Tùy Chỉnh

Chương 12: Băng bó vết thương





Vừa về tới Tô gia,Vu Thiểu Đình lập tức bị Tô Lực Hằng gọi vào thư phòng.

“Cậu cảm thấy chuyện hôm nay do ai làm?” Lúc này khuôn mặt Tô Lực Hằng hoàn toàn không có ôn hòa như khi đối diện Tô Tiểu Tiểu.

“Thấy bọn họ sử dụng phi đao,tôi cho rằng Lão Ưng giúp đám người Mã Lai làm,nhưng nhìn cử động bọn họ gọi cảnh sát tới lục soát súng,có thể do bang phái người Hoa gây nên.” Vu Thiểu Đình nói ý kiến của mình.

Lời của hắn khiến Tô Lực Hằng nhớ tới khuôn mặt người hoa sau kính chắn gió bị hắn bắn nát.Mà đối phương còn hiểu rõ tình cảnh trong nhà hắn,xem ra hắn phải bắt đầu điều tra từ bên cạnh.

Liếc nhìn cánh tay bị thương của Vu Thiểu Đình,Tô Lực Hằng nói: “Cậu trở về phòng băng bó vết thương trước đi.”

Vu Thiểu Đình gật đầu rời khỏi thư phòng.

Về đến nhà Liễu Uyển Nhi vẫn lo lắng vết thương của Vu Thiểu Đình,cuối cùng cô vẫn không nhịn được,lặng lẽ đi tới gian phòng Vu Thiểu Đình .

Nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng,chỉ thấy Vu Thiểu Đình đang cuộn lên ống tay áo bên phải,Liễu Uyển Nhi rõ ràng nhìn thấy trong tay áo đã sớm nhuộm thành màu đỏ,nghĩ tới hắn vì cô mới bị thương,Liễu Uyển Nhi không nhịn được nghẹn ngào lên tiếng.

Nghe được tiếng động Vu Thiểu Đình phát hiện cô đi tới,muốn kéo xuống tay áo che dấu vết thương,lại bị Liễu Uyển Nhi vọt vào phòng giữ chặt tay trái hắn: “Để em giúp anh được không.”

Kẹp lên một khối băng nhúng qua rượu sát trùng Vu Thiểu Đình đặt ở bên cạnh,Liễu Uyển Nhi học động tác cách y tá trong bệnh viện đổi băng gạc ,lau nhè nhẹ lên vết thương Vu Thiểu Đình. Nhìn từng miếng bông màu trắng biến thành màu đỏ,nước mắt của Liễu Uyển Nhi rơi nhiều thêm .

“Đừng khóc,anh không sao .” Liễu Uyển Nhi rơi nước mắt khiến Thiểu Đình đau lòng,mà loại đau này đã sớm vượt qua đau đớn thể xác.

Giơ lên tay trái không bị thương,từ chút từng chút lau nước mắt không ngừng rơi xuống của Liễu Uyển Nhi.

Tô Lực Hằng đẩy ra cửa phòng,vừa hay nhìn thấy một màn xúc động,trong mắt vốn lo lắng vết thương của Thiểu Đình trong nháy mắt hóa thành tức giận,giống như bắt gian tại giường,Tô Lực Hằng giận giữ sải bước vào phòng.

Liễu Uyển Nhi thấy hắn đột nhiên nổi giận bị dọa,cảm giác được cô đang sợ hãi Vu Thiểu Đình theo bản năng nắm chặt tay cô.


Vẻ mặt sợ hãi của Liễu Uyển Nhi làm Tô Lực Hằng thức tỉnh,lập tức giấu diếm tức giận,đi về phía Vu Thiểu Đình nói: “Những người này quá đáng ghét,lại dám đả thương Thiểu Đình thành như vậy!”

Thì ra chú đang tức giận Vu Thiểu Đình bị thương, Liễu Uyển Nhi thoáng cái từ sợ hãi chuyển sang áy náy: “Đều do cháu không tốt,để cho anh Thiểu Đình bị thương.”

“Tiểu Tiểu,chuyện này không liên quan đến em,không cần khổ sở.” Vu Thiểu Đình lập tức an ủi.

“Tốt lắm Tiểu Tiểu,cháu chỉ vừa mới khỏe,trở về phòng nghỉ ngơi đi,chú tới giúp Thiểu Đình băng bó vết thương.” Tô Lực Hằng lấy cớ để cho Liễu Uyển Nhi rời đi.

Có Tô Lực Hằng giúp Vu Thiểu Đình băng bó vết thương,Liễu Uyển Nhi dĩ nhiên yên tâm,nói mấy câu với Vu Thiểu Đình liền trở về phòng.

Sau khi Liễu Uyển Nhi rời đi,giữa hai người đàn ông bắt đầu trầm mặt.

Qua một lát,Tô Lực Hằng mở miệng trước: “Thiểu Đình,Tiểu Tiểu mới mười bảy tuổi,còn là học sinh trung học đệ nhị cấp.”

Vu Thiểu Đình dĩ nhiên hiểu ý của Tô Lực Hằng,nhưng hắn đã yêu Tô Tiểu Tiểu không thể thu lại: “Em có thể đợi.”

Một câu có thể đợi,nói bình thản mà kiên định củaVu Thiểu Đình đã biểu lộ ý của mình,làm một người chú đối với cháu gái nên vui vẻ mới đúng,nhưng lúc này Tô Lực Hằng trong lòng không một chút vui vẻ,ngược lại càng thấy phiền não hơn.

Vì thế dùng lực quấn băng lên cánh tay Vu Thiểu Đình,nhìn thấy hắn nhíu chặt lông mày,Tô Lực Hằng có loại khoái cảm trả được thù.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới