Tất cả
Thương Mấy Cũng Là Người Dưng

Dành cả cuộc đời để yêu nhau, nhưng cuối cùng vẫn phải xa cách. Cả cái quãng đời đã bước qua đủ nhiều cuộc yêu để tự thấy mình không còn dư dả tuổi trẻ, niềm tin và tình thương để phung phí; thành ra chỉ muốn nắm thật chặt bàn tay của người bên cạnh mình bao lâu nay, bình bình đạm đạm đi đến cuối đời thanh thản. Nhưng thế sự tuyệt đối khó toại lòng người, và chân tình ở đời hiếm khi buộc ràng trong khái niệm "vĩnh viễn" như mình mong đợi, ước ao tự bao giờ. Bởi nên, mọi tủi buồn của tuổi trẻ, chung quy cũng vì hai chữ "hết yêu", hết cảm giác, rồi sau đó hối tiếc không nguôi...


Chia tay nhau thì thời gian như ngừng đọng trong cảm giác của người trong cuộc . Nhưng của người khác vẫn trôi, vẫn vô tình lướt nhanh, tựa tình cảm của người xưa cũ. Chớp mắt đã thành chuyện ngày xưa . Quay lưng đã là người xưa. Duyên phận, cuối cùng cũng như vầng dương lúc chiều tà, nhạt nhòa biến mất , nấn ná cách mấy cũng không thể cản nổi vận mệnh phải lặn về Tây, trôi đi xúc cảm hôm nào...


Chúng ta chẳng bao giờ quên được, chỉ là đến một lúc nào đó, nghĩ về nhau, nhắc đến nhau, không còn xót xa nhau nữa. Bởi có những chuyện không thể quên, chỉ có thể quen với việc không - còn - nữa.


Bình luận truyện