Tùy Chỉnh

Chương 6: Không có tình yêu nào gọi là vĩnh cửu

Tại khu mua sắm sầm uất Royal Center, An Thạch Thảo một mình chậm rãi, bước đi ngắm nhìn từng quầy hàng xa hoa lộng lẫy, bộ nào ưng cô đều mua cả. Kể như Lộ Mĩ Ái đi cùng cô thì có phải đỡ buồn hơn không. Thế mà con bé này lại kêu mệt, không muốn ra ngoài. Từ sau cái giấc mơ kì lạ kia, cô không còn gặp lại nữa. Cuộc sống yên bình khiến cô quá đỗi nhàm chán. Chỉ ăn và hưởng thụ. Bỗng chốc khiến An Thạch Thảo trở thành kẻ được bao nuôi.

******

Lúc này, tại Văn gia.....

- Mấy người làm ăn kiểu gì vậy? Bẩn hết y phục của tôi rồi!

Lúc này, trước dám hỗn độn của bát đĩa, bộ y phục trễ vai mỏng như tơ của Lộ Mĩ Ái bị dính một vệt dài sốt bò vang, sắc mặt của cô xấu không thể hơn:

- Tôi xin lỗi, Lộ tiểu thư, là do tôi sơ ý!

- Sơ cái con khỉ! Cô cố ý có phải không?- Lộ Mĩ Ái gắt lên, khuôn mặt hết sức hung tợn.

- Tôi..tôi đâu giám! Tiểu thư.. xin...cô....

Xoảng!!!!

Lộ Mĩ Ái một tay hất văng mọi bát đĩa trên sàn xuống, đôi mắt to trợn trừng lên, chỉ tay vào cô hầu gái:

- Cút! Mau cút đi cho tôi!

Cô hầu gái sợ hãi chạy khỏi bếp, đúng lúc Văn Tư Viễn vừa mới dậy. Anh dui mắt mơ hồ hỏi:

- Xảy ra chuyện gì vậy? Mới sớm ra đã ầm ĩ cả lên!

- Tư Viễn! Người làm nhà anh giám coi thường em! Anh nhìn xem!- Vừa nói, Lộ Mĩ Ái vừa chìa cái áo ướt nhèm nước sốt ra, nũng nịu:

- Ướt hết cả áo người ta rồi!

Văn Tư Viễn thấy vậy tiến lại gần, thấy chiếc áo mỏng dính, ướt nhèm dính chặt lấy bộ ngực thoắt ẩn thoát hiện, không kiềm chế được ham muốn, đưa môi khẻ ngậm vào nơi căng tròn của cơ thể người trước mặt. Lộ Mĩ Ái khẽ rên lên một tiếng rồi đẩy Văn Tư Viễn ra, nũng nịu nói:

- Anh làm vậy, không sợ người khác thấy được sao?

Văn Tư Viễn khẽ cười một tiếng rồi bế thốc Lộ Mĩ Ái lên, chưa đến hai phút sau căn phòng của Lộ Mĩ Ái ở tầng 3 bị đạp tung, Văn Tư Viễn đáp cô ta lên giường, ham muốn giục vọng dâng cao, anh một tay xé tan bộ y phục có như không có của Lộ Mĩ Ái, đáp qua một bên, hôn ngấu nghiến vào bộ ngực căng tròn của đại mỹ nhân trước mặt. Lộ Mĩ Ái kêu lên đầy ái muội, càng kích thích ham muốn tình dục của Văn Tư Viễn lên cao. Chỉ chưa đầu một tiếng, hai cơ thể lõa lồ quấn quýt lấy nhau, mồ hôi vã ra, cùng tiếng thở dốc của nam và tiếng kêu khan của phụ nữ.

- Viễn! Làm xong chuyện này, anh đưa em đi ăn được không?

Lộ Mĩ Ái đôi mắt mê man nhìn người đàn ông trên người mình, nhỏ giọng thì thầm.

- Nếu An Thạch Thảo nhìn thấy thì sao?

Văn Tư Viễn vừa ra vào vừa thở hổn hển hỏi Lộ Mĩ Ái. Lộ Mĩ Ái cuoif khẩy:

- Em đã cho người theo dõi nhất cử nhất động của cô ta, đố cô ta nhìn thấy chúng ta ấy!

- Được! Nếu em thích!- Vừa nói, Văn Tư Viễn nhấn sâu kịch liệt hơn khiến Lộ Mĩ Ái kêu lên đau đớn.

- Ưm...

Một dòng chất lỏng ấm nóng tràn ngập chỗ kín của Lộ Mĩ Ái khiến cô ta đê mê trong sung sướng. Còn Văn Tư Viễn, anh ta đang nghĩ gì, nghĩ về người đàn bà bên dưới mình hay một cô gái đang du sơn ngoạn thủy ngoài kia.

Ngoài cửa, một cô gái mặc trang phục người làm chứng kiến hết mọi thứ xảy ra trong căn phòng ấy khẽ túm lấy vạt áo:

- Lộ Mĩ Ái, cô cứ chờ xem!

*********

Dạo hết trung tâm mua sắm Royal Center, An Thạch Thảo đi lượn vài vòng, thấy hơi chán bèn ghé vào tiệm cà phê ở khu phố phía Tây mới mở, lượng khách không đông lắm. Nơi đây không khí thoáng đãng, trong lành, rất tốt cho việc thư thái đầu óc, xả streets. An Thạch Thảo vốn không thích cafe, dù cho nó ngon đến cỡ nào. Coi gọi cho mình một ấm hồng trà cùng ít điểm tâm, từ từ thưởng thức.

Nhìm xem, bầu trời thu thật đẹp. Cái đẹp ấy mang chút nắng của mù hè, mang chút lạnh của mùa đông, là sự giao thoa, dịu dàng của mùa thu. Đây có lẽ là bức tranh chiều thơ mộng và tuyệt vời nhất của mùa thu. An Thạch Thảo khuấy nhẹ tách trà nhưng không uống. Cô như đang hồi lại quá khứ xa xôi...

- Mẹ à! Mẹ có khỏe không? Có còn nhớ con không?

Đôi mắt nâu, long lanh ánh nước, lóe lên một tia sáng màu xanh:

- Con nhớ mẹ lắm! Ở nơi đây con rất nhớ mẹ!

Vì tâm trạng không tốt An Thạch Thảo toan xách đồ rời đi thì chiếc khuyên định vị trên tai tuột xuống. Cô cúi người nhặt nó lên, chợt nhớ ra cô còn một chiếc nữa. Cô khẽ vỗ đầu:

- Ai da.....Chiếc còn lại mình để trong túi áo của Tư Viễn! Sao mình bất cẩn vậy nhỉ?

Rồi An Thạch Thảo định b