Tùy Chỉnh
Tiên Sở

Tiên Sở

Chương 13: Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn

Tiếng vó ngựa, tiếng bánh xe lăn lọc cọc.

Ráng chiều rực rỡ, ánh tà dương đỏ như màu huyết, hoàng hôn đế đô đích thực vừa tráng lệ vừa bi thương. Sở Dịch, Yến Tiểu Tiên ngồi trong cỗ mã xa rộng rãi, tiện nghi của vương phủ, nhìn ra xa qua cửa sổ, ngắm mặt trời đang lặn trên Trường An nguy nga, trong tâm có cảm giác rất khác lạ. Xe ngựa đi qua con đường lớn ở Phong Môn, tiến vào phường An Hưng, rồi ngừng trước cửa vương phủ.

Vương phủ hùng cứ nơi đường lớn, chiếm một phần tư diện tích phường An Hưng, cổng son tường hồng, nhà nhà nối tiếp san sát, đài cao lầu rộng cắt nhau ngang dọc, bao quanh là một dãy hoa viên, non bộ kéo dài, ở trong thành Trường An, ngoại trừ hoàng cung ra, nơi đây là trang viên xa hoa tráng lệ nhất, nằm về hướng đông nam, cách khánh cung* chỉ một con đuờng nhỏ. Bên ngoài cổng vương phủ xe ngựa đã xếp thành hàng dài, tuấn mã thì cao to tráng kiện, cỗ xe thì hoa lệ, đến như người đánh xe ai ai cũng mặc áo gấm, đeo đai ngọc, dáng vẻ hống hách, ngạo mạn. Sở Dịch cảm thấy hơi lo lắng, không biết dạ yến tối này là kiểu gì, có những quan khách nào tới? Bình sinh chàng chưa từng bước vào cửa quan môn chứ đừng nói là tham dự dạ yến của đám vương hầu như thế này nên không thể nào không khẩn trương.

Trước cửa lớn cao rộng là đèn lồng kết hoa, hai bên là hai bức tượng kỳ lân bằng đá mắt nhìn trừng trừng, uy phong lẫm liệt. Mười hai gia đinh bảo vệ bước lên cung nghênh, dẫn ba người đi vào.

Sở Dịch vừa bước qua ngưỡng cửa đã thấy một làn gió thơm tràn tới làm hưng phấn tinh thần, ngây ngất như đang say. Quay đầu nhìn quanh, chỉ thấy nơi nơi đều là cung điện lâu các xa hoa, càng nổi bật sự tương phản với hằng hà sa số non bộ xung quanh, tự nhiên như không có chút tác động nào của bàn tay con người, khéo léo tuyệt trần, xảo đọat thiên công. Lối vào biệt viện khúc khuỷu, quanh co, các chủng mai đủ màu xanh đỏ trắng hồng…hai bên đường đan xen vào nhau, thi đua khoe sắc, hương thơm ngát cuồn cuộn quấn quýt khiến người người đều hưng phấn. Sở Dịch tâm thần rung động, theo Trương Bảo Hiền xuyên qua vương phủ, cảnh sắc khắp nơi như thơ như họa, phảng phất như lạc vào chốn đào nguyên, làm chàng hoa mắt, chóng mặt, không còn phân biệt nổi đâu là đông đâu là tây nữa.

Ba người bước qua rừng mai, vòng qua vài tòa lầu, vượt qua đồi trúc nhỏ, rồi lại xuyên qua vườn thạch tùng mới nghe thấy tiếng đàn sáo lờ mờ trong gió, nhạc âm nhè nhẹ du dương, cảnh sắc trước mắt mở rộng hiện ra một cái hồ óng ánh như bạc. Hồ đã đóng băng cứng, kết thành một khối, chỉ vài chỗ hơi tan chảy lấp lánh sáng dưới ánh tà dương tráng lệ. Bên bờ hồ là một rừng mai lớn trổ hoa rực rỡ, trải dài bất tận làm người ta cảm giác như đang đứng trước biển hoa. Mỗi khi có trận gió lớn thổi qua, từng cánh hoa tung bay dập dờn, sắc màu nô giỡn, lộng lẫy huy hoàng, khiến cả rừng mai bừng sáng, đẹp thêm bội phần. Giữa hồ là một hòn đảo nhỏ, đèn đuốc sáng rực trong ánh hồng ban chiếu buổi chiều tà. Các kiến trúc nhà cửa trên đồi hoa ẩn hiện thấp thoáng, tiếng ca vũ, cười đùa truyền lại, mơ hồ như tiên cảnh. Đó chính là nơi diễn ra dạ yến đêm nay. Xung quanh hồ, thủ hạ hộ vệ trùng điệp.Thủ lĩnh hộ vệ tuy nhận ra Trương Bảo Hiền, nhưng vẫn chặn hỏi, rồi mới cho ba người đi qua. Trên mặt hồ là một chiếc cầu cong cong có chấn song hai bên, nối liền với đảo giữa hồ. Ba người Sở Dịch thong thả qua cầu, cuối cùng cũng lên tới nơi cần đến.

Quanh đình tạ nằm giữa rừng mai, các vương thân quý hầu ngồi chật cứng. Chính giữa là gò cỏ mượt với những nhạc công đang chơi đàn, thổi tiêu, tiếng hát vang xa. Vũ cơ cũng đã bắt đầu múa, uyển chuyển nhẹ nhàng như dải lụa bay.

Mặt trời dần khuất sau rặng núi xa, dạ yến cũng bắt đầu.

Trương Bảo Hiền dẫn hai người tới chỗ ngồi bên cạnh tiểu đình. Tại đây chỉ có một vài quan tứ phẩm đang ngồi, thấy hai người lạ mặt đều ngạc nhiên, nhưng vẫn cung cung kính kính hành lễ. Sở Dịch lập tức hồi lễ. Yến Tiểu Tiên chỉ cười, điềm tĩnh ngồi xuống, hạ giọng:" Đại ca, bố trí bên trong tòa lâu đài trên Mai Tuyết đảo này thập phần xảo diệu, theo phương vị bắc đẩu thất tinh. Hoàng đế, vương công, đại thần cứ theo cấp bậc ngồi vào các phương vị khác nhau. Người ngồi tại chỗ gác tía kia, có khả năng là đương kim thánh thượng"

"Thánh thượng?" Sở Dịch tim đập thình thịch, vừa mừng vừa sợ, ngưng thần nhìn lại, chỉ thấy trên đài thượng màu đỏ tía phía bắc một lão nhân đầu đội mũ kim sa, thân khoác hoàng bào, mặt mày rạng rỡ tươi cười, ngắm ca cơ vũ nữ, tay phải cầm cốc vàng, trên chạm chín con rồng, nhấp từng ngụm nhỏ. Lão nhân tuy tóc đã hoa râm, râu đã bạc, nhưng điệu cười vẫn sáng ngời, dáng điệu khí vũ hiên ngang, hai mắt loang loáng hữu thần, mục quang chợt đảo một vòng, tinh quang tứ xạ, có khí thế không nộ mà uy hiếp chúng nhân, dù đang nằm dài cũng như hùng sư mãnh thú đang rình mồi. Không ai khác, chính là đương triều hoàng đế Đường Nguyên Tông. Hai bên Đường Nguyên Tông thân vệ đứng thành hàng, mỹ nữ như mây, nhưng ưa nhìn nhất vẫn là một quí phi mặc áo tía, da trắng như tuyết, môi đỏ như son, hai mắt long lanh như nước hồ thu, yêu kiều tao nhã, là Ngũ Tuệ Phi được hòang thượng sủng ái nhất.

"Đại ca, huynh nhìn gì vậy?" Yến Tiểu Tiên đột nhiên cười hỏi, ngữ khí rất khinh khỉnh.

Sở Dịch di chuyển mục quang một vòng, đột nhiên thất kinh xúyt chút nữa thì kêu lên. Tại mặt trước bên phải của đỉnh trầm hương hình bát giác là một thiếu niên mặc áo tím, anh tuấn, hiên ngang đích thị là người đã gặp gỡ tại dịch trạm ở núi Tiên Nhân, cháu của Lý Mộc Phủ- Lý Đông Hầu.

Lý Đông Hầu tựa hồ như đã phát hiện ra Sở Dịch, Yến Tiểu Tiên, khuôn mặt đầy vẻ ngạc nhiên sửng sốt, không tưởng được hai người tại huyện Vạn Thọ lại có thể đào thóat được, hơn nữa lại trở thành thượng khách của vương phủ, giương đôi mắt hiểm độc đầy cừu hận nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống hai người.

Sở Dịch lạnh cả người, quả là oan gia ngõ hẹp. Chàng vốn đơn thuần thiện lương, ghét ác như thù, dũng cảm bất khuất, nghĩ đến kẻ này tâm địa hiểm độc, trong lòng không thể không nộ hỏa, lập tức trừng mắt nhìn lại, không thua sút chút nào.

Người cao gầy, mặc áo vàng phong nhã, ngồi bên Lý Đông Hầu, chòm râu hơi rung nhẹ, trên mặt tràn đầy tiếu ý, phơi phới như gió xuân, là tả phó xạ Lý Mộc Phủ.

Lý Đông Hầu vẫn trừng trừng nhìn Sở Dịch, khóe môi đột nhiên lộ ra điệu cười ác độc, vươn mình sang nói nhỏ cái gì đấy với Lý Mộc Phủ. Lý Mộc Phủ đưa mắt nhìn Sở Dịch, Yến Tiểu Tiên hai người đăm đăm, gật gật rồi mỉm cười quay đầu đi. Không hiểu vì sao Sở Dịch bỗng cảm thấy ớn lạnh, nổi gai ốc toàn thân. Yến Tiểu Tiên ghé sát tai chàng thì thầm:" Người này nổi tiếng là hiểm độc, giả nhân giả nghĩa, tiếu lý tàng đao, đại ca nếu sau này làm quan cùng với hắn, nhất định phải để ý đề phòng."

Bài hát vừa dứt, vũ cơ theo nhau lui xuống.

Chỉ nghe một tiếng đàn ông hùng hậu, cuốn hút cười ha hả, nói: " Hoàng thượng, điệu " nghê thường tô hiệp hương" này như thế nào? So với màn ca múa của đoàn Khấu Từ* mấy ngày trước đây, không phải là xa hoa lộng lẫy, sống động rực rỡ hơn nhiều sao?"

Sở Dịch lạnh người, trong thiên hạ này chỉ duy nhất có Vương Lý Huyền dám nói như vậy với hòang thượng, theo tiếng ngó lại, người nói là một vương công mặc áo tía ngồi bên trái phía trước đài thượng. Người ấy vẻ ngoài như ngọc, mi thanh mục tú, da trắng nõn, trơn tru. Nếu không nhờ hai chòm ria mép được cắt tỉa cẩn thận, dễ dàng nhận lầm đó là một nữ tử xinh đẹp. Sở Dịch nôn nao kỳ dị, không thể tưởng được đệ nhất mãnh tướng Tây Đường, người trong truyền thuyết nhiều năm trước đây khiến bọn phản loạn táng đảm kinh hồn lại là một nam tử xinh đẹp, tao nhã như vậy. Diện mạo cùng thanh âm của ông ta thật hòan toàn trái ngược nhau. Hơn nữa, tính tuổi thì ông ta cũng đã hơn năm mươi, trông không khỏi quá trẻ so với tuổi.

Đường Nguyên Tông cả cười: " Ngự đệ tự thân mời vũ cơ đương nhiên độc bộ thiên hạ. Không nói đến Tây Vực phiên quốc, so ra vũ cơ trong cung của ta cũng phải chịu lép, sau khi xem màn diễn vừa rồi, trẫm muốn mời ngự đệ nhập cung chỉ điểm một phen."

Vương Lý Huyền cười ha hả nói:" Hoàng thượng ngày lo trăm việc, còn thời gian đâu mà đùa gió giỡn trăng? Loại công việc như thế này để thần đệ làm cho ngài, bảo đảm sứ giả Khấu Từ sau khi xem xong, không bao giờ còn dám tự cao tự đại nữa."

Vua tôi hai người nhìn nhau cười lớn, chúng nhân reo hò phụ họa.

Đột nhiên một viên quan cao nghều nghễu như cây tre miễu khóc lên một tiếng "Ô" làm mọi người đều quay lại nhìn. Ai ai cũng giật mình, im lặng ngạc nhiên nhìn nhau.

Ai nấy cũng giật mình, im lặng ngạc nhiên nhìn nhau.

Đường Nguyên Tông ngạc nhiên nói:" Quách ái khanh, sao khanh lại khóc giữa lúc vui như thế này? Có phải là trẫm đã nói gì sai?"

Sở Dịch ngực đánh lô tô, lúc này mới biết người này là quốc tử tế tửu Quách Mạc Nhược, bất giác lạnh cả người.

Quách Nhược Mặc rầu rĩ giơ tay áo lên chấm nước mắt, khóc: " Vi thần…vi thần thấy bệ hạ và vương gia thân ái như vậy không thể ngăn được nước mắt hạnh phúc, toàn thân đều nóng ran nhiệt huyết, cảm xúc không thể nói thành lời. Triều đình ta có thánh chủ nhân từ như hoàng thượng, có hiền thần trung thành, Tây đường làm sao mà không phồn vinh thịnh vượng cho được! Nếu như bách tính thiên hạ đều hòa hữu, đối xử với nhau như bệ hạ và vương gia thì thế giới này chẳng phải hòa thuận vui vẻ lắm sao! Huyền nguyên hoàng đế * có nói "vô vi đại trì", không phải là đang sớm trở thành sự thật sao? Nghĩ đến những lời ấy, vi thần nhất thời kích động thất thố, kính mong bệ hạ thứ tội."

Chúng nhân vội vàng rối rít phụ họa, nắc nỏm tán thưởng mãi không thôi,trong lòng thì mắng chửi kẻ kia là đồ mặt dày, vô liêm sỉ.

Sở Dịch rất ngạc nhiên, không tưởng được một đại học sĩ tiếng tăm lừng lẫy lại là một kẻ chuyên nịnh hót, bợ đỡ thiện dụng phương pháp vuốt mông ngựa, lập tức cảm thấy khinh bỉ, chán ghét.

Đường Nguyên Tông tròn mắt, cười ầm lên, nói: " Nguyên lai là như thế, Quách ái khanh nói không phải là không có đạo lý, mọi người trong thiên hạ, nếu ai cũng đối xử với nhau như huynh đệ tỉ muội, thật sự là tuyệt diệu"

Đường Nguyên Tông thích nhất là người khác khen mình yêu mến thủ túc, thân thiện với huynh đệ, Quách Nhược Mặc vỗ mông ngựa cú này vô cùng đắc sách.

Quách Nhược Mặc vội quỳ xuống, lớn tiếng nói, giọng ngân nga lên xuống:" Bệ hạ hân thưởng, vi thần lấy làm hổ thẹn. Vi thần mạo muổi thỉnh bệ hạ cùng vương gia đổi tên bản "nghê thường tô hiệp hương" thành "quân thần tình thâm vũ" đem cho Nhạc phủ chỉnh lại cho hay, để giáo hóa cho lũ sứ giả phiên bang không biết nhân lễ nghĩa là gì kia một trận. Bên cạnh đó ân chuẩn vi thần sáng tác một bài phú, bố cáo thiên hạ cho mọi người noi theo.

Đường Nguyên Tông cả cười" Vậy việc này giao cho Quách ái khanh"

Vương gia mỉm cười:" Hôm nay là ngày sinh nhật của ngũ tuệ phi nương nương, chúng ta chỉ nói chuyện phong nguyệt, không bàn quốc gia đại sự, Quách tế tửu sao lại quay lại đề tài này. Quách tế tửu hãy bỏ công việc sáng tác bài phú " quân thần tình thâm" qua một bên, trước hết phải tự phạt ba chén đã. Chén thứ nhất, xin mời"


Chúng nhân huyên náo ầm ỹ. Ngũ tuệ phi chỉ mỉm cười, không nói.

Sở Dịch thầm nghĩ " Hóa ra bữa yến tiệc hôm nay là dành cho ngũ tuệ phi, vương gia mời chúng ta đến, tất nhiên là để thổi sáo trợ hứng cho quý phi vui vẻ."

Đang suy nghĩ, hốt nhiên Yến Tiểu Tiên ngắt mạnh vào tay chàng một cái, cười âm u:"Đại ca, người trong mộng của huynh đến rồi kìa" Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn

Có tiếng vọng đến, giọng dài và cao:"Tiêu cô nương của Tình Tuyết quán đã đến"

Mọi người nhao nhao cả lên, đều quay đầu nhìn lại.

Sở Dịch trong lòng rung động, không thể không quay lại nhìn, chỉ thấy dưới ánh hoàng hôn đang xuống dần, giữa biển hoa rừng mai, một nữ tử tuyệt sắc mặc áo xanh, do bốn nha hoàn bao quanh, nhẹ nhàng tiến vào. Dáng dấp thùy mị, dung mạo như hoa, quyến rũ tuyệt trần, còn không phải mỹ nhân băng giá Tiêu Vãn Tình thì còn là ai nữa?

Sở Dịch hỏa nhiệt bốc lên, tim đập thình thịch, muốn nói nhưng không nói nên lời, không thể không công nhận đối với vưu vật tuyệt thế, tài mạo song tòan này thật sự là rất có hảo cảm.

Một trận gió thơm thổi đến, Tiêu Vãn Tình yêu kiều bước qua trước tiểu đình, vô ý liếc qua Sở Dịch, dáng ngọc nhất thời run nhẹ, trong mắt thóang ánh lên thần sắc vừa kinh vừa hỉ.

Cô ấy tự mình tới đây! Sở Dịch trống ngực lọan xạ, nhìn nàng ta cười bẽn lẽn.

Tiêu Vãn Tình thần sắc cũng nổi lên một tia kỳ dị không thể nói được, ánh mắt trong sáng, tiếp tục đi đến trước.

Yến Tiểu Tiên hé miệng, cười nói: "đại ca, mị lực của huynh không nhỏ a! Hôm nay mới thấy vẻ mặt này của Tiêu cô nương cùng huynh đầu mày cuối mắt. Tương lai sau này động phòng hoa chúc nhớ kính đệ một ly nhé"

Sở Dịch đối với việc nam nữ da mặt vốn mỏng, bị hắn trêu chọc như vậy nhất thời mặt mũi đỏ hồng lên,chỉ cười không đáp.

Tiêu Vãn Tình dừng lại trứơc bãi cỏ, hướng về Đường Nguyên Tông, ngũ tuệ phi duyên dáng hành lễ, ôn nhu nói: "nô gia Tiêu Vãn Tình bái kiến bệ hạ, quý phi nương nương."

Đường Nguyên Tông đang rất cao hứng, cười nói: "Tiêu cô nương bình thân, trẫm cùng ngũ phi đã lâu không được nghe tiếng đàn của nàng đến nỗi lỗ tai cũng giăng đầy màng nhện rồi. Hôm nay trẫm sẽ được nghe thỏa thích chứ"

Tiêu Vãn Tình mỉm cười nói:" Bệ hạ, nơi này có một vị cao nhân, nhạc kỹ cao siêu hơn thiếp gấp bội phần, phượng hoàng ở bên, một chút tiếng hót nho nhỏ của hỷ thước là thiếp đây làm sao mà dám cất lên chứ?"

Đường Nguyên Tông "A" một tiếng, kinh ngạc không thôi, cười nói: "thiên hạ còn có người mà Tiêu cô nương tự cho là không bằng ư? Vậy trẫm nhất định phải gặp mới được."

Sở Dịch cảm thấy rất kỳ quái, đang nhìn chung quanh, thì nghe Yến Tiểu Tiên nhẹ giọng, cười nói: "Đại ca ngốc ơi,người nàng ta nói chính là huynh đấy."

Sở Dịch chấn động, Tiêu Vãn Tình quả nhiên đã nhè nhẹ xoay người, hướng về phía chàng thản nhiên cười, ôn nhu nói: "Sở công tử, bệ hạ muốn gặp người, người còn không mau đến?"

Mọi người xôn xao ầm ỹ cả lên,hàng ngàn ánh mắt nhất thời tập trung tại nơi chàng ngồi, nhìn chăm chú thiếu niên lạ mặt này, thì thầm to nhỏ, hỏi han qua lại với nhau, chỉ duy có Lý Đông Hầu là cảm thấy tức uất, tưởng như nghẹn cả thở.

Sở Dịch còn đang kinh ngạc,mặt nóng bừng thì bị Yến Tiểu Tiên đẩy ra, đành phải đứng dậy.

Vương gia sửng sốt, cười ha hả, nói:" Hoàng thượng, người này là người thần đệ thỉnh tới đây, Sở Dịch Sở công tử. Hắn ta tại Tiên Âm Tập có thể nói là qua một đêm đã nổi danh, nghe bảo hắn có một lộng ngọc bích bảo tiêu, mà Ngũ Tuệ Phi nương nương cũng thích nghe tiêu khúc, cho nên thần đệ đặc biệt mời hắn đến đây.

Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
1