Tùy Chỉnh
Tiên Sở

Tiên Sở

Chương 1: Mở đầu

Cổ vật hữu linh tri sở tạo. Tây Đường Nguyên bảo năm thứ hai mươi tám, tháng mười hai, hoàng hôn, Tử vụ cốc.

Trên không trung mây đen cuồn cuộn xông về,cuồng phong gào rú, cát bay đá chạy, nhìn từ xa, nơi đâu cũng một phiến mông lung.

Trong tiếng thét gào của của gió, lờ mờ truyền lại tiếng ngâm vang vang:

-Thiên sơn hữu tuyết thường bất khai,

Thiên phong vạn lĩnh tuyết thôi ngôi.

Bắc phong dạ quyển xích đình khải.

Nhất dạ thiên sơn tuyết canh hậu.

Âm thanh lúc vang lên lúc ngừng, như có như không.

Một tia chớp đột nhiên lóe lên, chiếu vách cốc u thâm sáng lên.

Hai bên là vách núi cao vút,rừng mai nhấp nhô,trên con đường lên núi chật hẹp ngoằn nghèo,bên vệ lá cỏ đung đưa,phủ đầy bụi đất có một thiếu niên thư sinh.

Hắn tay cầm quyển sách, một tay cưỡi con lừa đen gầy,vừa ngâm thơ vừa đi.

Dung mạo hắn tuấn tú,mày dài mắt sang,khăn đội đầu phất phơ,y phục vải bố màu xanh phần phật cuộn bay, thần sắc tiêu sái,dáng vẻ tự đắc, không hề bị ảnh hưởng bởi cơn dông hãn hữu của tháng mười hai này

Đùng đoàng

Tiếng sấm vang lên, con lừa giật mình,nó không hề có cái hào tình nhã hứng của chủ nhân, kêu loạn lên a hu,lắc đầu ra vẻ không muốn đi tiếp.

-Con lừa lười biếng ngươi đúng là hại chết ta mà, đợi đến Trường An, trúng được tiến sĩ, xem ta có cho ngươi thành bánh bao thịt không.

Thiếu niên thư sinh lắc đầu cười quát. Từ hành lý trên lưng lừa rút ra một tấm vài xanh,xé ra hai mảnh nhỏ, nút chặt tai con lừa lại,kéo nó đi về phía trước.

Gió càng lúc càng mạnh, phía trước tối đen,khó mà nhận đường.

Ánh chớp như những con rắn bạc uốn lượn, "oàng" một tiếng, một cành tùng đột nhiên bị sét đánh chúng, cháy lên phừng phừng.

Sấm chớp liên hồi, khiến tai người một lủng,từng hạt mưa như hạt đậu lộp bộp rơi xuống đất, bị cuồng phong cuộn thổi phả vào mặt đau rát.

Thiếu niên thư sinh lẩm bẩm nói:

-Hoang sơn dã lãnh, lấy đâu ra nơi trú mưa? Người ướt cũng đành, nếu sách cũng ướt thì làm sao đây.

Hắn lấy da trâu che chắn chẩn thận hành lý, vừa thúc lừa gia tăng cước bộ, vừa nhìn trái ngó phải,tìm huyệt động để ẩn thân tránh mưa.Nhưng hai bên đều là vách đá cứng rắn, đến khe nứt cũng chẳng có mà tìm.

"Rào rào rào"

Qua một lúc,mưa càng lớn hơn, như những mũi tên phả vào mặt hắn mà rơi,con đường núi nhanh chóng biến thành bùn lầy khó đi.

Thiếu niên thư sinh ướt như chuột giữa mưa to gió lớn, trên con đường lưng chừng núi bước thấp bước cao.Nước ngấm vào người, lại bị cuồng phong quét tới, càng khiến hắn lạnh đến thấu xương, hắt hơi mấy cái liền.

Chính lúc hắn đang lo lắng run rẩy vì lạnh, đột nhiên thấy xa xa trước mắt, lờ mờ có ánh hồng, trong đêm đen chiếu sáng lấp lánh, chắc là ánh đèn không nghi ngờ gì nữa.

Thiếu niên thư sinh lòng mừng rỡ, kéo con lừa bước từng bước lớn đi về hướng ấy.

Chỉ thấy ánh đèn đó kỳ quái sặc sỡ, biến ảo không ngừng, lúc hồng rực tím đỏ, khi chuyển thành xanh lục bích thúy, chiếu bầu trời đêm lưu ly rực rỡ, yêu lệ khó tả.

Thư sinh rất kỳ quái, thầm nghĩ:"Quái, nơi đây trước không có làng sau không có quán, sao lại có ánh đèn rực rỡ như vậy? Không lẽ là yêu quái biến thành?

Hắn hít một hơi không khí, không khỏi trù chừ dừng bước.

Nhưng hắn lại nghĩ: Thường nói không làm điều trái lòng, cần gì sợ quỷ đến gõ cửa?Sở Dịch ta trước nay quang minh lỗi lạc,thì cho dù có gặp yêu ma, cũng có gì phải sợ?

Hắn mỉm cười, kéo lừa tiếp tục đi về phía trước.

Mưa lớn gió mạnh xen lẫn sấm chớp,càng đi đến gần, hào quang sặc sỡ ấy càng mờ đi, chỉ thành một vầng hồng mỏng manh,lập lòe yếu ớt.

Thiếu niên thư sinh Sở Dịch mượn ánh sáng lóe lên trong khoảnh khắc của chớp,phát giác nơi phát ra ánh sáng hồng là một tòa tự miếu, tường đỏ ngói đen, trên nền rừng tùng đầy cỏ dại, trông thật điêu tàn.

Lòng hắn thoải mái hẳn: "Ánh sáng đó chắc là thần quang từ nến hương của miếu tự".Liền đó, hắn không còn chần chừ nữa, đội mưa đi nhanh đến cửa miếu. Chỉ thấy cửa hé một nửa,sơn hồng rơi tróc, hai ngọn đèn lồng trước mái đung đưa không ngừng, sáng tối bất định, chiếu trên tấm biển đề ba chữ lớn "Phổ thiện tự",cực kỳ thê lương ảm đạm.

Sở Dịch vuốt nước trên mặt, chỉnh lại mũ áo ướt sũng, lớn tiếng nói:

-Tại hạ cử tử Sở Dịch xứ Mân,ngàn dặm đến kinh thành khảo thí, đi qua nơi này, gặp mưa to gió lớn, xin mượn nơi này tránh mưa.

Sấm chớp cuồn cuộn, không có ai lên tiếng trả lời.

Cái cửa miếu nọ rắc một cái, bị mưa gió đánh bật ra,bên trong tối đen như mực không nhìn thấy gì, hồng quang nọ chớp mắt đã biến mất không dấu vết.

Sở Dịch cất giọng to hơn, nói lại mấy lần, nhưng vẫn không nghe thấy tiếng trả lời.

Lòng hắn hoài nghi, nhưng không muốn tự tiện xông vào,chính lúc đang lưỡng lự,mao lư đột nhiên kêu lên a hu một tiếng, húc đầu mở toang cửa miếng, hoan hỉ chạy vào trong.

Sở Dịch muốn cản nó lại, nhưng không kịp, đành cười như khóc, buột miệng nói:

-Ngươi đúng là con lừa ngốc không biết tiến thoái mà.

Rồi lại sợ lời nói vừa rồi mạo phạm hòa thượng trong miếu, hắn vội thu lời:

-Các vị cao tăng, tại hạ vô ý mạo phạm.Tại hạ nói là nói con súc sinh nuôi ở nhà,tôi…để tôi bắt nó lại…

Tự miếu tối đen, chỉ lờ mờ nhìn thấy đường nét,chính vào lúc này tiếng kêu "a hu"," a hu" trong trẻo của lừa nối tiếp nhau lọt vào tai hắn.

Sở Dịch thuận theo âm thanh, mượn ánh sáng lờ mờ đuổi theo, vừa gọi:

-Con lừa ngốc kia, không được náo loạn bảo tự, quấy nhiễu cao tăng tu hành.

Con lừa đó đang tự mình khoái hoạt, bị vải bố bịt kín tai, thì nghe thanh âm của hắn thế nào được?Nó ngúng ngoẩy hoan hỉ đi một mạch xuyên từ đường qua phật điện,vào chỗ sâu nhất của miếu tự.

Sở Dịch cảm thấy quẫn bách,không ngừng cao giọng xịn lỗi, nhưng trừ tiếng gió gào sấm động, chung quanh âm u tịch mịch vô thanh,dường như cả ngôi đại tự này đến một tăng nhân cũng không có.

Hắn liên tiếp đi qua điện đường,thông đạo trống không,từ đầu tới cuối không hề thấy bóng người nào, trong lòng hắn kinh nghi bất định, lờ mờ cảm thấy càng lúc càng bất an, mấy lần định quay người thối lui.

Nhưng nhà hắn bần hàn, phụ thân mất sớm, con lừa đó là quả mẫu nửa năm trước khổ cực lắm mới mượn được hai lượng bạc, mua để hắn cưỡi lên kinh khảo thí,trong hành lý lại có số lộ phí ít ỏi cùng sách vở của hắn, kể như là toàn bộ gia tài tính mệnh của hắn lúc này, làm sao mà bỏ dễ dàng thế được?Hắn đành loại trừ tạp niệm, truy theo đến cùng.

Trong mưa lớn bùn lầy, Sở Dịch ướt lướt thướt đến trước Đại hùng bảo điện, chỉ thấy con lừa đi quanh hương lò mấy vòng, xông tới chỗ hắn kêu a hu hoan hỉ,tung tăng bước lên bậc thang đi vào trong điện.

"Đồ con lừa sợ chết chết tiệt!"

Sở Dịch vừa bực mình vừa buồn cười, mang theo nỗi phập phồng bất an đi vào trong điện.

Trong ánh nến như hạt đậu,đại điện nghiêm trang lặng lẽ.

Sở Dịch vừa bước chân vào cửa, một trận cuồng phong thổi đến, màn trướng vù vù loạn chuyển, tâm nến vang lên tiếng xì xì nhè nhẹ, ánh lửa lung lay rồi đột nhiên tắt ngấm, bốn bề tối đen không nhìn thấy năm ngón tay, trong không khí lan tỏa một mùi tanh hôi.

Sở Dịch quay người nhìn bốn phía, tim đập thình thịch, thấp giọng gọi:

-Lư nhi, Lư nhi

Mao lư không biết trốn ở chỗ nào, không hề phát ra tiếng.

Sở Dịch sờ soạng đi vài bước, chân vấp phải cái gì đó,ngã sấp xuống, hắn nghĩ con lừa quỳ trên đất, thấp giọng cười nói:

-Lừa ngốc, ngươi trốn đi đâu?.

Hắn vươn tay ra sờ, thấy dính nhơm nhớp, lại lành lạnh, không biết là cái gì.

Đột nhiên chớp lóe lên, sấm nổ đì đùng,đại diện phủ một màu lam tím trong suốt.

Sở Dịch a lên một tiếng, nổi da gà, tựa hồ muốn nhảy dựng lên.

Trên nền đá xanh của điện đầy thi thể hòa thượng nằm ngang dọc, cái nào cũng trợn mắt há mồm, sắc mặt đầy kinh nộ bi phẫn, ngực bị rạch ra, chết một cách thảm khốc, máu tươi nhỏ đầy trên mặt đất, đông lại thành lớp băng mỏng màu tím đen.

Tia chớp tắt rồi, trong điện lại tối đen một màu, gió lành gào rít, màn trướng phần phật, trong điện hỗn độn âm hàm, tượng phật chung quanh tựa như đang cúi đầu đe dọa, trông âm u quỷ dị khó tả xiết.

Đến Sở Dịch xưa nay gan vẫn lớn, lúc này cũng không phải rùng mình, lại bị gió lạnh thổi qua, xương sống phát gai, không kiềm được răng va lập cập, run nhè nhẹ, muốn quay người chạy ra ngoài,nhưng hai chân mềm nhũn vô lực, ngay đến đi một bước cũng không nổi.

Không biết qua bao lây,nhịp tim đập cuồng loạn của hắn dần dần bình thường lại, hắn thầm nghĩ:"Không lẽ có cường đạo vào trong miếu tự, đem hòa thượng nơi đây giết sạch rồi sao?"

Nơi đây núi sâu rừng già, phỉ tặc rất nhiều,thường có những vụ án phát sinh, mà tự miếu thông thường đều giàu có, bị nhòm ngó đến cũng không phải không có khả năng.

Hắn định thần lại, lại nghĩ:" Sở Dịch à Sở Dịch,đó chẳng qua là những người chết uổng, ngươi đường đường là nam tử thân cao bảy xích,có cái gì đáng sợ chứ?"

Liền đó hắn hướng xung quanh vái mấy vái, to giọng nói:

-Các vị cao tăng, sáng sớm ngày mai, tại hạ xuống núi, sẽ đến vệ môn gần nhất báo quan, nhất định sẽ có bắt bọn đạo tặc xử theo luật pháp, trả thù cho linh hồn các vị trên trời…

"A hu"

Thoại âm chưa dứt, đột nhiên từ phía sau phật tượng bên phải truyền lại tiếng lừa kêu.

"Lư nhi"

Lúc này Sở Dịch lòng đã bình tĩnh lại,trải qua vụ việc này, giữa đại điện đen ngòm toàn tử thi, nghe được tiếng lừa kêu, đối với hắn còn dễ nghe hơn tiên khúc thần nhạc.

Hắn phấn chấn tinh thần, ẩn thận mò mẫm ra sau tượng phật, quả nhiên ngửi thấy mùi con lừa.

Con lừa nọ A hu A hu kêu không ngừng, cực kỳ hưng phấn, vươn cái đầu lún phún lông đến, cọ qua cọ lại vào người hắn.

Sở Dịch thở phào một hơi,mò được đầu của con lừa, lòng hắn dâng lên cảm giác vui mừng ấm áp như gặp lại bạn cũ lâu năm.

"A hu!"

Lừa ta vươn cái lưỡi dài ẩm ướt liếm lên mặt hắn, không đợi hắn quát, đã cắn tay áo hắn,lôi hắn về phía trước.

-Ngươi dẫn ta đi đâu thế?

Sở Dịch kinh hoàng cưỡng lại, nhưng bị nó kéo chẳng biết làm sao, đành lật đật mò mẫm trong đêm tối đi về phía trước, theo con đường bên cửa hông đi về hậu điện.

Trên trời lóe lên một tia chớp, chiếu sáng xung quanh.

Hắn í lên một tiếng, chỉ thấy giữa cơn mưa to, trên mặt đất đầy nước, bùn lấy có hai người ngồi xếp bằng, đối diện nhau, giống như hai bức tượng làm bằng bùn, không hề động đậy.

Người bên trái là một lão hòa thượng, râu trắng phất phơ, cà sa phần phần, trước ngực đeo một xâu niệm châu đỏ.

Người bên cạnh đầu đội mũ bích sa,mặt mũi thanh tú,áo tím đai ngọc, bên hông đeo một cái túi tơ màu trắng bạc cùng một cái hồ lô mã não cao một xích. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Hai người tức giận nhìn nhau, bốn tay quấn lấy nhau,một vòng hồng quang từ nơi tay bọn họ giao nhau lờ mờ tỏa ra,khói tím lập lờ.

"Phương trượng?"

Sở Dịch gọi thử một tiếng.

Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
1