Tùy Chỉnh
Tà Phượng Nghịch Thiên

Tà Phượng Nghịch Thiên

Quyển 3 - Chương 15: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

"Tà, lâu rồi chúng ta không trở về, cũng không biết Tiểu Bạch hắn thế nào."

Trời cao trong xanh phảng phất như được nước gột rửa, sạch sẽ không nhiễm một tia tạp chất.

Lúc này phía chân trời, hai người sóng vai bay về phía xa, chỉ thấy trong hai người kia, nữ tử bên trái tuyệt sắc khuynh thành, áo bào đỏ rực ở trời không xẹt qua, lưng treo một trường côn đỏ rực, mái tóc lười nhác rơi ở sau lưng, theo gió mát từ từ lay động.

Nữ tử quay đầu nhìn nam nhân tuấn mỹ tà mị bên cạnh cười dịu dàng, có thể nói nụ cười rất phong hoa tuyệt đại.

Nam nhân mặc trường bào tử kim, hiện vẻ tôn quý mà tà mị, ngón tay thon dài phủi áo bào, mà đôi nắt tím tà khí nhìn nữ tử lại không mất nhu tình.

"Tiểu tử Tiểu Bạch kia luôn rất giảo hoạt, cho dù hơn nửa năm này nó gặp phải địch nhân cường đại, đánh không lại, chạy trối chết cũng không phải vấn đề, bởi vì hắn am hiểu nhất chính là chạy trốn."

Khuôn mặt tuấn tú cong lên cười tà mị, nam nhân nhẹ giọng nói.

Hai người này chính là Hạ Như Phong và Dạ Thiên Tà rời khỏi Phong Tà đại lục trở về.

Hơn nửa năm, Hạ Như Phong thành công nuốt hóa Ám Linh, bởi vì uy lực của Ám Linh còn hơn hệ linh khác, hơn nữa lực lượng của Ám Linh rất lớn, mượn dùng nó, Hạ Như Phong đã đột phá đến Linh Quân thất cấp.

Mà không chỉ như thế, nàng lại cảm giác được, mình đã đến Linh Quân thất cấp cao nhất, chỉ kém một kỳ ngộ là có thể đột phá.

"Tà, đến đây hơn nửa năm, chàng đã đột phá đến Linh Tôn nhị cấp rồi." Hạ Như Phong thâm trầm nhìn nam nhân tà mị bên cạnh này, chuyện này không thể nghi ngờ để cho nàng khiếp sợ.

Dạ Thiên Tà nhún vai, không thèm để ý cười, nói: "Bởi vì ta và nàng khác nhau, là do ta vô tình nhận được truyền thừa của một người, chỉ cần phân truyền thừa kia rồi luyện hóa là có thể đột phá, ta phát hiện, ở trong thế giới của nàng, tốc độ ta luyện hóa nhanh hơn so với bên ngoài, cho nên mới đột phá hai cấp."

Hạ Như Phong sửng sốt một chút, xem ra đúng như theo lời của Bạch Thụy, hắn là người thừa kế của người nọ.

Nhưng vậy thì thế nào? Hắn là hắn, Tà là Tà, dù sao bọn họ không phải là một người.

Người nọ phản bội Bạch Thần, nhưng nàng tin tưởng, Tà vĩnh viễn cũng sẽ không phản bội mình...

"Nhưng…" Dạ Thiên Tà thu nụ cười lại, mắt tím thâm tình nhìn Hạ Như Phong, lời nói dịu dàng vang lên: "Cho dù ta lợi hại thế nào đi nữa, cũng xa xa không bằng Như Phong nàng, có lúc ta đều suy nghĩ, rốt cuộc nàng có phải nữ nhân hay không? Lại có nữ tử nào sẽ như nàng, có nghị lực cường hãn như vậy, cả khí phách không thua gì nam nhi kia nữa, đôi khi, đối mặt với nàng ta đều có chút mặc cảm."

"Nhưng nếu không phải Tà, nói không chừng ta đã sớm chết rồi." Hạ Như Phong hơi cười, trong đôi mắt vốn lạnh nhạt của nàng kia lóe ra tia chói mắt.

Ở một đường đi này, Dạ Thiên Tà giúp nàng bao nhiêu thứ? Lại cứu nàng và thân nhân của nàng bao nhiêu lần chứ?

Nếu không phải là hắn, tam ca sớm chết ở trong tay Huyết Hoàng, cũng nếu không phải hắn lấy thân chặn kiếm, có lẽ trong lăng mộ Linh Tôn nàng sẽ chôn thân...

Sau đó đại bỉ giữa ba đại gia tộc, Minh Nguyệt thành, và âm mưu Dạ gia...

Đều bởi vì có hắn bảo vệ, nàng mới có thể sống sót.

Thì ra cả đoạn đường này, nàng lại thiếu hắn nhiều tình nghĩa như vậy, có lẽ này món nợ tình nghĩa này, nàng chỉ có thể dùng cả đời để trả lại.

"Như Phong, chúng ta đến rồi..."

Dạ Thiên Tà ngẩng đầu lên, đạp vào mắt tím của hắn là đại môn của Bắc Ảnh gia tộc không xa chỗ này.

Hai người từ trên trời hạ xuống trước cửa Bắc Ảnh gia tộc, làm cho người ta nghi hoặc là, ngoài cửa Bắc Ảnh gia tộc lại không có người trông coi.


Nhìn nhau, bọn họ đều phát hiện nơi này bất thường.

"Hình như chúng ta không ở đây một thời gian, Bắc Ảnh gia tộc xảy ra chút tình trạng." Hạ Như Phong vuốt cằm, ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuyệt mỹ chứa một vẻ suy nghĩ sâu xa, nhẹ giọng thì thầm nói.

Trong giây lát, một bóng trắng trong cửa đánh tới, Hạ Như Phong không kịp phòng đã bị nhào vào trong lòng, chờ nàng phục hồi tinh thần lại, Tiểu Bạch đã mở to đôi mắt to trong veo như nước đáng thương nhìn chăm chú vào nàng.

"Mỹ nhân tỷ tỷ, cuối cùng ngươi cũng trở lại, ngươi biết không, ngươi không ở đây trong khoảng thời gian này, người của Bắc Ảnh gia tộc bị Thượng Quan gia tộc đối phó."

"Thượng Quan gia?" Hạ Như Phong nhướng mày: "Xảy ra chuyện gì?"

"Cường giả Chân Linh của Bắc Ảnh gia bị lão gia hỏa Thượng Quan gia ám toán." Tiểu Bạch cong môi, vẻ mặt căm giận nói: "Còn có các trưởng lão của Bắc Ảnh gia kia nữa, dám chỉ trích mỹ nhân tỷ tỷ và Tà lão đại, nhưng Bắc Ảnh Lạc Sa bọn họ ra sức bảo vệ các ngươi, mỹ nhân tỷ tỷ, nể mặt Bắc Ảnh Lạc Sa, phải thay cường giả Chân Linh Bắc Ảnh gia trị liệu một chút, bà ấy khôi phục lại, còn có người có thể đối phó với lão gia hỏa Thượng Quan gia kia."

"Hai thế lực lớn thực lực không sai biệt lắm, vậy chân linh Bắc Ảnh gia và Thượng Quan gia cũng có thể là ngang nhau, nhưng vì sao lại dễ dàng bị ám toán như vậy?"

Hạ Như Phong không hiểu nâng lên đôi mắt, cho dù bắc ảnh gia chân linh cường giả không bằng vậy lão giả, cũng không nên như thế dễ dàng bị ám toán, nếu không, liền không phải chân linh cường giả.

"Lão gia hỏa Thượng Quan gia này là Linh Sư hệ hắc ám, bản thân am hiểu ẩn nấp, ông ta lại dùng máu tươi để tế tuyệt chiêu đánh lén, nên mới đả thương người nọ của Bắc Ảnh gia, chỉ là chính ông ta cũng có thể bị thương không nhẹ."

Tiểu Bạch chớp hai mắt, giọng nói ngây thơ ở dưới bầu trời từ từ vang lên.

"Thì ra là thế." Hạ Như Phong gật đầu, trong mắt hiện lên sát ý, nàng lại không thể quên, lão nhân kia từng hạ sát khí với bọn họ.

Nếu ông ta không muốn mình sống, vậy sao mình lại để cho ông ta sống sót?

Chỉ bằng điểm này, nàng cũng sẽ không để cường giả Chân Linh Bắc Ảnh gia ngã xuống.

Huống chi, Bắc Ảnh gia còn có một Bắc Ảnh Lạc Sa, khiến cho nàng rất có thiện cảm, chủ yếu là, dù sao việc này cũng là bởi vì từ mình mà nổi lên, nàng không muốn làm liên lụy đến bằng hữu.

Những người còn lại nàng có thể không cần, nhưng mà, Bắc Ảnh Lạc Sa nguyện vì mình mà đối địch với Thượng Quan gia, nàng không thể ngồi nhìn không quan tâm.

Trong chính sảnh Bắc Ảnh gia truyền đến dày đặc không khí bi ai.

Lão bà ngồi ở trên ghế cao, khuôn mặt tái nhợt đầy sâu nếp nhăn, đôi mắt trong suốt kia lướt qua trên mặt những người trong chính sảnh, nắm đấm đưa lên 

chapter content
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới