Tùy Chỉnh

Chương 16: Tịnh thu vi

- Mạc Phi Phi, em xin lỗi!

An Thạch Thảo kéo vali ra khỏi khách sạn, nhìn tiết trời xung quanh đang dần trở lên lạnh lẽo. Thấy từng đàn bồ câu đang sà xuống ở quảng trường, cô không khỏi nhớ tới người chị tốt của cô. Mạc Phi Phi rất thích bồ câu. Lúc còn trong tổ chức Kill, mỹ nhân ấy đã nuôi cả một đàn, đến mức nhường cả thức ăn của mình cho chúng. Mà nói thức ăn thì nghe cao sang lắm, nhưng cũng chỉ là bát cơm trắng với rau muống chấn nước muối pha loãng. Cả quãng thời gian gian khổ ấy có chết, An Thạch Thảo cũng không thể quên được.

- Chờ em một thời gian! Em sẽ quay lại cứu chị. Em tin, Lục Phong Thần sẽ không làm hại đến chị. Vì anh ta còn đợi em tới nộp mạng!

An Thạch Thảo khẽ nhủ thầm rồi lên xe đóng sầm cửa lại, phóng vù, khỏi thủ đô Luân Đôn, phóng khỏi nước Anh.

Nơi nước Ý xa xôi, tại ngoại ô thủ đô Roma, giữa buổi chiều êm ả của mùa thu, từng làn gió lạnh thổi qua từng kẽ lá ngô đồng, khiến chúng rung rinh, tạo nên âm thanh rì rầm như tiếng nói chuyện, An Thạch Thảo bật cho xe chuyển sang chế độ mui trần, để cảm nhận hương bắp non của cánh đồng ngô.

Hệ thống: Còn 20km!

Cô vuốt ve tập hồ sơ trong tay chợt mỉm cười đầy ẩn ý. Cô khẽ liếc qua gương chiếu hậu, gió thổi bay tóc mai, để lộ ra con chữ la tinh đang nhập nhòe phát sáng.

Cái cảm giác trở lại quê hương thật khiến ta nôn nóng.

Đi hết cánh đồng ngô, đón tiếp chiếc xe của An Thạch Thảo là một cánh rừng lá phong, bạt ngàn những cây phong cao sừng sững. Một chiếc xe đen đi vào bỗng dưng như người tí hon đi vào một thế giới màu cam chói lòa. Tổ tiên của ta quả là biết chọn nơi để hưởng thụ.

An Thạch Thảo khẽ cảm thán. Đi sâu vào trong rừng phong khoảng 60m, đập vào mắt xanh của cô là một tòa dinh thự cổ, cao sừng sững, tuy nhìn có hơi cũ kĩ, thế nhưng không thể che đi sự cao sang quý phái vốn có của nó, cũng đồng thời n