Tùy Chỉnh

Chương 349: Thì ra chân tướng thật tàn nhẫn

Phượng Thiển cũng nhìn chằm chằm vào hắn, bốn mắt nhìn nhau, nàng nhìn sâu vào trong đôi mắt phượng sâu không thấy đáy của hắn.

Ở trong đó, không có tia sáng như trong dự liệu của nàng, có chỉ là tràn đầy chân thành và yêu thương.

Tim va chạm, Phượng Thiển quỷ thần xui khiến gật đầu một cái: "Ta thấy được ngôi mộ. Cho nên, bây giờ ngươi muốn nói cái gì?"

Quân Mặc Ảnh khẽ nhíu ấn đường, đột nhiên thở dài một cái, ôm nàng thật chặt vào trong ngực, không nhìn ánh mắt của nàng.

Hắn dụi vào cổ nàng, hít mũi một cái thật mạnh, hình như là muốn tìm kiếm một chút ấm áp và an ủi.

"Ngôi mộ đó, là phụ hoàng lập nên." Hắn nói: "Người nằm bên trong, là mẫu thân của trẫm."

Một câu nói ngắn ngủi, nhưng cố tình giọng điệu hắn nói ra gần như quỷ dị.

Mấy phần tự giễu, mấy phần khổ sở, còn có một chút bi ai khổ sở nàng khó phân biệt.

Phượng Thiển kinh ngạc.

Tình cảm chân thành Phương Phỉ là do tiên hoàng viết, mà người nằm bên trong, đúng là mẹ ruột hắn?

Vậy Thái hậu bây giờ là ai?!

Nàng luôn cho rằng chủ nhân ngôi mộ này nhất định là có quan hệ thế nào với hắn, nhưng không biết sẽ là quan hệ như vậy.

Người tình thuở ban đầu, thanh mai trúc mã của hắn hắn đều đã đoán, thậm chí ngay cả người tiên hoàng yêu sâu đậm nàng cũng đoán qua, lại chỉ không nghĩ tới, đó là tình cảm chân thành của tiên hoàng, đồng thời, còn có thể là mẫu thân nam nhân này.

"Buồn cười chứ?" Quân Mặc Ảnh hỏi một câu, rồi sau đó liền cười: "Tất cả mọi người cảm thấy trẫm có tất cả mong muốn của bọn họ, nhưng không ai biết, thân phận thật sự của trẫm sẽ là dạng không muốn ai biết."

"Quân Mặc Ảnh…..."

Phượng Thiển quẫy người một cái, muốn từ trong ngực hắn ngẩng đầu lên.

Nàng muốn nhìn vẻ mặt hắn, muốn ôm hắn một cái, dù là nàng làm như vậy vốn không làm nên chuyện gì, nhưng nàng vội vàng muốn làm chút cái gì.

Nhưng nam nhân không để cho nàng được như ý.

Chỉ cần nàng nhúc nhích, hắn sẽ ôm chặt hơn một phần, hoàn toàn không cho nàng bất kỳ cơ hội chạy thoát.

Giọng nói trầm thấp khàn khàn tiếp tục vang lên bên tai.


"Khi người khác cũng muốn ngồi lên ngôi vị hoàng đế này, trẫm lại chỉ muốn gặp mẫu thân của mình một lần, gặp chân thật một lần, mà không phải qua bức tranh phụ hoàng vẽ bà. Nhưng đến bây giờ, trẫm ngay cả bà trong tranh cũng không thấy được…..."

"Phụ hoàng ích kỷ như thế, ích kỷ mà mang tất cả mọi thứ về mẫu thân đi…... Cho dù là một bản vẽ cũng không muốn để lại cho trẫm….. Hắn chỉ nghĩ trẫm cái gì cũng không biết, hắn chỉ nghĩ trẫm còn là đứa bẻ mặc hắn chẳng hay biết gì…..."

Một phen nói đứt quãng, liền không phải câu.

Nhưng trong đó đầy ắp trầm thấp và đau khổ, rồi lại rõ ràng như vậy.

Phượng Thiển nghe được trong lòng bi thương.

Thì ra chân tướng thật tàn nhẫn, nhưng mà lại không phải là nói với nàng, mà là với hắn.

Người đời đều nói hắn là nhân trung long phượng, thiên chi kiêu tử, ngay cả nàng cũng cho là như thế.

Hâm mộ hắn đang có tất cả, quyền thế địa vị chí cao vô thượng, dung nhan tuấn mỹ khiến nữ nhân điên cuồng, còn có cơ trí, lòng dạ, thủ đoạn của hắn…...

Tất cả trên người hắn, tùy tiện cầm một cái ra ngoài, hình như cũng đủ để cho hàng ngàn hàng vạn người ghen tỵ.

Nhưng nhiều năm như vậy, nhưng không ai hiểu khổ trong lòng hắn.

Chính là bởi vì hắn cao cao tại thượng bễ nghễ thiên hạ, cho nên mức nước chênh lệch của lòng sông so với mặt biển mới càng làm cho người ta cảm thấy khổ sở, cảm thấy bi ai.

Hắn là đế vương không sai, nhưng nếu sanh ở hiện đại, hắn cũng là một con riêng.

Không có sự thừa nhận, ngay cả mẹ ruột mình cũng chỉ có thể nhìn qua tranh là người đáng thương.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới