Tùy Chỉnh
Thiếu Phu Nhân Vô Lại

Thiếu Phu Nhân Vô Lại

Chương 932: Tiểu Hải Dương đạt được "Gian kế"! (18)

Tiểu Hải Dương lập tức gào khóc, một bên khóc, một bên la hét: "Chị, chị ngược đãi em, em muốn nói cho ông nội bà nội, em muốn nói cho cha Bạc Tình cùng mẹ Thất Thất, ta muốn trở về, em không muốn ở chỗ này!"

Bạc Sủng Nhi bời vì chính mình nhắm trúng thương tâm của Tịch Giản Cận, tâm tình cực kỳ không tốt, bây giờ nghe Tiểu Hải Dương sau lưng không ngừng khóc, tâm tình càng lo lắng.

Mua đồ ăn cho nó đã không tệ, còn chọn nhặt, quẳng bát đập chậu rồi!

Xem cô hôm nay có giáo huấn nó tốt không!

Nghĩ tới đây, Bạc Sủng Nhi đi đến bên người Tiểu Hải Dương, xách Tiểu Hải Dương lên: "Làm sao? Không muốn ở chỗ này ngây người, vậy em đi cho chị......"

Tiểu Hải Dương nhất thời khóc càng hung, nó ở trên mặt đất bắt đầu lăn lộn, thậm chí vươn tay bắt đầu kéo Bạc Sủng Nhi, Bạc Sủng Nhi liên tục né tránh, giơ tay lên, liền muốn đánh Tiểu Hải Dương.

Tiểu Hải Dương bị dọa đến co rụt cổ, cứng ngắc reo lên: "Khó trách anh rể không cần chị, chị không hiểu chuyện như thế, anh rể muốn chị mới là lạ! Chị nhìn chị hung vô cùng, hôm qua làm anh rể tức giận bỏ đi, anh rể một đêm không có trở về, đáng đời, đáng đời! Nếu như em là anh rẻ, em khẳng định không muốn chị rồi!"

Tiểu Hải Dương lá gan thật lớn!

Một câu liền đâm vào chuyện thương tâm của Bạc Sủng Nhi.

Nhất thời sắc mặt của Bạc Sủng Nhi trắng bệch.

Cô vốn đang tức giận lập tức ngừng lại, chỉ là trừng mắt nhìn Tiểu Hải Dương, thậm chí tay nâng lên giữa không trung, nhất thời quên cả bỏ xuống.


Tiểu Hải Dương rụt cổ một cái, nhìn thấy Tịch Giản Cận đứng ở sau lưng, lập tức hô một câu: "Anh rẻ, cứu mạng......"

Sau đó liền vội vàng bò lên, vọt vào trong ngực Tịch Giản Cận, ôm thật chặt bắp đùi Tịch Giản Cận.

Bạc Sủng Nhi vừa quay đầu lại, nhìn thấy Tịch Giản Cận, trong nháy mắt vẻ mặt cứng ngắc lại.

Anh trở về lúc nào?

Anh không tức giận sao? Làm sao đột nhiên về nhà?

Đáy lòng nghi vấn trùng điệp, lại không biết hỏi từ đâu, chỉ trừng mắt nhìn Tiểu Hải Dương trong ngực Tịch Giản Cận, âm thầm cắn môi, cũng không dám nhìn tới Tịch Giản Cận.

Cô biết cô hẳn là phải nói xin lỗi cới Tịch Giản Cận, thế nhưng, lại lúng túng không biết làm sao mở miệng, cũng không biết làm sao đối mặt với Tịch Giản Cận, thủy chung đều là cúi thấp đầu, trên mặt hiện lên ảo não, cuối cùng vẫn lựa chọn quay người, đi vào trong phòng ngủ, sau đó đem cửa đóng chặt.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới