Tùy Chỉnh
Thiên Hậu Toàn Năng

Thiên Hậu Toàn Năng

Chương 43: Ngàn năm trước (end)

Edit & Beta: Song Ngọc.

Diệp Thanh đã chạy tới chụp ảnh, Tiểu Dương đi theo bên cạnh cô, để cô không cần dựa gần quá. Toà cổ mộ ngủ say ngàn năm này vừa mới mở ra, tất cả đồ vật bên trong đều rất yếu ớt, con người hô hấp cũng đủ để cho chúng nó chịu thương tổn.

Tiểu Dương thấy Kiều Na đứng bất động, đi tới nói: "Kiều tiểu thư, hài cốt ở đây hẳn là của Yến Hiếu Công, cô không tới nhìn thử sao?"

Diệp Thanh chạy tới, giữ chặt Kiều Na một phen, "Không có việc gì, mình còn không sợ, cậu sợ cái gì?"

Tiểu Dương nói: "Hôm nay, lúc chúng tôi phát hiện khối hài cốt này, cảm thấy hẳn là Yến Hiếu Công, nhưng kỳ lạ chính là bên trong quan tài chỉ có một khối hài cốt, trong sách sử không phải nói "Đế hậu hợp táng" sao? Bên cạnh đã không còn ngôi mộ nào khác, sao vẫn chưa nhìn thấy di thể Đoan Ninh Hoàng hậu? Kiều tiểu thư, cô nghiên cứu cái này, biết chuyện này là sao không?"

Bỗng nhiên Diệp Thanh nói: "Bên trong có rất nhiều châu báu nha, có điều trong tay Yến Hiếu Công cầm thứ gì... Là cây trâm sao?"

Tiểu Dương nói: "Nhìn dáng vẻ thì đúng rồi, có điều cô đừng dùng tay cầm, chút nữa chuyên gia của chúng tôi sẽ đến."

Đang nói, hai chuyên gia mang bao tay thật dày lại đây, thật cẩn thận đẩy toàn bộ quan tài ra, đem các châu báu bình thường bên trong phong ấn ở trong túi trong suốt, đặt lên tấm vải bố mềm đã trải ở bên cạnh.

Kiều Na nhìn những châu báu đó, cô biết mấy thứ này, phần lớn là trân bảo Yến Hiếu Công thích nhất lúc còn sống, không hề nghi ngờ, trong quan tài này tất là Yến Hiếu Công không thể nghi ngờ.

Cô đi đến trước quan tài, nhìn bộ xương trắng dày đặc bên trong, thời gian trôi đi, đã qua ngàn năm, không nghĩ đến lại nhìn thấy hắn lần nữa là dưới tình huống như thế.

Một chuyên gia nói: "Cây trâm trong tay Yến Hiếu Công kia khảm ở trên xương cốt, nếu là mạnh mẽ lấy ra có thể sẽ phá hư hài cốt của ông ấy, làm sao bây giờ?"

Kiều Na nghe thấy lời nhắc nhở như vậy, ánh mắt dừng trên tay Yến Hiếu Công, quả nhiên có một cây trâm vài màu vàng.

Nhìn thấy cây trâm cài này, Kiều Na chấn động toàn thân, chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, không tự chủ được mà ngồi xổm xuống.

Diệp Thanh vội đỡ lấy cô, "Cậu làm sao vậy? Kiều Na cậu đừng là mình sợ, Tiểu Dương, mau giúp tôi đỡ cô ấy ra ngoài!"

Kiều Na không nhớ rõ chính mình làm sao đi ra ngoài, trong đầu cô hiện ra một hình ảnh quen thuộc.

Dưới bóng đêm, Yến Hiếu Công và Kiều Hoàng Hậu cùng nhau ngồi trong viện nhìn bầu trời.

"Tối nay sẽ có thiên hỏa xuất hiện, chiêm tinh sư nói thiên hỏa có thể đem tin tức của nhân gian truyền cho trời cao, ước nguyện với thiên hoả sẽ được thực hiện!" Yến Hiếu Công nói.

Kiều Hoàng Hậu hơi hơi mỉm cười, "Lời nói của Chiêm tinh sư không đáng tin, vị Chiêm tinh sư lần trước kia còn nói thiên hỏa là hiện tượng xấu còn gì, cái này để cho thần thiếp tin tưởng ai đây?"

Yến Hiếu Công nói: "Đương nhiên là tin tưởng cái tốt... Nàng xem, thiên hỏa tới!"

Trên bầu trời, mấy ngôi sao xẹt qua phía chân trời, nháy mắt biến mất.

Yến Hiếu Công cười nói: "Thế nào? Hoàng Hậu tâm nguyện ưng thuận hay không?"

Kiều Hoàng Hậu nói: "Nếu có thể, thần thiếp hy vọng đêm nay bệ hạ có thể một kích khắc địch!"

Yến Hiếu Công nói: "Yên tâm đi, quả nhân đã được đến tin tức xác thực, đảng phản bội của Lưu tặc đêm nay sẽ nhân lúc trời tối mà đi qua Tần quan, quả nhân tự mình dẫn người đi, lấy đầu của hắn!"

Hắn đứng dậy, "Chờ quả nhân đắc thắng trở về, lại cùng Hoàng Hậu cùng nhau trải qua Tết nguyên tiêu!"

Kiều Hoàng Hậu thi lễ, "Thần thiếp cung tiễn bệ hạ!"

Vào đêm hôn đó, lúc Kiều Hoàng Hậu đang muốn nghỉ tạm, bỗng nhiên nghe được tiếng la rung trời bên ngoài, nàng ra khỏi tẩm cung, phát hiện bên ngoài đã loạn thành một đoàn. Phản quân vọt vào hoàng cung, gặp người liền giết, trong cung đã máu chảy thành sông.

Nàng đánh ngã vài tên phản quân, từ trong miệng bọn họ biết được là Hoàng thúc Bình Vương khống chế Ngự lâm quân, tính toán bức vua thoái vị đoạt ngôi. Nhưng Bình vương không biết đêm nay Yến Hiếu Công đã đi Tần quan, căn bản là không ở trong cung.

Bình vương phái người tìm kiếm Kiều Hoàng Hậu khắp nơi, muốn bắt nàng làm con tin uy hiếp Yến Hiếu Công. Mặc dù Kiều Hoàng Hậu biết một ít võ công, nhưng cũng biết mình căn bản không có khả năng bằng sức một người chạy khỏi cung.

Dưới đường cùng nàng chạy vào kho pháo hoa, nơi này chất đầy pháo hoa chuẩn bị cho Tết Nguyên Tiêu, ngay sau đó Bình Vương dẫn người tiến vào, bao vây nàng bên trong.

Thái độ của Bình Vương kiêu ngạo, "Hoàng Hậu nương nương, lập tức theo ta đi đi, chờ cháu trai kia của ta trở về, ta cũng muốn nhìn hắn có phải để ý vị Hoàng Hậu là ngươi hay không... Đương nhiên, nếu hắn không để bụng, ngươi cũng không phải hoàn toàn vô dụng, ta sẽ lột sạch ngươi quần áo, bắt người lên thành thị chúng, ha ha! Ta xem hắn còn có mặt mũi gì đối mặt với người trong thiên hạ!"

Kiều Hoàng Hậu cười đạm nhiên, "Hoàng thúc không cần gấp như vậy, ta sẽ không theo ngươi đi, không bằng... Ngươi theo ta cùng đi, thế nào?"

Bình vương khó hiểu, "Theo ngươi đi đâu cơ? Trên giường phượng của ngươi sao? Ha ha!"

Kiều Hoàng Hậu đong đưa mồi lửa trong tay, ném vào đám pháo hoa.

"Đùng" một tiếng vang lớn, ánh lửa tận trời, chiếu sáng bầu trời đêm hoàng cung.

............

Dường như Kiều Na còn có thể cảm giác được đau đớn lúc toàn thân bị tạc nứt, đoạn ký ức khủng bố này cô vẫn luôn không muốn nhớ lại, lại bị đánh thức vào lúc này.

Giang Phàm dựng lên một cái lều, đỡ Kiều Na đi vào. Cái trán của cô rất nóng, cũng may đội khảo cổ vì phòng ngừa phát sinh ngoài ý muốn nên có mang theo đội bác sĩ. Nhóm bác sĩ chẩn trị cho Kiều Na một chút, tiêm một mũi hạ sốt, để cô nghỉ ngơi thật tốt.

"Cô ấy làm sao vậy?" Giang Phàm hỏi, "Vừa nãy lúc mới vào mộ còn khoẻ mạnh."

"Không biết là nguyên nhân gì gây nên, có thể là dị ứng đi, cổ mộ lâu năm sẽ sinh ra một ít vi khuẩn."

"Vậy khi nào cô ấy có thể khỏe lại?"

"Không biết... Chờ xem, nếu mũi hạ sốt này không có tác dụng, phải đưa bệnh viện kiểm tra rồi."

Diệp Thanh vào lều trại, quan tâm nói: "Na Na thế nào?"

Giang Phàm nói: "Không biết, phải đợi một lúc nữa nhìn xem có thể hạ sốt hay không... Vừa nãy ở cổ mộ đã xảy ra cái gì? Vì sao chỉ có cô ấy xảy ra chuyện?"

Diệp Thanh nói: "Em cũng không biết, tất cả mọi người đều bình thường, thể chất của Na Na cũng không yếu như vậy, cổ mộ thông gió một ngày, cũng đã tiêu độc, sẽ không có chuyện gì đi... Cô ấy bỗng nhiên liền hôn mê, em cũng không kịp phản ứng."

"Em nói kĩ càng tỉ mỉ lại cho anh một chút, lúc ấy đã xảy ra chuyện gì."

Diệp Thanh cẩn thận nhớ lại một chút, đem chuyện mình vào cổ mộ thế nào, chụp ảnh ra sao, nhìn thấy gì tất cả đều nói ra.

"Cho nên khi cô ấy nhìn thấy hài cốt của Yến Hiếu Công liền té xỉu?"

"Đúng vậy, chính xác ra, là cây trâm ở trong mộ kia, lúc ấy hình như cô ấy có rướn người vào xem, bỗng nhiên lập tức té xỉu... Cây trâm này sẽ không có thứ gì cổ quái chứ?"

Cô mở camera, "Em có chụp ảnh, anh nhìn xem!"

Giang Phàm cầm lấy camera, lướt đến hình ảnh trâm cài, bỗng nhiên ngây dại.

Ngay lập tức anh nhớ lại đoạn đối thoại lúc trước cùng với Kiều Na.

"Đây là định làm kim trâm, vàng ròng đó nha! Tốn vài vạn lận đó!" Giang Phàm đắc ý cầm lấy kim trâm, "Đoàn phim của chúng ta có phải rất giàu không?"

Trâm cài hoa hướng dương là đạo cụ quan trọng nhất của bộ phim, lúc ấy Giang Phàm tra tư liệu khi thấy được bản vẽ của nó, liền nghĩ đến muốn làm ra nó để thêm vào trong cốt truyện.

Kiều Na cầm lấy trâm nhìn thoáng qua, "Cái gì, là vàng ròng sao? Rõ ràng cánh hoa làm bằng pha lê vàng, anh biến tất thành vàng, không xinh đẹp chút nào!"

Giang Phàm không cao hứng, "Trên bản vẽ cũng không nói bắt buộc phải dùng pha lê vàng làm cánh hoa, anh cảm thấy vàng ròng cũng khá tốt!"

Đoàn phim dù kinh phí nhiều, cũng không có khả năng lại đính làm một kim trâm khác, dù sao cũng là đồ vật cực kì quý giá, cuối cùng lúc quay phim vẫn phải dùng tới cây kim trâm bằng vàng kia.

Nhưng Giang Phàm nhìn thấy rõ ràng, hình ảnh Diệp Thanh chụp được, phần đoá hoa hướng dương trên cây trâm, chính là pha lê vàng.

"Phàm ca, anh sao thế?" Diệp Thanh thấy anh ngây người nửa ngày, không khỏi có chút lo lắng, "Anh không sao chứ? Na Na vừa rồi cũng là như thế này, sau đó bỗng nhiên ngã xuống..."

"Tôi... Tôi không có việc gì..."

Giang Phàm giơ giơ camera, "Đem ảnh bên trong phục chế cho tôi một phần được không?"

"Đương nhiên có thể, có điều Phàm ca không thể dùng để buôn bán."

"... Tất nhiên rồi!"

...........

Ban đêm, Kiều Na tỉnh lại, chỉ là thoạt nhìn sắc mặt không được tốt.

"Cậu rốt cuộc cũng tỉnh rồi!" Diệp Thanh trước chạy tới, "Hù chết mình!"

Kiều Na ngơ ngẩn mà nhìn Diệp Thanh, sau một lúc lâu mới phản ứng kịp, "Đây là... Bên ngoài cổ mộ? Chúng ta ra ngoài rồi sao?"

"Ừm, ở trong cổ mộ làm mình sợ muốn chết, Na Na sao cậu lại bỗng nhiên liền té xỉu?"

Kiều Na nghi hoặc nói: "Mình... Té xỉu?"

Đầu của cô còn có chút đau, hơi hơi nhíu mày.

"Phóng viên Diệp, cô lại đây một chút!" Bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng của Tiểu Dương.

Diệp Thanh nhìn nhìn Giang Phàm ngồi bên cạnh, "Phàm ca, anh chăm sóc tốt cho Na Na, em đi ra ngoài một chút!"

Giang Phàm gật đầu, chờ Diệp Thanh đi ra ngoài, liền đi tới phía trước, ngồi ở mép giường Kiều Na, vươn tay, ôm cô vào trong ngực, nhẹ giọng nói: "Không có việc gì, đừng sợ, vô luận phát sinh chuyện gì, anh cũng đều ở chỗ này!"

Kiều Na cảm thấy huyền tâm của mình chậm rãi thả lỏng, cô than nhẹ một hơi, vùi đầu vào lồng ngực Giang Phàm.

.............

Đội khảo cổ vì chuyện Kiều Na bỗng nhiên té xỉu không dám cho cô xuống mộ nữa. Ngay cả bọn họ, khi xuống mộ lần nữa cũng rất cẩn thận, sợ xuất hiện vấn đề gì.

Sau hừng đông Giang Phàm sau liền mang Kiều Na, hiện tại cô có chút suy yếu, Giang Phàm đưa cô về nhà.

Cha Kiều mẹ Kiều nhìn thấy bộ dạng này của Kiều Na đều rất sốt ruột, Giang Phàm an ủi bọn họ, nói không có việc gì, đã hạ sốt, nghỉ ngơi vài ngày sẽ không có việc gì.

Lúc này hai người lớn nhà họ Kiều mới yên tâm để Kiều Na trở về phòng nghỉ ngơi.

Hai ngày sau, Kiều Na nhìn thấy Diệp Thanh gửi một ít hình ảnh cho cô.

Đây là Tiểu Dương nhờ Diệp Thanh gửi tới, là ảnh chụp một quyển sách. Bởi vì văn tự vào thời của Yến Hiếu Công tương đối đặc thù, đội khảo cổ muốn hỏi cô xem có thể phiên dịch được không.

Kiều Na lại rất quen thuộc với văn tự này, liếc mắt một cái liền nhìn ra, đây là quyển truyện kí do một nhà sử học viết ra cho Yến Hiếu Công.

Cô nhìn ảnh chụp các trang sách một lần từ đầu đến cuối, nhịn không được mà chảy nước mắt.

Trong sách ghi lại chính là chuyện về cuộc đời Yến Hiếu Công, phần lớn Kiều Na đều đã biết. Nhưng cũng có một số chuyện cô không biết —— chính là chuyện sau khi cô chết.

Yến Hiếu Công sau khi hồi cung mới biết được đã xảy ra phản loạn, phản quân mất đi cầm đầy, rất nhanh đã bị trấn áp.

Yến Hiếu Công tìm kiếm Kiều Hoàng Hậu khắp nơi, nhưng cho dù thế nào cũng không thể tìm thấy thân ảnh của nàng, chỉ ở tẩm cung của nàng, tìm thấy cây trâm hoa hướng dương nàng để lại.

Sau khi kho pháo hoa nổ mạnh, tất cả mọi người bên trong đều bị nổ đến không còn xương cốt, Yến Hiếu Công không tin Kiều Hoàng Hậu ở trong đó, hắn trước sau không muốn thừa nhận Kiều Hoàng Hậu đã chết.

Hắn cấm bất luận kẻ nào truyền tin Kiều Hoàng Hậu đã chết, kiên định mà cho rằng nàng vẫn luôn tồn tại. Các phi tử trong hậu cung đều đã chết trong cuộc phản loạn kia, hắn liền phế bỏ toàn bộ hậu cung, bên ngoài tuyên bố tất cả mọi người đều còn sống rất tốt, Hoàng Hậu cũng còn sống rất tốt.

Sau đó thế cục trong cung lại rung chuyển, Yến Hiếu Công mấy lần tự thân dẫn binh bình định, mỗi lần đều là đắc thắng trở về. Các đại thần hỏi Yến Hiếu Công sao có thể thắng trận, hắn luôn nói: "Có Hoàng Hậu của quả nhân ở bên cạnh! Đương nhiên quả nhân có thể trăm trận trăm thắng!"

Không hiểu người nào nghe nhầm đồn bậy, đều nói Kiều Hoàng Hậu làm bạn với quân xuất chinh, lập hạ công lao trên lưng ngựa.

Nhưng các cận thần trong cung lại rất rõ ràng, làm bạn với Yến Hiếu Công chỉ có cây kim trâm mà Kiều Hoàng Hậu để lại.

Yến Hiếu Công bệnh chết ở tuổi 60, trước khi chết dặn dò nhi tử đem hắn và kim trâm cùng hợp táng.

Sử quan biết được toàn bộ sự kiện trong cuộc đời hắn, viết thành một quyển truyện ký, đặt vào trong ngôi mộ của hắn.

...........

Kiều Na chưa từng nghĩ tới, chân tướng sự thật sẽ là cái dạng này.

Cô vẫn luôn cho rằng, Yến Hiếu Công chưa từng yêu cô, chỉ đem cô trở thành một người thích hợp cho vị trí Hoàng Hậu.

Cô yên lặng mà đem toàn bộ truyện ký phiên dịch ra, giao cho Diệp Thanh.

Ở nhà mấy ngày, thân thể Kiều Na đã không có vấn đề. Có điều cô vẫn như cũ, không có tâm tình đi làm việc, chỉ muốn yên tĩnh ở trong nhà.

"Tiểu Giang tới! Mau vào đi!" Bên ngoài truyền đến giọng của mẹ Kiều, "Mấy ngày này tâm tình của Na Na không tốt, con tới vừa đúng lúc, nói chuyện giải buồn với nó đi!"

"Vâng, bác gái!"

Vài tiếng tiếng đập cửa truyền đến, Kiều Na biết là Giang Phàm, lên tiếng: "Vào đi!"

Giang Phàm đi vào phòng, cười nói: "Nhìn thấy bổn tiên nữ cũng không vui chút nào sao? Bổn tiên nữ chính là tới tặng quà nha!"

Kiều Na nói: "Tặng quà gì a?"

"Cái này!" Giang Phàm lấy ra một con cái hộp nhỏ, "Mở ra nhìn xem!"

Kiều Na mở hộp ra, chỉ thấy bên trong là một cái nhẫn kim cương nho nhỏ, phía trên nhẫn là một bông hoa hướng dương vàng rực, phần hoa văn nạm pha lê vàng sáng rực.

Cô ngây người một chút, tùy tay cầm lấy đeo lên ngón tay của mình.

"Thích không?" Giang Phàm hỏi.

Kiều Na gật đầu.

"Chỗ này còn có một cái nha!" Giang Phàm nói, lại lấy ra một cái nhẫn giống hệt đeo lên tay mình, nắm lấy tay Kiều Na, "Đừng nhúc nhích!"

Anh dùng một cái tay khác cầm lấy di động, nhanh chóng chụp hình lại.

"Tốt, cầu hôn thành công!"

"Anh chơi xấu!" Kiều Na kháng nghị nói, "Anh không có nói là cầu hôn mà!"

"Anh định nói, có điều anh còn chưa kịp nói thì em đã tự mình đeo lên, đeo lên rồi, hiện tại không thể đổi ý!"

Kiều Na: "..."

Giang Phàm mỉm cười đi tới phía trước, nhẹ nhàng ôm lấy bả vai của cô, chậm rãi nói: "Na Na, quá khứ của em đều đã qua đi, anh không thể vì em làm chút gì đó. Nhưng tin tưởng anh, anh chính là hiện tại và tương lai của em. Hoa hướng dương đại biểu cho ánh sáng và hy vọng, giống như là chúng ta vậy, về sau chúng ta vĩnh viễn đều chỉ có vui vẻ, có được không?"

Kiều Na sờ sờ nhẫn trên ngón tay, yên lặng gật gật đầu.

Giang Phàm cúi đầu hôn trán của cô, sau đó nói: "Như vậy ngày mai chúng ta đi lãnh chứng, được không?"


Kiều Na: "..."

Tiết tấu này cô hoàn toàn có thể theo kịp sao?

............

Giang Phàm đi rồi, tâm tình Kiều Na chậm rãi bình tĩnh lại.

Chuyện kiếp tước, cô sẽ vĩnh viễn lưu nó lại trong hồi ức, sẽ không quên, nhưng cũng sẽ không để nó trở thành bóng ma. Cô sẽ tiếp tục cuộc sống hiện tại của mình, cô muốn ngày mai của mình càng thêm hạnh phúc, tốt đẹp.

Sáng sớm hôm sau, Giang Phàm liền tới đây đón Kiều Na, trước mặt hai vị trưởng bối nhà họ Kiều nói hôm nay muốn đi lãnh chứng (lãnh giấy đăng ký kết hôn).

Cha Kiều xụ mặt không nói chuyện, nhưng Kiều Na nhìn ra khóe miệng của ông lộ ra một tia ý cười.

Mẹ Kiều kích động vô cùng, "Thật tốt, khuê nữ nhà ta cuối cùng cũng gả đi ra ngoài rồi!"

Kiều Na: "..."

Có ai nói khuê nữ nhà mình như vậy sao? Cô có bao nhiêu lần gả không được?

Người tới Cục Dân Chính hôm nay không nhiều lắm, Kiều Na và Giang Phàm đến sớm, một lát liền đến lượt bọn họ.

"Trời ạ, hai người..." Nhân viên làm việc trong Cục Dân Chính nhìn thấy hai người, cả kinh nửa ngày không khép miệng được.

"Suỵt... Đạo đức nghề nghiệp!" Giang Phàm xụ mặt, anh cùng Kiều Na cải trang giả dạng tới đây rất vất vả, không muốn người bên ngoài phát hiện, cũng không muốn bị nhân viên công tác lan truyền ra ngoài.

"Ừm ừm, suỵt...." Nhân viên công tác cười, cầm lấy camera, "Tới gần một chút, tốt!"

Giấy kết hôn một lát liền đóng dấu ra lò, đắp ấn, giấy hôn thú liền làm xong.

Giang Phàm nhìn giấy kết hôn, "Bà xã của anh thật xinh đẹp!"

Kiều Na hơi hơi mỉm cười, "Được rồi, trở về thôi!"

.............

Trưa hôm đó, ảnh chụp giấy kết hôn của Giang Phàm và Kiều Na, ảnh nhẫn đính hôn đều xuất hiện trên weibo của Giang Phàm. Các phóng viên tìm kiếm hai người này khắp nơi, muốn phỏng vấn lại phát hiện bọn họ đã rời đi.

Hỏi thăm một vòng thật lớn, các phóng viên mới biết được, Giang Phàm cùng Kiều Na đi Đinh Gia thôn quay chương trình truyền hình thực tế.

Ngay lập tức, thôn Đinh Gia thôn trở nên náo nhiệt chưa từng có.

Chương trình thực tế 《Minh tinh đại mạo hiểm》 là từ mấy tổ khách quý cùng thu, quá trình quay tiết mục rất đơn giản, mỗi tổ hai ngôi sao, phân công nhau đi tìm manh mối tổ tiết mục giấu trong thôn, căn cứ vào mỗi cái manh mối để tìm manh mối tiếp theo, cho đến khi tìm được "Bảo vật" mà tổ tiết mục giấu trong thôn.

Đương nhiên, Kiều Na cùng Giang Phàm thành một đội, người chủ trì ra hiệu, hai người liền xông ra ngoài.

Người chủ trì cho manh mối thứ nhất là "Gà", Kiều Na lập tức liền nghĩ tới gà chạy trốn siêu nhanh nhà bà nội Đinh, không đợi ngôi sao khác phản ứng kịp đã chạy tới nhà bà nội Đinh.

Hiện tại trong thôn phát triển càng ngày càng tốt, con trai, con dâu của bà nội Đinh mang theo đứa nhỏ về nhà, muốn cùng nhau xây dựng quê nhà, người một nhà cuối cùng cũng đoàn tụ. Nhìn thấy Kiều Na tới, bà nội Đinh vui tươi hớn hở nói: "Na Na tới rồi, mau vào nhà uống trà!"

"Bà nội, gà của bà nội đâu?"

"Gà? Vừa rồi có mấy người tới mua rồi... Con muốn ăn sao? Hay là bà nội lại đi mua về..."

Lời còn chưa nói xong, Kiều Na và Giang Phàm đã xông ra ngoài, chạy vào thôn tìm gà.

Các cặp ngôi sao khác biết Kiều Na và Giang Phàm đã từng sống trong thôn, vẫn luôn quan sát bọn họ, đi theo sau bọn họ, sau khi Giang Phàm phát hiện gà, các ngôi sao khác cũng cùng nhau lao tới đoạt gà.

Con gà lại một lần nữa bị người ta dọa đến chảy nước tiểu, vùng vẫy cánh liều mạng mà chạy, kết quả cuối cùng vẫn là bị Giang Phàm "Nhanh như hổ đói vồ mồi" hạ gục.

Các ngôi sao khác đành phải tìm manh mối khác có liên quan tới gà.

Kiều Na tìm được tờ giấy manh mối cột trên đùi con gà, manh mối tiếp theo là "Đứa trẻ", cô cùng Giang Phàm lập tức chạy tới trường học.

Dựa vào sự quen thuộc đối với thôn Đinh Gia, Kiều Na và Giang Phàm tìm được cái gọi là "Bảo vật" rất nhanh, là một công ty tài trợ có thể cho bọn học sinh uống một năm sữa bò.

Đương nhiên, tổ tiết mục cuối cùng không chỉ là thiết kế một cái bảo vật, các tổ minh tinh khác cũng lục tục tìm được bảo vật, đều là lễ vật chuẩn bị cho bọn nhỏ. Tiết mục kì này lấy chủ đề là làm công ích, vừa tuyên truyền cho các nhãn hiệu tài trợ, cũng tuyên truyền cho thôn Đinh Gia, còn giúp cho bọn nhỏ đều được trợ giúp.

Sau khi quảng bá, tiết mục đã gây nên một đợt thảo luận lớn, thôn Đinh Gia ngày càng được chú ý, đã có nhà đầu tư tuyên bố muốn giúp bọn họ làm đường. Còn có nhà đầu tư muốn khai thác nơi này thành khu ngắm cảnh, kéo người dân trong thôn làm giàu.

Kiều Na trở lại thành phố B, bắt đầu cùng Giang Phàm chuẩn bị cho hôn sự.

Cô không muốn tổ chức hôn lễ xa hoa, cảm thấy vô cùng đơn giản là được, không cần quá lớn. Giang Phàm cũng đồng ý chuyện này, liền mời một công ty tổ chức lễ cưới bình thường, để bọn họ dựa theo yêu cầu của cặp vợ chồng mà tổ chức buổi lễ.

Lúc này Kiều Na mới nhìn thấy cha mẹ của Giang Phàm, hai người này từ sau khi Giàng Phàm thành danh đều không lên thành phố, chỉ ở lại nông thôn, cảm thấy ở nông thôn không khí tốt. Giang Phàm mua cho bọn họ một căn biệt thự, mướn người giúp việc, sinh hoạt nói chung cũng rất tự tại.

Hôn lễ của Giang Phàm và Kiều Na tuy rằng đơn giản nhưng rốt cuộc bọn họ đều là ngôi sao lớn, buổi hôn lễ này vẫn chịu sự chú ý của nhân dân cả nước, phóng viên tới còn nhiều hơn khách quý, cuối cùng, các fan cũng nhận được tin chạy tới, đem toàn bộ hội trường vây đến chật như nêm cối.

"Làm sao bây giờ? Cái này ra không được rồi!" Giang Phàm bất đắc dĩ mà nhìn bên ngoài.

Lâm An Ni ở bên cạnh lướt di động, một chút cũng không quan tâm, Tiểu Na Na kế bên đẩy cô ta một phen, "Chị, làm sao bây giờ? Mau giúp nghĩ cách đi!"

Lâm An Ni nhàn nhạt nói: "Chị còn có cách nào? Người ta tới để xem cô dâu và chú rể nha!"

Lúc trước cô ta muốn cùng Giang Phàm lăng xê không thành công, trong lòng vô cùng khó chịu. Có điều vẫn muốn trở thành bạn của Giang Phàm, vừa từ Mỹ trở về liền tham gia đám cưới của Giang Phàm và Kiều Na.

Tuy nói vậy nhưng Lâm An Ni vẫn nhắc nhở Diệp Thanh đứng kế bên, "Nếu không chúng ta tìm người giả dạng cô dâu chú rể dẫn người chú ý, để Phàm ca và Kiều Na đổi quần áo rồi chạy trốn!"

Chủ ý này đều được nhóm khách quý khen ngợi, có điều nhóm khách quý phần lớn là ngôi sao, ai đi ra ngoài đều sẽ bị vây quanh phỏng vấn, nói không chừng còn sẽ có tin tức lung tung truyền ra.

"Tôi làm cho!" Tiểu Dương bỗng nhiên đứng dậy, "Tôi và Tiểu Diệp không phải ngôi sao, hai chúng tôi đi ra ngoài hẳn là sẽ không có người chú ý đến!"

Hôm nay anh bị Diệp Thanh kéo tới, từ sau lần ở cổ mộ đó, quan hệ của anh và Diệp Thanh càng ngày càng tốt, hơn nữa cũng quen biết với Kiều Na, nhận được thiệp mời của Kiều Na nên tới đây.

Chu Thiến Văn kéo Diệp Thanh sang một bên nói: "Nha đầu này, không phải là muốn tập luyện trước một chút chứ? Lại nói tiếp, cô cùng tiểu tử này còn rất xứng, có điều tôi nhắc nhở cô một câu, tiểu tử này thoạt nhìn không có tiền..."

Hôm nay cô ta kéo Triệu Thạc tới, Triệu Thạc còn có chút ngượng ngùng, có điều Kiều Na đã sớm không ngại chuyện của anh ta, anh ta nghĩ dù sao cũng là bạn học, hơn nữa Chu Thiến Văn cùng Kiều Na là bạn cùng phòng nên đồng ý tới.

Diệp Thanh trừng mắt nhìn Chu Thiến Văn một cái, "Cô vẫn là bộ dáng cũ, chỉ quan tâm tới tiền!"

Cô đi theo Tiểu Dương đến hậu trường, thay lễ phục của Kiều Na cùng Giang Phàm, bụm mặt đi ra ngoài.

Các phóng viên ùa lên, các fan cũng xông tới, lại phát hiện không phải là người bọn họ muốn tìm, liền lập tức tản ra, đi tìm Giang Phàm và Kiều Na khắp nơi.

Tiểu Dương giữ chặt tay Diệp Thanh, chậm rãi trở về phòng hóa trang.

"Em mặc áo cưới... Rất xinh đẹp!" Tiểu Dương bỗng nhiên nói.

Diệp Thanh đỏ mặt, cúi đầu không nói.

............

Xe của Kiều Na và Giang Phàm vì tránh né truy đuổi mà vòng một vòng thật lớn, tới buổi tối mới về đến nhà.

Giang Phàm vọt vào phòng tắm tắm rửa một cái, anh cảm thấy toàn thân của mình đều bốc mùi. Thời tiết đã rất nóng bức, quần áo của anh đã sớm bị ướt mồ hôi.

Kiều Na ngồi ở trên sô pha, bỗng nhiên nhìn thấy Giang Phàm chỉ mặc một cái quần lót đi ra.

Cô lập tức đỏ mặt lên, có điều vẫn nhịn không được nhìn trộm, dáng người Giang Phàm thật đúng là không kém, trên mạng đồn đãi anh có cơ bụng tám múi, quả nhiên là thật.

"Bị sắc đẹp của bổn tiên nữ mê hoặc sao?" Giang Phàm cười ha ha, "Bà xã, tới lượt em tắm rửa, anh đến giúp em xoa bóp được không?"

"Không cần!" Kiều Na nhanh tay ôm quần áo chạy vào phòng tắm.

Chờ cô từ phòng tắm đi ra Giang Phàm không biết đã chạy đi đâu. Cô vào phòng ngủ, bỗng nhiên bị người ôm lấy từ phía sau.

"Bà xã, chúng ta động phòng vui vẻ đi!"

.............

Tân hôn của Kiều Na không mấy ngày, thông báo trúng tuyển của Kiều Kỳ được gửi tới, cậu cũng thi đậu đại học B, qua nghỉ hè chính là sinh viên.

Mấy tháng sau, Diệp Thanh và Tiểu Dương đính hôn, nơi đính hôn lại là một di tích cổ đại mới phát hiện gần đây.

Nhiễm Ngọc Bác nghe tin Kiều Na và Giang Phàm kết hôn, buồn bực cả ngày, có điều vẫn gọi điện thoại chúc phúc, với anh ta mà nói, Kiều Na làm bạn chơi cờ đơn thuần cũng khá tốt.

Tuy rằng lúc trước bị Nhiễm Ngọc Bác mạo phạm nhưng Kiều Na thấy Nhiễm Ngọc Bác vì thôn Đinh Gia làm những chuyện như vậy nên vẫn tha thứ cho anh ta, nguyện ý làm bạn chơi cờ với anh ta.

"Chỉ được làm bạn chơi cờ!" Giang Phàm rất nghiêm túc mà nhấn mạnh một câu.

Kiều Na đóng một bộ phim mới, danh tiếng càng lúc càng cao, nếu không phải một năm sau sinh ra bảo bảo ảnh hưởng sự nghiệp của cô, cô cảm thấy trong vòng Ba năm mình có thể đạt giải ảnh hậu.

Tuy rằng công việc rất vội nhưng cô vẫn muốn tự mình nuôi con, hai vị trưởng bối nhà họ Kiều và nhà họ Giang đều giành giựt muốn giúp nuôi đứa nhỏ, nhưng tình thương của mẹ đối một đứa bé rất quan trọng.

"Cho nên nhũ danh của đứa nhỏ nhà cậu là Hỏa Oa (là lẩu đó, để tên lẩu cũng kỳ)?" Diệp Thanh ôm tiểu Hỏa Oa, cười đến ngã tới ngã lui.

"Cẩn thận, đừng làm ngã Hỏa Oa nhà bọn anh!" Giang Phàm đi ra, trong tay cầm tã, "Sao em không đi tìm Tiểu Dương nhà em mà ôm, cả ngày quấn lấy Na Na nhà anh làm gì?"

"Tiểu Dương đi ra ngoài cùng đội khảo cổ nữa rồi, em ở nhà một mình rất nhàm chán!" Diệp Thanh da mặt dày, "Phàm ca lại có thể ghen với em, ha ha!"

Kiều Na: "Hai người đều ngừng lại đi, Hỏa Oa buồn ngủ rồi!"

(Tèn ten, truyện đến đây là kết thúc rồi, tác giả nói sẽ ra ngoại truyện nhưng ta tìm hết các trang rồi vẫn không ra, mấy năm rồi, kết có chút hụt hẫng ha, các nàng tự tưởng tượng thêm nha. Dạo này bận nên post chương cuối lâu, có lỗi quá. Chương này do Ngọc nhỏ edit, ta đăng thôi. Hehe. Cảm ơn các tình yêu đã ủng hộ chị em ta trong suốt thời gian qua, thật sự cảm ơn.)
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng truyện "Thiên Hậu Toàn Năng" suốt thời gian qua.

Hãy giúp Thế Giới Truyện Đánh giá truyện này

Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà bạn có thể sẽ quan tâm

Trẫm Cũng Rất Nhớ Nàng
Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê
Mau Xuyên Hệ Thống: Công Lược Lang Tính Boss
Dưỡng Nữ Thành Phi
Ác Độc Nữ Phụ Trùng Sinh
Trùng Sinh Cực Sủng Minh Vương Phi