Tùy Chỉnh

Chương 57: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc này Lăng Tứ mới thu lại ý định trêu trọc, lộ vẻ mặt kinh sợ, khoát tay lia lịa nói: “Không nên như vậy! Đại ca, đệ sai rồi, là đệ nhìn lầm, đệ sám hối, đệ không nên như vậy. Đại ca, xin huynh tha cho đệ, đây cũng là do đệ suy nghĩ cho huynh nên mới vậy, nếu huynh thích Hoa Thiên Vũ, đệ sẽ âm thầm giúp huynh để ý nàng. Nhưng đệ lại không thể để người khác đi làm, đệ còn phải tự mình ra tay tốn rất nhiều công phu.”

Sắc mặt Lăng Mạc Thiên biến ảo khó lường, Lăng Tứ nơm nớp lo sợ, đi đến gần nó: “Đại ca, huynh không cần để ý những chuyện khác, xác định khoảng thời gian gần đây, đệ sẽ làm tùy tùng âm thầm giúp đỡ giải quyết tất cả những buồn phiền của nàng, huynh cũng không thể đối xử với đệ như vậy. Huynh có biết hay không, Thái tử bên kia đệ đã giúp nàng ngăn cản rồi.” @[email protected]#le#quy$don$

“Thái tử?” Nghe vậy Lăng Mạc Thiên ngạc nhiên, sau đó híp mắt nói: “Thái tử sẽ để ý đến những cửa hàng này của Hoa Thiên Vũ? Còn có đệ, chỉ một chút công phu này của đệ có thể chống đỡ được Thái tử sao? Nói thật, thái tử bên kia rổ cuộc là có chuyện gì?”

Nghe được Lăng Mạc Thiên hỏi chuyện của Thái tử, Lăng Tứ nào dám giấu giếm, vội vàng trả lời: “Thật ra đệ cũng không biết vì sao, một đầy tớ của vị quan viên nào đó nhìn chúng một cửa hàng của Hoa Thiên Vũ, vốn là Hoa Thiên Vũ đã bàn bạc xong xuôi, cũng đã đặt cọc, nhưng tên đầy tớ đó lại muốn nhúng tay vào, kết quả hai bên xảy ra tranh chấp, thiếu chút nữa là đánh nhau. Sau đó đệ đã cho người của mình đi tìm tên đầy tớ đó, không ngờ kẻ đó lại rất nghe lời, không tiếp tục gây phiền toái. Chẳng qua đệ hỏi nguyên do cụ thể, không ngờ đó lại là cửa hàng của Thái tử muốn cho thuê, Hoa Thiên Vũ chỉ là một người trong số đó. Đệ nghe nói, ở kinh thành Thái tử có rất nhiều cửa hàng, cả thành Bắc có không ít cửa hàng cho thuê lại.”

“Xem ra thân thể của phụ hoàng không còn tốt như lúc trước.” Đột nhiên Lăng Mạc Thiên thốt ra một câu như vậy, khiến Lăng Tứ lập tức sững sờ, nhưng ngay lập tức hiểu được, kinh ngạc nói: “Phụ hoàng thật sự là đèn đã cạn dầu?”

Lăng Mạc Thiên giống như đang nói chuyện gì đó không liên quan đến hắn: “Không phải năm ngoái phụ hoàng cũng ngày ngày dùng thuốc đó sao, năm nay lại để cho ta đi một chuyến đến núi Hoa Mị Tiên. Chính là vì muốn kéo dài mạng sống, chỉ là đồ đã tới tay ta nhưng ta lại không đưa ra, cũng không biết trên tay ta có đồ liền trở nên thất vọng, sức khỏe ngày càng sa sút không bằng trước đây.”


Lăng Tứ cười lạnh nói: “Vậy thì bên phía Hoàng Thái hậu lại càng vui mừng, Thái tử thượng vị, Từ gia càng ổn định rồi. Ngoại trừ Hoàng thái hậu còn có thái tử phi, sau này hậu cung đều là thiên hạ của Từ gia. Thêm vào đó, hơn phân nửa quan lại trong triều đều là môn sinh của Từ gia, đệ nghĩ, Từ gia muốn tạo phản cũng sẽ không gặp khó khăn gì mấy.”

Lăng Mạc Thiên cười híp mắt lắc đầu nói: “Đệ đánh giá quá thấp phụ hoàng của chúng ta rồi, trước khi xảy ra chuyện chắc chắn sẽ có sắp xếp. Kể cả thái tử, đệ nghĩ hắn sẽ luôn đồng hành cùng Hoàng thái hậu sao. Ta thấy sẽ có chuyện xảy ra trong thời gian này, cho nên gần đây ta định tìm một vài lí do để ra ngoài một thời gian, đệ có muốn đi cùng ta không?.”

“Thật sự nghiêm trọng như thế?” Lăng Tứ 

chapter content
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện "Thần Trộm Cuồng Phi". Trong khi chờ chương mới ra, Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà có thể bạn quan tâm
Quận Vương Phi Phúc Hắc
Hoạn Phi Thiên Hạ
Tà Đế, Yêu Hậu: Tuyệt Đế Lãnh Thê
Chuyên Tâm Độc Sủng, Mùa Xuân Của Hạ Đường Thê
Nam An Thái Phi Truyền Kỳ
Thứ Nữ Hữu Độc