Tất cả
Thiên Đường Quá Xa, Nhân Gian Thì Quá Gần

Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc chỉ đơn giản là mèo ăn cá, chó gặm xương. Với Miêu Uyển hạnh phúc lại là mỗi ngày được làm bánh ngọt cho Trần Mặc. Thế là đủ rồi! Ngày Trần Mặc trong bộ đồ cảnh sát vũ trang màu xanh đậm, đẩy cánh cửa quán cà phê Nhân Gian, xuất hiện trước mặt cô đã giúp cô thợ bánh Miêu Uyển rốt cuộc hiểu được cái gì gọi là tiếng sét ái tình, cái gì gọi là nhất kiến chung tình. Mỗi lần anh tới quán, Miêu Uyển đều làm cho anh ly chocolate nóng cùng với chiếc bánh ngọt có chút hương rượu nho. Cô thương anh, nhớ anh đều không nói ra, cuối cùng bỏ chạy.


Cho đến khi, không còn được thưởng thức hương vị ấy, Trần Mặc mới nhận ra rằng, đồ ăn của mình luôn khác với những người khác. Sau đó, anh đi tìm Miêu Uyển, tình yêu của họ bắt đầu. Bởi vì yêu anh, cô không ngại anh lạnh lùng, vẫn luôn quan tâm, lo lắng cho anh. Trần Mặc chậm chạp cuối cùng cũng hiểu được tình yêu, dũng cảm, kiên quyết tiến lên một bước, nắm lấy tay cô gái của mình. Tình yêu của họ đẹp đẽ, đơn thuần với chiếc bánh ngọt, hương rượu nho. Gặp được anh chính là may mắn của cô và nếu không có cô thì nửa đời còn lại của anh sẽ thật vô vị.


Bình luận truyện