Tùy Chỉnh

Chương 18: Che giấu lẫn nhau

Thấy cảnh tượng như vậy, Bạch Chỉ kinh hoảng đến mức muốn xỉu.

Nhưng mà, hoàn toàn ngoài dự kiến của nàng, chỉ một lát sau, Lí Vị Ương đã kéo Lí Mẫn Đức lên bờ. Tuy Lí Mẫn Đức còn nhỏ tuổi, dù sao cũng là một nam hài tử, Lí Vị Ương ôm không nổi, cánh tay không chắc một chút có thể làm rơi hắn xuống nước, Bạch Chỉ chạy nhanh đến tiếp ứng, hai người hợp lực kéo Lí Mẫn Đức lên bờ.

Lí Vị Ương cúi người sờ ngực hắn: “Còn độ nóng.” Sau đó, nàng dùng tất cả những biện pháp mà nàng từng nhìn thấy ngư dân trong thôn dùng để cứu người, đầu tiên ấn mạnh xuống ngực hắn hai lần, tiếp theo dùng đầu gối ấn lên bụng mềm mại của hắn, ép một lúc lâu, Lí Mẫn Đức chỉ bị hôn mê do không thở được, bị Lí Vị Ương vỗ vài cái, cuối cùng cũng thở được, ho khan hai tiếng, phun nước ra, tỉnh lại.

Rốt cục cũng sống lại, Lí Vị Ương thở phào nhẹ nhõm…

Lí Mẫn Đức quay đầu lại, ánh mắt tối đen mà sáng ngời, sáng như sao trên trời, lông mi dài mịn nhẹ nhàng rung động, vẫn còn dính bọt nước, như những hạt ngọc bị vỡ. Lí Vị Ương trong lòng nhảy dựng, cảm thấy gương mặt trước mắt còn sáng chói hơn cả ánh nắng.

Trời ạ, hắn thật sự đẹp đến mức kỳ quái.

Đứa nhỏ này có một đôi mắt động lòng người, không cười cũng ẩn tình, da thịt trắng nõn bị ánh mặt trời chiếu xuống nhìn như trong suốt. Nếu là một nữ hài tử, chỉ sợ không hề thua kém với Lí Trường Nhạc dung sắc tuyệt diễm, huống chi, hiện giờ hắn mới chỉ có mười tuổi,

Đôi mắt như thuỷ tinh của Lí Mẫn Đức chợt loé, vừa định mở miệng, Lí Vị Ương đã bịt miệng hắn lại: “Không được phép hét lên! Bằng không sẽ bỏ ngươi lại đây!”

Bạch Chỉ trên người thấy rét lạnh, giọng điệu này, sao mà giống chặn đường cướp bóc!

Lí Vị Ương thấy Lí Mẫn Đức như bị choáng váng nhìn mình, đưa tay sờ khuôn mặt trắng trắng, ừm, mềm mềm, giống như đậu hủ ngâm nước.

“Ta là Tam tỷ của đệ, Lí Vị Ương.” Nàng vừa nói chuyện, vừa bảo Bạch Chỉ cởi lớp xiêm y ngoài cùng trên người ra, sau đó cởi áo choàng ngắn bị ướt của Lí Mẫn Đức, không ngờ rằng, từ trên người hắn rơi ra một khối ngọc bội hình trăng non, dùng dây màu đỏ xuyên qua đeo lên cổ, Lí Vị Ương không nhìn kỹ, đeo lại lên cổ hắn, sau đó lấy áo bao hắn lại, Lí Mẫn Đức ngồi bất động, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nàng.

Lí Vị Ương nhìn khuôn mặt hắn, đúng là càng nhìn càng thấy đẹp, túm lấy cổ áo hắn: “Quay về nói với mẹ đệ, Đại phu nhân muốn giết đệ, Tam tỷ tỷ cứu đệ, nghe rõ chưa?”

Thế này thật giống như đang bức cung, Bạch Chỉ nghẹn họng mắt trợn tròn.

Lí Vị Ương lại nhìn chằm chằm Lí Mẫn Đức, định bỏ hắn lại rời đi, Lí Mẫn Đức vừa tìm được đường sống trong chỗ chết, sợ hãi nhất là bị bỏ lại, đột nhiên giữ chặt tay áo nàng, bỗng chốc ôm lấy người nàng, “Tam tỷ tỷ!”

Cảm giác ấm áp thổi đến, giọng nói mềm yếu non nớt, lại làm Lí Vị Ương chân tay luống cuống, thật lâu sau, mới ôm lấy Lí Mẫn Đức.

Đúng là một đứa bé ngoan, trong lòng Lí Vị Ương đột nhiên nhớ đến Ngọc Lí, con trai của nàng, cũng từng dịu ngoan lanh lợi như vậy, mỗi lần nhìn thấy nàng sẽ lao tới, trong lòng đau xót, tay nhịn không được lại nhéo nhéo mặt Lí Mẫn Đức, xoa đi xoa lại, Lí Mẫn Đức tuổi không lớn, nhưng rất nhu thuận, ngồi một chỗ thành thành thật thật để tỷ tỷ kỳ quái này tuỳ ý sờ qua sờ lại, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm như đậu hủ ngâm nước.

Bạch Chỉ mày nhíu lại, nàng nghĩ, tiểu thư quên rằng đứa nhỏ này năm nay đã mười tuổi sao, chỉ nhỏ hơn tiểu thư có ba tuổi… Nghĩ đến đây, nhẹ ho khan hai tiếng, bỗng chốc Lí Vị Ương hồi phục tinh thần, buông Lí Mẫn Đức ra, dặn dò.

“Không sao rồi! Nhớ kỹ, trong một canh giờ tới đừng xuất hiện trước mắt người khác, cứ để cho bọn họ nghĩ đệ đã chết! Chuyện hôm nay ngoại trừ mẹ đệ ra, bất cứ ai – đều không được nói ra!”

Móng tay nàng ấn thật sâu vào bả vai của thiếu niên nho nhỏ, trong mắt như có lửa cháy hừng hức, toả ra ánh sáng làm người khác phải sợ hãi. Thiếu niên bị ánh sáng như vậy chiếu rọi, ngây người, nhìn nàng, như hoàn toàn ngây ngốc, không tự chủ được gật đầu.

Lí Mẫn Đức bước đi thật cẩn thận, kéo y phục dài của nha đầu, lại còn biết chọn nơi ít người qua lại mà chạy, Lí Vị Ương nhìn thấy, gật đầu, vừa rồi tại thời khắc quan trọng nhất còn biết làm bộ bị hôn mê, để hai ma ma kia cho rằng hắn đã chết, đúng là một đứa nhỏ thông minh.

Bạch Chỉ đi được mấy bước, lại cúi đầu kêu một tiếng.

Lí Vị Ương nhìn thấy, trong bụi cỏ, có một con hạc trắng đã chết. Hạc trắng ở Đại Lịch được coi là điềm lành, cực kỳ quý hiếm, Lí phủ cũng không có, đột nhiên xuất hiện ở chỗ này, lại chết rồi – Trên mặt Lí Vị Ương hiện ra một tia cười lạnh, sau đó tìm một chỗ đào hố, chôn hạc trắng xuống thật sâu.

Làm xong xuôi tất cả, Bạch Chỉ bị gió thổi đến lạnh run cả người: “Tiểu thư, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Lí Vị Ương suy nghĩ một lát, nói: “Ngươi mau về lấy một bộ xiêm y thường ngày ta mặc, nhớ kỹ phải lặng lẽ, đừng kinh động bất cứ ai.”

Bạch Chỉ gật đầu, Lí Vị Ương nhìn nàng đi xong, trốn vào núi giả bên cạnh.

Lưới cá đã bố trí xong xuôi, tất nhiên phải vớt lên. Nàng biết, những người đó sẽ đến rất nhanh.

Lúc này, Đại phu nhân cùng Lí Tiêu Nhiên, còn cố ý gọi Ngũ tiểu thư Lí Thường Hỉ, đoàn người chậm rãi đi về phía Nam viện.

“Lão gia, trong phủ đột nhiên có một tiên hạc bay đến, ngay ở Bích Ba hồ phía sau Nam viện, ngài đi đến sẽ nhìn thấy ngay!” Đại phu nhân cười nói.


Lí Tiêu Nhiên gật đầu, đây chính là điềm lành.

Lí Thường Hỉ tươi cười cũng rất vui vẻ, nàng vừa nghĩ đến Lí Vị Ương sẽ bị xui xẻo, là nàng lại cảm thấy trong lòng thoải mái.

Vừa đi đến giữa đường, nhìn thấy Hoạ Mi, hoang mang rối loạn chạy từ đường bên cạnh ra, Lí Thường Hỉ quát lớn một tiếng: “Ngươi không phải là nha đầu của Tam tỷ sao? Sao lại chạy đến nơi này!”

Trên mặt Hoạ Mi hiện ra sự nôn nóng, nàng muốn nói cho Đại phu nhân biết không tìm thấy Tam tiểu thư, hình như là đi đến Nam viện trước rồi, nhưng lão gia ở đây, ấp úng nói không nên lời.

Lí Thường Hỉ mất kiên nhẫn truy hỏi: “Tam tỷ đâu? Sao ngươi không đi theo hầu hạ!”

Hoạ Mi lúc trước chạy đến chỗ Đại phu nhân báo tin, quay về đã không thấy tăm hơi Lí Vị Ương, đang sợ hãi, bật thốt ra: “Tam tiểu thư nghe nói Thất di nương bị bệnh nặng, cho nên muốn đến thăm, nô tỳ… nô tỳ…”

Lí Tiêu Nhiên mặt trầm xuống, nói với Đại phu nhân: “Đứa nhỏ này sao không hiểu quy củ như vậy, muốn đi thăm dù sao cũng phải nói với bà một tiếng!”

Trên mặt Đại phu nhân lộ ra vẻ tươi cười như Bồ Tát: “Haiz, đứa nhỏ này xa nhà nhiều năm, không hiểu quy củ cũng là điều đương nhiên.”

Lí Tiêu Nhiên hừ lạnh một tiếng, trong lòng cực kỳ không vui với Lí Vị Ương. Đã là một nha đầu sinh vào tháng hai, lại còn không biết thận trọng lời nói việc làm, đến thăm di nương không biết xin phép mẹ cả một tiếng, đúng là không hiểu chuyện!

Lúc này, mặt trăng đã xuất hiện, ẩn trong mây lặng lẽ nhìn đoàn người bên dưới.

Có chuyện vừa rồi xen giữa, nhiệt tình xem hạc trắng điềm lành của Lí Tiêu Nhiên đã nhạt đi ba phần, ông chậm rãi đi đến trước hồ Bích Ba, nhìn mặt hồ trong trẻo gợn sóng dưới ánh trăng, chỉ có cỏ lau cao quá nửa người, không nhìn thấy hạc trắng xinh đẹp gì cả, mặt lập tức trầm xuống: “Không phải bà nói có hạc trắng sao?”

Hiển nhiên Đại phu nhân cũng giật mình, bà rõ ràng đã sai người thả một con hạc trắng chết ở vị trí dễ thấy, sao đột nhiên không nhìn thấy nữa? Nhưng sắc mặt bà không hề thay đổi, cười nói: “Có lẽ là trời tối, lẫn bên trong đám cỏ lau rồi.”

Lí Tiêu Nhiên càng thấy mất hứng, mày nhíu chặt, vừa định xoay người trở về, đột nhiên thấy một ma ma sắc mặt sốt ruột từ bên kia lao tới, phía sau bà còn có ba bốn người, ai cũng cầm theo đèn lồng: “Tam thiếu gia! Tam thiếu gia! Người ở đâu!”

Sắc mặt Đại phu nhân thả lỏng, kìm nén sự vui mừng dưới đáy mắt, nói: “Ngươi không phải là nhũ mẫu của Mẫn Đức sao? Có chuyện gì, không thấy Mẫn Đức?”

Hạc trắng chết đi làm điềm báo, không thấy thì thôi, Lí Mẫn Đức mới là tình tiết trọng tâm!

—— Lời ngoài truyện ——

Tần Giản: Không để lại lời nhắn, không lưu giữ truyện, hừ, người đâu, vứt đậu hủ xuống nước!

Lí Mẫn Đức: …
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới