Tất cả

[Thích Cố] Quỷ Ban

Chương 3

Trước Tiếp
“Tích Triều…. Cậu nói là Vãn Tình đã mang cậu rời khỏi bệnh viện?”

Thích Thiếu Thương tận lực bỏ qua cảm giác nghi hoặc lo lắng kia, bắt đầu hỏi:

“Có thể nói rõ ra được không?”

“Cậu tin tưởng tôi?”

Cố Tích Triều biểu lộ ra cả sợ hãi lẫn vui mừng.

“Cậu nếu đã nói vậy, tất nhiên sẽ có lý do…”

Thích Thiếu Thương cười cười, nhẹ vuốt vuốt mặt Cố Tích Triều.

Từ nhỏ đến giờ, Cố Tích Triều vẫn là thuộc loại mỹ nhân, cảm giác da thịt thật tinh tế mịn màng, đem so với khuôn mặt bánh bao của Thích Thiếu Thương là đối lập mười phần. Nên cậu luôn bị Thích Thiếu Thương ghen tỵ mà cười trêu chọc, khuôn mặt không thịt, chỉ toàn xương cốt.

Nhưng xúc cảm lần này chạm vào, tuy vẫn hoàn hảo như tơ lụa, nhưng lại thiếu đi cái gì đó.

Rất nhanh, Thích Thiếu Thương đã nhận ra.

Là co giãn.

Làn da lạnh lẽo, cảm giác xương cốt cũng thật rõ ràng, bàn tay sờ vào tựa như đang lướt trên một cỗ hài cốt cứng rắn.

“Thiếu Thương… Làm sao vậy?!”

Cố Tích Triều đột nhiên nhìn thấy nụ cười của Thích Thiếu Thương như ngưng đọng trên môi, liền có chút sợ hãi, né tránh bàn tay đang vuốt ve khuôn mặt mình.

Thích Thiếu Thương nhìn thấy vẻ mặt kinh hoảng của Cố Tích Triều, liền nhanh quên đi tất cả những suy nghĩ loạn thất bát tao:

“Không có, cậu nói đi!”

[Thích Thiếu Thương, ngươi lại đang miên man suy nghĩ cái gì a! Quả thực vớ vẩn!]

“Đêm đó, tôi tỉnh lại từ cơn hôn mê. Ngực rất đau, đầu óc cũng rất hỗn loạn. Tôi nhìn quanh bốn phía, liền nhìn thấy….”

Cố Tích Triều tạm dừng một chút:

“Đột nhiên nhìn thấy Vãn Tình bên ngoài cửa sổ.”

“Như thể nào có thể! Kia chính là…”

“Nghe tôi nói hết đã…. Nàng mặc một bộ váy liền áo màu đỏ, tôi chưa từng nhìn thấy qua… rất kỳ quái, tôi rõ ràng biết nàng đã chết, nhưng lúc ấy cũng không có cảm giác cái gì không ổn. Không nói đến sợ hãi, chính là tựa như tiêu sái mà quên đi… Tôi thật sự rất nhớ nàng.”

“Nàng có nói gì với cậu không?”

Thích Thiếu Thương khẩn trương hỏi.

“Nàng chỉ cười, vươn tay về phía tôi. Lòng tôi đương nhiên hiểu được…. Nàng có lẽ đang thực tịch mịch, nên nghĩ muốn tôi đến bên cạnh bồi nàng. Tôi lúc ấy đã nghĩ qua, còn sống là rất khốn khổ, không bằng xuống làm bạn với nàng. Tôi liền bước lên cửa sổ, vươn tay về phía nàng…”

Thích Thiếu Thương nhìn thấy khuôn mặt Cố Tích Triều trắng bệch, thanh âm run rẩy:

“Cậu nhảy xuống sao?! Vậy hiện tại…”

“Cậu cho rằng tôi là quỷ sao?!”

Cố Tích Triều cười nói:

“Tôi thật sự đã nhảy xuống… Nhưng kỳ quái chính là khi mở mắt ra, lại phát hiện mình đang nằm trên sàn nhà. Vãn Tình đang đứng bên cạnh nhìn tôi, mặt vô biểu tình. Thấy tôi tỉnh lại, nàng quay đầu sang nơi khác, tựa hồ muốn rời đi. Tôi hoảng hốt liền bắt lấy cổ tay nàng, nàng liền quay lại liếc nhìn tôi…. ánh mất kia, rất kỳ quái…”

“Kỳ quái?”

“Có đau thương, có hận ý, có khát vọng, có bất đắc dĩ... Còn có một chút hưng phấn.”

“Hưng phấn?!”

“Đúng vậy… Tôi không biết nên nói thế nào… Thật sự là hưng phấn.”

Cố Tích Triều đem môi cắn đến trắng bệch:

“Tôi buông tay ra, phát hiện trên cổ tay nàng xuất hiện một vòng hồng ban… đại khái có lẽ khí lực của tôi quá lớn đi… Nàng mấp máy môi, tựa như đang nói cái gì. Nhưng tôi nghe không được, thanh âm vừa phát ra như đã bị không khí hấp thu đi mất. Nhưng nhìn khẩu hình của nàng, tôi đã có thể đoán ra…”

“Nàng nói cái gì?”

“Tích Triều…. Em chờ anh…”

Cố Tích Triều chậm rãi nói.

“Không được… Không được!!!”

Thích Thiếu Thương sắc mặt trắng bệch, hai tay ôm lấy đầu.

Cố Tích Triều hoảng sợ:

“Thiếu Thương!?”

Thích Thiếu Thương mạnh mẽ đem Cố Tích Triều xiết vào ngực, gắt gao ôm chặt:

“Nàng muốn mang cậu đi…. Nàng muốn mang cậu đi!!! Khi còn sống nàng đã giữ chặt cậu như vậy…. Vì cái gì đã chết rồi vẫn không buông tha?!”

“Cậu im miệng!!!”

Cố Tích Triều nghe không lọt được những lời này, khó chịu kêu lên:

“Tôi không cho cậu nói vậy về Vãn Tình!!!”

Thích Thiếu Thương không chút yếu thế, những lời này, hắn đã nhịn lâu lắm rồi:

“Tôi nói như thế nào!? Nàng là người đã chết, bây giờ chỉ là ma quỷ! Tôi nói có sai hay sao?!”

Một tiếng vang thanh thúy phát ra, trán Thích Thiếu Thương đổ máu, từng dòng chảy uốn lượn xuống mặt, lướt qua khóe mắt, nhìn thoáng qua tựa như huyết lệ.

Cố Tích Triều vô lực buông những mảnh vỡ còn lại của chiếc bình hoa trong tay xuống.



“Tích Triều… Tôi quen cậu đã bao nhiêu năm?”

Thích Thiếu Thương lau đi vết máu đã chảy xuống đến cằm.

“Mười bốn…”

“Mười bốn năm… Tôi đã yêu cậu mười bốn năm!!!”

Thích Thiếu Thương bắt lấy cánh tay Cố Tích Triều, đem cậu áp đảo xuống giường:

“Tôi yêu cậu đã mười bốn năm, cậu biết, đúng không?! Cậu trốn tránh tôi…. Luôn luôn trốn tránh tôi!!! Vì cái gì lại đối với tôi như vậy!!! Tôi yêu cậu như vậy… Vì cậu, cái gì tôi cũng có thể làm… Cậu có thể nào lại đối với tôi như vậy!!!”

(Nguyệt: =((=(((((( ta thik cái đoạn này quá đi =((=(((( đây cũng là 1 trong những lý do ta làm cái bộ này a. Buồn quá đi =((()

Cố Tích Triều nhìn thấy khuôn mặt Thích Thiếu Thương trở nên dữ tợn, trong lòng dần lo sợ:

“Cậu buông… Cậu muốn làm gì!!!”

Cố Tích Triều muốn tránh thoát, nhưng khí lực Thích Thiếu Thương vốn mạnh hơn, căn bản không làm nên chuyện.

Áp lực cùng dục vọng mười mấy năm nay, một khi đã bùng nổ, hỏi thế nào có thể thu hồi?!

Trơ mắt nhìn chiếc áo trắng của mình bị xé rách, nút áo từng chiếc rơi xuống. Lại cảm thấy đôi môi Thích Thiếu Thương không chút khách khí, tàn sát bừa bãi trên ngực mình, thần kinh Cố Tích Triều đã rơi vào hoảng loạn.

Chính mình cùng hắn, không nên là như vậy!!!

Rốt cuộc chịu không được sự áp chế này nữa, Cố Tích Triều cắn răng, dùng hết sức lực lăn xuống đất.

Nghe được tiếng kêu rên đau đớn của Cố Tích Triều, Thích Thiếu Thương mới nhận ra chuyện gì phát sinh.

Ôm lấy người lên, nhìn thấy những mảnh thủy tinh bén nhọn cắm vào da thịt sau lưng cậy, máu tràn ra từ miệng vết thương, chốc lát sau đã nhiễm đỏ quần áo.

“Tích Triều! Tích Triều!!!”

Nhìn thấy khuôn mặt Cố Tích Triều trắng bệch, Thích Thiếu Thương rốt cuộc đã tỉnh lại khỏi cơn điên cuồng.

Cố Tích Triều chỉ cảm thấy cơn đau trên lưng như đem toàn thân cậu xé rách, nhưng vẫn cố gắng mở to mắt, bày ra một nụ cười thắng lợi:


“Cái này… tôi biết.. cậu sẽ không bao giờ thương tổn tôi….”

Nói chưa hết câu, đã hoàn toàn rơi vào hôn mê bất tỉnh.

Nhìn thấy Cố Tích Triều vô lực nằm trong lồng ngực, Thích Thiếu Thương bị dọa đến tay chân mềm nhũn. Ngay cả điện thoại còn run rẩy ấn số không xong.

Như thế nào gọi không được… Bên ngoài có nhiều người cần cấp cứu vậy sao!?

Quên đi…. Tự mình lái xe, so với xe cứu thương không chút hiệu suất kia còn nhanh hơn!

Đứng trước cửa thang máy, nhìn từng con số thong thả nhảy. Máu từng giọt từng giọt chảy dọc theo khuỷa tay Thích Thiếu Thương, chỉ chốc lát sau đã đọng thành một vũng không nhỏ dưới chân.

Thích Thiếu Thương hiện tại cực kỳ hối hận đã mua một căn nhà tận trên lầu mười chín, tuy chỉ đợi chưa đầy hai, ba phút, nhưng hắn cảm thấy lâu như cả một đời.

(Nguyệt: O.O lầu 19 O.O)

Khi chạy được đến bãi xe, hắn phát hiện mình cư nhiên không mang chìa khóa xe theo. Nếu không phải trong ngực còn đang ôm Cố Tích Triều, Thích Thiếu Thương thật muốn đem đầu đập vào tường thành một lỗ thủng.

Đứng bên đường hơn mười phút, Thích Thiếu Thương cơ hồ đã tuyệt vọng. Giờ này là rạng sáng, rất khó tìm taxi. Huống chi khu nhà bọn họ ở cũng không phải nơi phồn hoa đông đúc, vì vậy, ngay cả xe đi ngang qua cũng không có.

Nhưng hắn lại không thể nào đem Cố Tích Triều để một mình ở nơi này mà trở lên phòng lấy chìa khóa. Nhìn đến khuôn mặt Cố Tích Triều không còn tia huyết sắc, lòng hắn dần càng lạnh lẽo.

Tích Triều, lúc trước đi học tôi từng đoạt giải vô địch điền kinh đó, có nhớ không?

Cậu luôn chế nhạo tôi đầu óc đơn giản, chỉ có thần kinh vận động là mạnh mẽ lạ kỳ, một khi chạy thì nhìn thô kệch như con tinh tinh.

(Nguyệt: O.O QT ghi lang máng là đầu óc ngu si, tứ chi phát triển =))=)))))….)

Đôi khi, như thế cũng hữu dụng mà.

Mười ba phút sau, Thích Thiếu Thương cứ thế chạy đến một bệnh viện cách đó hai con đường. Nếu đem quãng đường tính toán kỹ lưỡng, xem chừng còn có thể ghi vào kỷ lục thế giới đi.

Hơn nữa, hắn còn ôm một nam nhân trọng lượng không nhẹ.

Vị bác sỹ bắt đầu cởi chiếc áo thấm máu ra, tấm lưng huyết nhục mơ hồ xuất hiện trước mặt Thích Thiếu Thương. Ước chừng có khoảng hơn hai mươi mảnh thủy tinh cắm trên lưng, may mắn những mảnh kia không lớn, cắm không sâu, chỉ là bị thương ngoài da, không ăn vào phủ tạng.

Nhưng muốn gắp tất cả ra, đau đớn kịch liệt quả thực không thể chịu được.

Trong quá trình chữa trị, Cố Tích Triều đã bốn lần đau đớn đến tỉnh dậy. Bác sỹ không thể không chụp thêm thuốc mê cho cậu.

Kết quả thuốc mê quá liều, Cố Tích Triều mê man cả tuần sau mới tỉnh dậy.

Thích Thiếu Thương lại cảm thấy thật may mắn. Thời điểm miệng vết thương khép lại cơ hồ sẽ rất đau. Cậu cứ như vậy mà ngủ vài ngày, chắc sẽ đỡ phải chịu khổ.

…………………………

Sau khi Cố Tích Triều tỉnh lại, tựa hồ hoàn toàn không nhớ mình vì cái gì mà bị thương. Cứ điềm nhiên như không ở bệnh viện cùng Thích Thiếu Thương nói nói cười cười.

Thế nhưng Cố Tích Triều càng biểu hiện vô sự, thì Thích Thiếu Thương lại càng bất an. Hắn phạm phải một lỗi như vậy, Cố Tích Triều vì sao một chút phản ứng cũng không có?

“Tích Triều… Thực xin lỗi.”

Thích Thiếu Thương thật sự không thể chịu được tra tấn thế này. Tay đang cầm một quả táo, lại thành khẩn giải thích với cậu.

Cố Tích Triều đang nằm trên giường, mắt đeo kính mà đọc tiểu thuyết, thuận tiện chờ quả táo hắn cắt ra.

Thật ra Cố Tích Triều có chút cận nhẹ. Ở bệnh viện mang kính áp tròng có chút không tiện. Thích Thiếu Thương hiểu, nên đã đem kính đến cho cậu. Hắn cũng không thể không thừa nhận, Cố Tích Triều đeo kính thế này rất có phong vị, cả người tản mát ra một loại hơi thở khác lạ.

Nghe qua lời này, Cố Tích Triều lúc đầu sửng sốt, tiếp theo híp mắt cười, bộ dạng bừng tỉnh đại ngộ:

“Cậu vì cái gì lại nói vậy?”

Giống như thật vất vả mới nhớ đến sự tình xa xôi đó.

Ánh mặt trời chiếu rọi từ cửa sổ, in một mảng sáng chói mắt trên mặt kính mắt của cậu.

Thích Thiếu Thương cảm thấy hiện tại, Cố Tích Triều thực giống như một nhân vật trinh thám trong truyện tranh Nhật Bản vậy, đeo kính mắt để phản xa bạch quang, che đi biểu tình trên khuôn mặt.

“Cậu không cần phải giả vờ. Mắng đi! Không cần khách khí!”

Thích Thiếu Thương thở dài.

(Nguyệt: bộ dạng cuồng ngược ra mặt luôn =.=)

Cố Tích Triều vẫn là đang tươi cười, vươn tay ra. Thích Thiếu Thương run rẩy nắm lấy, mừng rỡ nói:

“Cậu tha thứ cho tôi?”

“Cậu đừng có hiểu lầm… Đưa quả táo cho tôi.”

Cố Tích Triều không chút khách khí rút tay ra, chỉ chỉ vào quả táo trên cánh tay đã bị oxy hóa của Thích Thiếu Thương.

( Nguyệt: =.= tội nghiệp T_T)

“Nga!”

Thích Thiếu Thương ủ rũ đem quả táo đưa cho cậu.

“Kỳ thật, người cần xin lỗi phải là tôi.”

Cố Tích Triều bước đến cửa sổ, mở tung ra. Ánh mặt trời như thiên quân vạn mã, trong phút chốc tràn vào căn phòng, đem những góc tối âm u đánh đến phiến giáp bất lưu.

“Cậu là người bạn duy nhất trên đời này của tôi… Tôi thực thích cậu, tuyệt không thua Vãn Tình.”

Cố Tích Triều tháo kính mắt, mỉm cười nói:

“Tôi biết lòng cậu đối với tôi thế nào, tôi thực sự cảm kích.”

“Tích Triều…”

“Nghe tôi nói hết đã… Tôi yêu Vãn Tình, có thể vì nàng đi tim cái chết… Nhưng hiện tại nàng thật đã chết, tôi cư nhiên vẫn sống. Quả là buồn cười… Có thể cậu không tin, lúc tôi phát bệnh, cả người hỗn loạn, cư nhiên nhận ra, người tôi không thể buông tay… chính là cậu.”

Cố Tích Triều vuốt ve quả táo trong tay, nụ cười càng tái nhợt:

“Kỳ thật tôi đã nghĩ qua, tôi không thật sự yêu Vãn Tình. Vợ không phải nên là người quan trọng nhất trong lòng người chồng sao?”

Thích Thiếu Thương ngơ ngác nhìn theo khuôn mặt nghiêng nghiêng của Cố Tích Triều, không hề lên tiếng.

“Thời gian này một mình bên ngoài, tôi đã nghĩ thông rất nhiều chuyện. Mà cảm tình đối với cậu… tôi đã không còn cách nào để phủ nhận được nữa.”

Ngữ khí Cố Tích Triều lại chuyển biến sắc bén:

“Nhưng cậu nói những lời nhục mạ Vãn Tình, tôi thật không tiếp nhận được! Mà loại vũ nhục kia, tôi cũng không thể lý giải chịu đựng.”

“Tôi khi đó là tức giận….”

Thích Thiếu Thương vội vàng giải thích.

“Tôi biết…. cho nên hiện tại tôi tha thứ cho cậu. Lúc ấy tôi cũng quá đáng.”

Sắc mặt Cố Tích Triều dần dần dịu xuống:

“Thiếu Thương… Cậu cho…. tôi chút thời gian nữa, được không?”

“Được… Được… Cậu nói cái gì cũng được!”

Thích Thiếu Thương không kiềm chế được vui mừng trong lòng, vòng tay ôm lấy cổ Cố Tích Triều.

[Cậu ấy tiếp nhận mình. Cậu ấy sẽ dần quên Vãn Tình, cùng mình bắt đầy một cuộc sống hoàn toàn mới!]

Cả thiên hạ này, hỏi còn có chuyện gì kích động lòng người như thế?

“Nhưng là… Thiếu Thương… Cậu phải giúp tôi tìm ra người đã giết Vãn Tình.”

Cố Tích Triều ghé đầu vào bên vai Thích Thiếu Thương, nhẹ giọng nói:

“Tột cùng, tôi vẫn cảm thấy có chút kỳ quái… Thiết Du Hạ nói vì chuyện của chúng ta mà nàng tự sát. Nhưng trực giác của tôi cho tôi biết, sự tình không đơn giản như vậy… Vãn Tình là vợ tôi… Tôi không thể ngồi yên mặc kệ. Cậu hiểu không?”

“Tôi hiểu được…”

Thích Thiếu Thương nhắm mắt thật chặt, nói.
Trước Cài đặt Tiếp