Tùy Chỉnh
Ta Là.. Vợ Của Ma Tôn

Ta Là.. Vợ Của Ma Tôn

Chương 69: Không thể quay đầu (3)

"Phù phù! Tiểu Bạch! Tiểu Bạch, huynh nhìn con người tuyết này xem có giống huynh không nè! Là ta đắp đó, huynh nhìn xem! Ôi chao, nhất là cái bản mặt "hận đời" này, huynh không biết ta đã phí bao nhiêu công phu vào nó đâu. Vì để miêu tả nội tâm huynh một cách đặc sắc và sinh động nhất, ta còn đặc biệt lội ra tuốt khe vực kia lụm mấy cành cây khô với đá về làm tay và mắt mũi cho huynh. Ầy, đáng tiếc ở đây vật tư thiếu thốn quá, ta phải vận dụng hết tài nguyên và năng lực của mình ra mới không để huynh thua kém ai. Này, huynh nói gì đi chứ? Phát biểu chút đi. Huynh nỡ lòng để ta ngồi tự kỉ vậy luôn đó hả? Lương tâm của huynh đâu rồi? Này, này!!!"

Đồng Mẫn Mẫn xoa xoa cái bụng bự của con người tuyết to quá khổ, vui vẻ reo lên muốn tranh công với Bạch Sương. Đáng tiếc người nọ ngay cả một câu ừ hử hay nhăn mày cũng chẳng thèm biểu hiện ra, mặc kệ Đồng Mẫn Mẫn cứ chốc chốc lại tìm cơ hội vo ve bên tai đủ thứ chuyện trần đời. 

Đến cả biệt danh cũng đặt luôn rồi mà người ta còn lạnh nhạt vậy, Đồng Mẫn Mẫn bĩu môi. Còn khó chơi hơn cả thằng con hờ nhà nàng! Con trai à, mẹ xin lỗi! Mẹ sẽ không bao giờ nói con là mặt người chết hay băng sơn cấm dục gì gì nữa đâu, chân chính đá tảng đang ngồi ở đây nè!!

Đồng Mẫn Mẫn hừ một cái lườm nguýt Bạch Sương, không tiếp tục dong dài nữa mà chuyên tâm đắp cái bụng phệ cho người tuyết. Nàng giận dỗi quay lưng một bên đắp tuyết nên không có nhìn tới, đôi con ngươi xinh đẹp trong trẻo kia đã mở ra một lúc nhìn nàng, khuôn mặt nhiễm phải băng tuyết cũng trở nên nhu hòa hơn, khóe môi kéo nhẹ một chút không dễ nhận ra. 

Vỗ vỗ cho tuyết nén thành đường cong bầu bĩnh, đối với tình huống hiện tại Đồng Mẫn Mẫn có hơi mờ mịt không biết bản thân nên làm gì, cũng không biết nàng đã ở đây được bao lâu rồi. Nơi này ngày cũng như đêm, quanh năm đều là bầu trời xám trắng không một tia nắng hay gợn mây, giống như một không gian phong kín tự bế cách li với thế giới bên ngoài, mà nàng thì không hiểu vì sao lại chui tọt vào đây được. Đối với những vấn đề quá mức thâm ảo hoặc vượt ngoài phạm trù giải thích của nàng, từ xưa đến nay Đồng Mẫn Mẫn đều không ngần ngại đi "học hỏi thêm", nên cũng hiển nhiên đẩy hết nghi vấn sang cho y - chủ nhân của cái không gian kì quái này đồng thời là sinh vật sống duy nhất tại đây, mà y thì chỉ nhàn nhạt nói rằng: "Vạn vật đều có căn nguyên, nên ở đâu thì về lại đó thôi."

Đấy, câu hỏi thâm ảo mà trả lời cũng ảo diệu không kém! Giá mà năm xưa nàng không rớt Mác-Lê hai lần (đến giờ vẫn chưa đậu) thì đã có thể đứng đây thâm (giả) trầm (vờ) tự hỏi vài vấn đề mang tính sâu xa như "Ở đây có Sao Hỏa không?" rồi. Nàng nhớ hành tinh mẹ quá!

Đồng Mẫn Mẫn đau đầu suy nghĩ. Ban đầu nàng đến được đây cũng là tình trạng linh hồn xuất khiếu như này, cũng là chết rồi mới đến được, rồi mới gặp gỡ cô bé cùng họ cùng tên, mượn thân mà hoàn hồn. Hay nói đúng hơn, nàng có thể sống được đến giờ đều là "mượn" được mà sống, nếu không có thân xác kia nàng sớm đã phiêu tán tan thành tro bụi từ lâu rồi. Nếu như ban đầu là do "mượn", vậy hiện tại lẽ nào phải "trả" mà nàng quay lại khởi điểm ban đầu? 

Đồng Mẫn Mẫn trầm mặc, nghe có hơi hoang đường nhưng không phải là không thể. Huống hồ linh hồn của cô bé kia cũng không hẳn là chết, mà giống như vẫn luôn tồn tại trong thức hải nàng. Một xác không thể chứa hai hồn, nếu như cô bé có biện pháp giúp nàng trùng sinh, vậy phải chăng cô bé cũng có biện pháp giúp chính mình trùng sinh trở lại? Vậy thì tại sao trước đó còn muốn giúp nàng? Nếu muốn lấy lại cơ thể, cô bé đã có không ít cơ hội để làm điều đó, nhưng cô bé lại không làm vậy mà chỉ đốc thúc nàng nổ lực sống tiếp. Là vì chưa đến lúc sao? Mà hiện tại, chính là thời điểm thích hợp?

Đồng Mẫn Mẫn càng nghĩ càng rối, cảm thấy bản thân đang nghi ngờ không có căn cứ. Nàng tự mắng mình là đồ vô ơn, người ta đã không ngại đem cả bản thân giúp nàng sống lại, còn vì nàng bao lần hi sinh cũng không quản khó khăn để đến cứu nàng. Mà nàng đang làm gì, ngồi ở đây suy bụng ta ra bụng người không phân tốt xấu nghi ngờ người khác? Lương tâm nàng đúng là bị chó tha rồi mà!

Nhưng... Đồng Mẫn Mẫn bất an vỗ bộp bộp lên người tuyết. Nàng không dám cam đoan cũng không dám chắc chắn những gì mà nàng nghĩ chỉ là tưởng tượng mà ra, nhất là bên cạnh thân xác đó chính là Sở Hoài Thu! Sở Hoài Thu có thể gặp nguy hiểm, chỉ nghĩ đến đây thôi Đồng Mẫn Mẫn đã muốn bất chấp tất cả trở về nhìn y một cái. Trước khi chưa xác định được sư phụ nàng có an toàn không hay cô bé kia có mục đích gì, cho dù bị mắng là lang tâm cẩu phế nghi ngờ người tốt, bằng mọi giá nàng phải trở về!


Đồng Mẫn Mẫn tràn trề quyết tâm. Người tuyết cũng đã đắp xong rồi, nàng phi nhanh tới chỗ của Bạch Sương ngồi xổm trước mặt y, biểu tình vừa đáng thương vừa đau khổ cầu xin. 

"Tiểu Bạch à, Tiểu Bạch đại ca, Tiểu Bạch yêu dấu của ta ơi! Huynh chỉ cho ta cách rời đi nơi này có được không? Ta thực sự có việc gấp cần làm, thật sự rất gấp đó, xong việc ta nhất định sẽ về đây ngay! Tiểu Bạch à, huynh giúp ta đi mà, ta chỉ muốn quay về nhìn thân nhân của ta một chút thôi, chỉ cần xác định được bọn họ vẫn an toàn, ta sẽ không do dự trở lại làm bạn với huynh ngày ngày đắp người tuyết có được không?"

Ngay lúc Đồng Mẫn Mẫn muốn chơi xấu khóc ầm lên ăn vạ, cái người vẫn luôn không có chút phản ứng kia rốt cuộc cũng làm ra hành động. Y nhìn nàng, cảm nhận được lo lắng của nàng, nhưng chỉ lắc đầu nói: "Hiện tại chưa phải lúc."

Đồng Mẫn Mẫn sốt sắng thật muốn nhào tới lay y mấy cái: "Vậy thì lúc nào?"

Bạch Sương không nói, y nâng tay, trong ánh mắt kinh ngạc trừng to của Đồng Mẫn Mẫn mà sờ lên đầu nàng: "Khi ngươi thật sự sẵn sàng."

Mà ở nơi khác trong sự vui sướng của Sở Hoài Thu, người vẫn luôn an tĩnh nằm trên giường bệnh cuối cùng cũng mở mắt ra... Đồng tử như máu!

"Mẫn nhi! Con tỉnh rồi!"
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện "Ta Là.. Vợ Của Ma Tôn". Trong khi chờ chương mới ra, Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà có thể bạn quan tâm
Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi
Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê
Mau Xuyên Hệ Thống: Công Lược Lang Tính Boss
Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)
Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư
Boss Là Nữ Phụ