằng ngày trong nha môn không có việc gì để làm, nhưng nhất quyết không chịu hồi kinh. Rõ ràng mỗi ngày bị Bạch Thủy ‘khi dễ’, nhưng vẫn không chịu thua, loại tinh thần này nếu đặt vào nơi khác, khẳng định có thể thành tài. Hắn lại nói với Minh Nguyệt, “Các người đi nghỉ ngơi đi.”

“Hiện tại ta không mệt, không sao đâu.” Minh Nguyệt chỉ thiếu mỗi hành động vỗ ngực để chứng minh cho hắn xem bản thân có bao nhiêu tinh thần.

Tô Vân Khai giơ tay định mắng nàng nhìn lại một vòng đen trên mắt do quá mệt mỏi đi, nhưng bàn tay giơ được phân nửa liền dừng lại, trong lòng xấu hổ, thu tay ấm giọng, “Bánh xe ngựa đã bị hư rồi, buổi chiều mới sửa xong. Chỗ đó cách mười dặm, hẳn là phải cưỡi ngựa, cô nương biết cưỡi ngựa không?”

“Không…” Lúc này Minh Nguyệt mới hiểu được vấn đề, “Vậy huynh đi đi, nếu có 

chapter content
Trước Cài đặt Tiếp