Tùy Chỉnh

Chương 10: Luân hồi ngàn năm

Trần Phong để Ức Hà Phiêu yên nghỉ bên cạnh mộ phần của Phá Trúc, lần đó Cát Duyệt tránh người khác hoài nghi đã xới mộ Phá Trúc lên, nhưngkhông để chốn hoang dã mà chôn cất lại tử tế ở một nơi khác.

Hôm nay không có mưa rơi, càng chẳng có sấm sét, ánh mặt trời rực rỡchiếu tỏa. Khi Trần Phong đặt nắm đất cuối cùng che lấp thân mình Ức HàPhiêu, vùng đất xung quanh đột nhiên phát ra hào quang kim sắc. Mộ phầncủa Ức Hà Phiêu ngoại trừ ánh sáng kim sắc còn có cả ánh bạch sắc dịudàng, bên cạnh nở rộ những bông hoa màu vàng rực, mỗi đóa đều hướng tớivầng thái dương, giống như mỗi bông là mỗi nụ cười, như sinh mệnh ngoancường tái sinh trở lại. Nhất thời, trong lòng Trần Phong len lỏi cảmgiác hân hoan.

Trần Phong nắm chiếc lông vũ kim sắc trong tay, không hề bị trúng độc vì nắm vào tay Ức Hà Phiêu, điều này bản thân hắn không thể nào giải thích được. Hắn nhớ đến bao chuyện xảy ra khi ở cùng với Ức Hà Phiêu, từ lầnđầu gặp mà như đã quen từ trước, cho đến sự ấm áp trong lòng bàn tay vừa lạ lẫm lại vừa thân quen, tới lần cuối cùng đôi tay nắm chặt. Hắn cònnhớ tới lúc Ức Hà Phiêu nói bản thân nàng chỉ là một thế thân, TrầnPhong cảm thấy mình đối xử với Ức Hà Phiêu rất không công bằng, nhưnglại chẳng thể nói rõ ở điểm nào.

Trần Phong nhìn bàn tay trái của mình, trong lòng bàn tay còn lưu lại sự ấm áp của lần cuối cùng cầm tay Ức Hà Phiêu, còn cả nụ cười nàng để lại nữa. Có lẽ sự tồn tại Ức Hà Phiêu chính là vì Trần Phong, sống vì hắn,chết vì hắn, không oán hận không hối tiếc.

Tịch Nguyệt cũng được yên nghỉ gần bên, do chính tay Lạc Anh mai táng.Lạc Anh vẫn chưa từng nói với Tịch Nguyệt một câu nào. Tịch Nguyệt từ