Tất cả

[Thích Cố] Quỷ Ban

Chương 7

Trước Tiếp
Thiếu Thương… giết Vãn Tình sao?!

Không…  sẽ không… không có khả năng như vậy!

Cố Tích Triều lo sợ không yên nhìn chằm chằm chiếc nút đồng kia, tay không ngừng phát run. Hoa văn tinh xảo chìm nổi dưới ngọn đèn càng thêm mạnh mẽ, tựa như một khuôn mặt dữ tợn đang cười nhạo cậu, làm đôi mắt cậu đau đớn không thôi.

Có nên đem vật này giao cho cảnh sát không?

Không được! Không được!! Không được!!!

Không thể đẩy Thiếu Thương vào tuyệt lộ!

Đây nhất định là âm mưu! Ai đó hãm hại!

Thiếu Thương sẽ không đối với ta như vậy….. Thiếu Thương sẽ không làm như vậy!

Cảm thấy một luồng khí lãnh liệt lan tràn từ bên ngực trái, Cố Tích Triều hốt hoảng đỡ lấy tường, tay phải chậm rãi đem chiếc nút đồng nhét vào túi trước ngực.

Tầm mắt dần mơ hồ, Cố Tích Triều xoay người tựa vào tường. Cách một lớp áo khoác vẫn cảm thấy bức tường lạnh thấu xương của căn phòng, giống như làn da cương lãnh cũa Vãn Tình vậy.

Cảm giác được dưỡng khí chậm rãi suy giảm nơi phế phủ, Cố Tích Triều đột nhiên rất muốn cười. Trước mặt là tử vong, cả một đời ngắn ngủi của con người, yêu hận ràng buộc đều trở nên nhỏ bé không còn gì đáng kể.

(Nguyệt: nhắc lại, mn trong đây bị pệnh tim nha ^^~)

Ai thắng?

Ai thua?

Ngươi yêu ai?

Ai yêu ngươi?

Chẳng qua chỉ là kiếp phù du nhất mộng.

Một khi chết đi rồi, liền có thể quên đi hết thảy. Chết đi rồi, sẽ không cần phải dùng tất cả sức lực của mình mà bảo vệ một người nào nữa.

Chết đi rồi, hết thảy đều trở nên tốt đẹp.

Cố Tích Triều hướng tầm mắt nhìn về phía Vãn Tình nằm trong buồng lạnh, thấp thoáng như nhìn thấy khóe miệng nàng câu lên một nụ cười quỷ mị.

Đáng tiếc, hiện tại Cố Tích Triều đã không còn khí lực mà kinh ngạc nữa.

Vãn Tình, nàng đang cười sao? Nàng hẳn là oán hận ta lắm đúng không? Ta không có báo thù được cho nàng, ta thực sự xin lỗi… ta nợ nàng, đến địa phủ sẽ chậm rãi bồi hoàn.



Khi Thích Thiếu Thương nghe thanh âm nặng nề ngã xuống liền hốt hoảng vọt vào phòng. Nhìn thấy Cố Tích Triều nằm vô lực trên mặt đất, hoàn toàn mất đi ý thức.

“Tích Triều… Tích Triều!!!”

Thích Thiếu Thương kích động nâng nửa người Cố Tích Triều lên, không ngừng vỗ nhẹ bên má cậu:

“Tỉnh lại…. Cậu tỉnh lại a!!”

Quay đầu nhìn sang ông bác hoàn toàn bị dọa sợ, Thích Thiếu Thương hoảng loạn quát:

“Nhanh gọi xe cấp cứu!!!”

Đem người gắt gao ôm vào trong ngực, Thích Thiếu Thương mở lớn miệng, lại khóc không thành tiếng. Hắn chỉ biết dùng đầu từng trận từng trận đập vào vách tường, rách toạc một mảng, máu chảy từng dòng xuống khuôn mặt biểu tình thống khổ vì đáy lòng tan nát. Nhưng lại không có cảm giác đau đớn thể xác nào.

Thích Thiếu Thương… ngươi vì cái gì lại dẫn Tích Triều đến đây? Vì cái gì! Vì cái gì!!!

Rõ ràng đã nghe bác sỹ nói bệnh tình của cậu ấy ngày càng nặng, động mạch tim đang dần khuếch trương. Mỗi lần phát bệnh, tỷ lệ cứu chữa thành công sẽ càng ít đi.

Cậu ấy sẽ chết… cậu ấy sẽ chết!!

Chết?!

Tâm Thích Thiếu Thương cơ hồ bị từ này đánh vỡ thành trăm ngàn mảnh nhỏ, trong lòng hoảng loạn, liều mạng thét gào:

“Tôi cầu xin cậu…. tôi cầu xin cậu…. Đừng đối với tôi như vậy! Cậu đứng dậy đi! Cậu làm ơn đứng dậy đi….”

Cơn đau thấu xương này tựa như độc dược, chậm rãi cắn xé từng tế bào thần kinh của Thích Thiếu Thương, thẳng đến cốt tủy.

….

Cố Tích Triều được đưa vào phòng giải phẫu, yên lặng nhìn chiếc đèn đỏ trên cánh cửa không ngừng chớp tắt, lòng Thích Thiếu Thương ngược lại bình tĩnh xuống. Cố Tích Triều nếu chết đi rồi, cả đời này, hắn cũng không còn gì để lưu luyến.

Cố Tích Triều chết, nếu như hắn cũng cứ thế mà chết đi, liền sẽ vĩnh viễn được ở bên cậu cùng một chỗ.

Tuy nghĩ như vậy, đến khi Cố Tích Triều được đẩy ra khỏi phòng, nhìn qua vẻ mặt tươi cười mệt mỏi của bác sỹ, Thích Thiếu Thương vẫn là mãnh liệt cảm tạ trời xanh.

……….

Đáng tiếc, thời điểm Cố Tích Triều biết được mình còn tại nhân thế, cũng không vui sướng nhiều lắm.

Đối với cậu, tình huống hiện tại chính là sống không bằng chết.

Cậu muốn biết được chân tướng, khả lại rất sợ hãi biết được tất cả. Cậu không dám hỏi Thích Thiếu Thương, chỉ sợ Thích Thiếu Thương sẽ thừa nhận mình là hung thủ. Đến lúc đó, cậu sẽ không tìm ra được một cái cớ nào nữa để phủ nhận nữa, vậy thì cậu biết phải làm sao bây giờ?

Giấc mộng từng đêm đều là như nhau, ánh mắt đỏ rực của Vãn Tình không ngừng theo sát cậu. Tựa như chất vấn, như bức bách, như oán hận. Lại như hòa nhịp cùng một tiếng thét chói tai:

Tích Triều! Vì cái gì không thay em báo thù?!

Tích Triều, Tích Triều, Tích Triều...

Mỗi tiếng gọi kia đều như từng đạo bùa chú đoạt mạng, đem Cố Tích Triều chặt chẽ vây khốn, giãy thoát không được, thẳng đến lúc hít thở không thông.

……….

Ngày xuất viện, tâm tình Thích Thiếu Thương tốt không thể tưởng, trên mặt là nụ cười sáng lạn. Nụ cười này cũng giống như nụ cười ngày thơ ấu của hắn trong trí nhớ Cố Tích Triều vậy, ấm áp và nồng nhiệt.

Nhìn bộ dáng Thích Thiếu Thương đắc ý vui vẻ mở radio trong xe, lòng Cố Tích Triều ẩn ẩn đau.

“Thiếu Thương… Cậu có tin báo ứng không?”

Cố Tích Triều ra vẻ vô tình hỏi.

“Không tin.”

“Nhưng cậu nên biết, có rất nhiều chuyện…”

“Tích Triều!”

Thích Thiếu Thương đột nhiên chặn lời cậu:

“Cậu về sau không cần miên man suy nghĩ nữa, được không?! Bác sỹ nói cậu cần phải nghỉ ngơi!”

Cố Tích Triều biết nhiều lời vô ích, đành phải ngậm miệng.

“Cậu là muốn nói về chiếc nút áo kia?”

Thích Thiếu Thương thản nhiên mở miệng.

Cả người Cố Tích Triều run lên, kinh ngạc lăng lăng nhìn Thích Thiếu Thương:

“Cậu…”

“Tôi phát hiện chiếc nút đó trong túi cậu…. Mà lời nói của cậu trong lúc hôn mê tôi đều nghe được… Cậu vẫn là tin tưởng tôi, vì cái gì còn tra tấn bản thân như vậy?! Cậu mấy hôm nay nghĩ gì, chẳng lẽ tôi lại nhìn không thấu!”

Thích Thiếu Thương lăng lăng nhìn con đường trước mặt, gằn từng chữ:

“Chiếc nút đó nhất định là có người vu oan! Cậu cho tôi chút thời gian, tôi chắc chắn sẽ tra ra manh mối.”

Cố Tích Triều nhìn vào đôi mắt chân thành của hắn, nhẹ gật đầu.

Thích Thiếu Thương nở nụ cười, lộ ra lúm đồng tiền ngọt lịm:

“Cậu rốt cuộc vẫn tin tưởng tôi?”

Cố Tích Triều lơ đễnh cười, ngẩn đầu nhìn sang không trung bên ngoài.

…………..

Mới vừa đến đại sảnh căn hộ, Thích Thiếu Thương lại kéo tay Cố Tích Triều lại.

“Làm gì?”

Cố Tích Triều thần tình hồ nghi nhìn hắn.

Thích Thiếu Thương nhìn nhìn thang máy cách đó không xa, giảo hoạt cười:

“Tôi có một đề nghị rất tốt a.”

“Sẽ không phải đòi  đi thang bộ đó chứ? Đừng quên nhà cậu ở lầu 19 đó.”

Cố Tích Triều dở khóc dở cười:

“Tự cậu đi đi, hiện tại tôi không có khí lực!”

“Tôi không phải muốn cậu đi… Để tôi cõng!”

Ánh mắt Thích Thiếu Thương lóe ra một tia sáng bất thường.

“Cõng sao? Tôi cũng không có nhẹ đâu!”

“Không nhớ hôm trước tôi ôm cậu chạy qua mấy con phố đó sao!”

“Chính là tôi…”

“Được rồi! Ngay cả một nguyện vọng nho nhỏ như vậy mà cũng không được sao? Không biết chừng lúc nào đó tôi đi tra án, lại bị người ta….”

Cố Tích Triều bị hắn nói đến lòng mờ mịt, đành thôi chống cự:

“Được rồi được rồi… Cậu không ngại mệt, thì tôi còn sợ cái gì?”

……

“Cái kia…. Thiếu Thương, hay vẫn là buông tôi xuống đi.”

Thời điểm đi đến tầng lầu thứ bảy, Cố Tích Triều cảm giác được Thích Thiếu Thương đã có chút cố sức, trên cổ cũng bắt đầu chảy mồ hôi.

“Cậu có còn nhớ lần trước lúc tôi cõng cậu không?”

Thích Thiếu Thương nhẹ giọng cười.

“Làm sao không nhớ? Năm mười sáu tuổi, do bị cậu lôi kéo mà tham gia hội điền kinh. Kết quả chạy đến đầu óc choáng váng ngã sấp xuống, chân còn gãy xương…”

Cố Tích Triều có chút ngượng ngùng:

“Tôi thật là ngốc mà….”

“Đâu chỉ ngốc! Cái gì cũng muốn tranh với tôi…”

Thích Thiếu Thương chật vật mệt mỏi thở từng trận, lại vẫn cứ cười:

“Tôi nói a, kiếp trước cậu có phải là một con hồ ly không?”

“Làm ơn đi…. Tôi làm sao mà là một con hồ ly?! Nhất định là một cái đại hiệp phong lưu phóng khoáng!”

“Nhưng tôi cảm thấy cậu rất giống một cái đại hiệp buồn bực thất ý nha…”

“Câm miệng…”

Cố Tích Triều mạnh đánh vào lưng hắn, sau đó lại vui vẻ cười.

“Cậu cười cái gì?”

“Nhớ đến lúc đó, cậu lo lắng tôi ở một mình, liền đưa tôi đến nhà cậu ở… Lúc ấy còn chưa có thang máy, mà nhà cậu nằm ở tầng sáu. Tôi cứ nhất định muốn đi học, cậu mỗi ngày phải cõng tôi đi…”

Cố Tích Triều chậm rãi nhớ lại. Nhớ đến hốc mắt phát nhiệt, nước mắt chậm rãi rơi dọc theo hai má.

“Tôi đáng ra không nên nhắc tới!”

“Không phải.”

“Ân?”

“Thời điểm đó… chính là giây phút hạnh phúc nhất trong cả đời này của tôi.”

Thích Thiếu Thương nở nụ cười:

“Tôi đời này cũng không lúc nào vui vẻ qua như vậy… Tích Triều, cậu biết không? Hôm nay, tôi muốn lại được cõng cậu đi, một lần nữa thôi cũng tốt…”

Cố Tích Triều chậm rãi run sợ, đem mặt chôn trên vai Thích Thiếu Thương.

Vạt áo hắn lúc này đã thấm ướt một mảng, Cố Tích Triều không còn phân biệt được, đến tột cùng đó là mồ hôi hay là nước mắt của chính mình
Trước Cài đặt Tiếp