Tùy Chỉnh
Sổ Tay Thượng Vị Hậu Cung

Sổ Tay Thượng Vị Hậu Cung

Chương 68: Dấm tính quá độ (cuối)

Editor: Chôm Chôm

Sau khi Viên Diệu Diệu nhắc tới chuyện này, trong điện rơi vào một mảng yên tĩnh vi diệu, hầu như tất cả phi tần đền trầm mặc. 

thật đúng là có một khoảng thời gian như vậy, Viên Diệu Diệu bị thất sủng, lại đúng là lúc sau khi nàng tổ chức yến hội vài lần. Những người ngày thường xem nàng khôngvừa mắt, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, chạy tới cười nhạo, đó là điềukhông thể tránh được. 

một đám người nhìn nhau, đây là việc có thật, dù cho các nàng có uốn lưỡi như thần, cũng không thể cãi lại được. 

Lương phi cười gượng hai tiếng: 

“Muội muội không cần so đo nhiều như vậy, lúc ấy mọi người chỉ là nhất thời ghi hận ngươi, hiện giờ sẽ không như vậy nữa.”

Giọng nói của Lương phi có chút chột dạ, hiển nhiên lời ma quỷ này chính bản thân nàng ta cũng không tin. 

Người trong hậu cung vốn là như vậy, đa số đều giả tạo, không có tình cảm chân thậtgì đáng nói. 

nói thật, vừa rồi nói về chuyện giao lưu tình cảm, còn nhắc tới cái gì mà tình như tỷ muội, các nàng chính mình còn cảm thấy ghê tởm. 

Nhưng không có cách nào khác, muốn lừa gạt được Viên Diệu Diệu, phải vừa đe doạ vừa dụ dỗ, dùng bất cứ thủ đoạn nào. 

Viên Diệu Diệu chỉ cười mà không nói, quay đầu lại nhìn các nàng, giống như rất nghiêm túc thưởng thức bộ dạng quẫn bách lúc này của các nàng ta. 

“Điều cuối cùng thì theo như muội yêu thích đi, chúng ta không quản được, khôngnhất định tất cả đều phải là tỷ muội tình thâm. Nhưng hai điều trước, muội nhất định có thể làm được đúng không ?”

Lương phi vẫy tay, trực tiếp bỏ qua đề tài về tình tỷ muội, chính nàng cũng khôngmuốn cùng với người phân vị thấp hơn xưng hô tỷ muội, nên không thể quá nghiêm khắc với Viên Diệu Diệu. 

Viên Diệu Diệu nhún vai, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu, xem như đồng ý. 

“Có thể. Thái Hậu vừa mới nói đã mời Hoàng Thượng tới đây, vậy chư vị hay là chúng ta cùng nhau chờ, sau đó ta sẽ làm điều mọi người bảo, cùng Hoàng Thượng nóichuyện này, xem Hoàng Thượng phản ứng ra sao?”

Giọng nói nàng mềm mại hơn, một bộ dáng thương lượng. 

Các phi tần nhìn nhau, đều thấy trên mặt đối phương vài phần biểu tình vừa lòng, thậm chí một số còn không kịp chờ đợi, nghe nói Hoàng Thượng muốn đến đây, mộtđám mắt toả sáng như kim quang, giống như sắp được gặp trân bảo duy nhất trên thế gian. 

Đối với biểu hiện quái dị như vậy của các nàng, Viên Diệu Diệu chỉ khẽ thở dài, căn bản không thể hiểu nổi Vệ Cẩu tử có điểm tốt nào, mà có thể làm tất cả nữ nhân trong điện đều không bỏ xuống được. 

Tuy rằng chính bản thân Viên Diệu Diệu cũng không thể bỏ hắn xuống được, nhưng cảm giác lại không hề giống nhau. 

Rốt cuộc thì nàng và Vệ Cẩu tử tình cảm nhiều năm sâu đậm. Nhưng đối với chuyện tiếp theo phải nói với hắn về việc mưa móc đều dính như thế nào, nàng cũng cảm thấy có chút khó khăn. 

Ngôi cửu ngũ sở dĩ bị gọi là Vệ Cẩu tử, chính bởi vì hắn là một tên mắt chó. 

hắn không sủng hạnh phi tần khác là bởi vì nàng. Nàng không có khả năng phá đám chính mình, đẩy Hoàng Thượng từ bên mình đi đến chỗ người khác. Nhưng nàng cũngkhông muốn để mấy phi tần này có cơ hội công kích hãm hại nàng, cho nên cần phải có một biện pháp đẹp cả đôi đường, giải quyết hết vấn đề. 

Chúng phi tần đồng ý cùng đợi, thậm chí còn có không ít sự chờ mong, không khí trong điện lập tức trở nên hài hoà. 

Còn có mấy phi tần vì muốn Viên Diệu Diệu không làm sai, bất kể cấp bậc cao quý mà ngồi bên cạnh nàng, nhẹ giọng dạy dỗ nàng nên nói với Hoàng Thượng như thế nào. 

một đám người biểu hiện cực kì nhiệt huyết, còn nói rằng bất kể ra sao, nàng phải nóichuyện với Hoàng Thượng bằng giọng điệu yêu kiều vui vẻ, nếu không ngôi cửu ngũsẽ rất dễ nổi giận. 

Đặc biệt là khi nói về chuyện phân chia sủng ái này, Hoàng Thượng rất chán ghét chủ để này, lúc trước còn...

Có người còn giả vờ tốt bụng đem chuyện trước kia phát sinh trên triều nói cho nàng nghe, cũng không biết đến cùng là ẩn giấu tâm tư gì. 

Là muốn cho Viên Diệu Diệu sợ hãi lâm trận lùi bước? Hay là đe doạ nàng, để khi thấy Hoàng Thượng, sẽ để lại bóng ma tâm lý, lúc nói chuyện sẽ không rõ rãng làm Hoàng Thượng sinh ra chán ghét. 

Viên Diệu Diệu nghe âm thanh ồn ào xung quanh, không khỏi bĩu môi, nàng cảm thấy chẳng hề thú vị. 

Mỗi người xung quanh đều mang theo mặt nạ. Tuy đều là gương mặt xinh đẹp đầy ý cười, nhưng ẩn sau bên trong gương mặt tươi cười đó chỉ sợ không hiền lành như thế. 

“Thái Hậu, xin mượn nội điện của ngài dùng một chút ạ.” Lương phi tiến đến bên người Thái Hậu, thấp giọng thì thầm vài câu. 

Thái Hậu vẫy tay đồng ý, cung nữ Thiến Nhi bên người lập tức dẫn Lương phi đi vào nội điện. 

Qua một thời gian, Lương phi mới đi ra, nhưng Viên Diệu Diệu phát hiện ra búi tóc của Lương phi thay đổi một chút, cung trang cũng có vẻ càng thêm chỉnh tề, cả người so với lúc trước càng thêm toả sáng. 

“Thái Hậu...” lúc này Hiền phi cũng đứng dậy. 

Thiến Nhi lại lần nữa đưa Hiền phi vào nội điện, đương nhiên lúc nàng ta ra cũng trở nên có tinh thần hơn, hết thảy đều thu thập thoả đáng. 

Cũng có ngừoi phát hiện ra, tuy rằng hầu hết các phi tần ở đây đều muốn tiến vào nội điện để chỉnh trang, nhưng trong này có rất nhiều phân vị thấp, không dám lên tiếng, cho nên chỉ có thể im lặng ngồi một chỗ, cực kì hâm hộ nhìn những người có thể đithu thập thoả đáng. 

“Miêu Tần, ngươi có muốn mượn nội điện một chút hay không ?” Thái Hậu luôn là người hiểu lòng người, nhẹ giọng hỏi một câu. 

Viên Diệu Diệu nghiêng đầu, giống như suy nghĩ thật kĩ, mới nhẹ nhàng lắc đầu. 

“không cần ạ, tần thiếp tự nhận là xinh đẹp trời cho, tất cả đều ổn thoả.”

Nàng trả lời cực kì nghiêm túc, thậm chí lúc nói lời này, còn quay về phía Thái Hậu mỉm cười, muốn bao nhiêu ngoan ngoãn có bấy nhiêu ngoan ngoãn. 

Nàng vừa dứt lời, không khí trong điện rõ ràng cứng đờ, không ai nói một lời, tầm mắt quét tới quét lui trên ngừoi những phi tần đã đi vào nội điện, ý vị đáng giá trong đókhông cần nói cũng biết, giống như sự đối lập, mấy phi tần vừa đi chỉnh trang cùng với Miêu Tần, so sánh đến cùng xem ai mới là xinh đẹp trời cho. 

Hiền phi, Lương phi và Thục phi đều đi vào nội điện thu thập, khi nghe lời nàng nói, liền dâng lên lửa giận trong lòng, giống như tuỳ thời đều có thể phun trào. Nhưng nghĩ đến lát nữa Viên Diệu Diệu sẽ nói với Hoàng Thượng chuyện phân sủng, mỗi người đều nhịn xuống. 

Tuy rằng các nàng đều cảm thấy cơn giận này không thể nuốt xuống, nhưng hiện giờkhông phải thời điểm hợp để phát giận, lỡ như Viên Diệu Diệu mượn chuyện này, vậy nỗ lực trước kia liền thất bại trong gang tấc. 

Ba người trong lòng đều suy nghĩ như vậy, cho nên ba phi tần mắt cao hơn đầu thường xuyên lui tới phải cùng nghẹn lại, bày ra bộ dạng như không có chuyện gì. 

Các phi tần xung quanh đều ngừng thở, giống như yên lặng để nghênh đón cơn giận của các nàng. Nhưng sao mà nghĩ được rằng những người này không những không tức giận, thậm chí còn rất bình tĩnh. 

Các nàng đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, đồng loạt tự an ủi dưới đáy lòng, chờ đến khi Viên Diệu Diệu bị thất sủng, các nàng sẽ liên thủ trừng trị Viên Diệu Diệu, làm cho nàng hiểu rõ người sống trên đời cần tuân theo quy củ. 

Dưới tình huống quỷ dị như vậy, rốt cuộc bên ngoài truyền tới thanh âm thông dẫn, Hoàng Thượng tới rồi. 

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, Viên Diệu Diệu nhìn người xung quanh đều như bị làm phép giống nhau, đầu cùng nhìn về cửa, biểu tình trên mặt cùng thấp thỏm mà nghênh đón người sắp tới.

Nàng cười nhẹ, chỉ cảm thấy tình cảnh này vô cùng thú vị, đôi mắt nàng chớp chớp thần thái giảo hoạt, sau đây sẽ là lúc nàng tận tình phát huy. 

Hu vọng những phi tần đang trang ngập chờ đợi này, đến lúc nghe được lời nàng nói,sẽ không cảm thấy quá khổ sở, nếu không sẽ chả còn gì thú vị. 

Vệ Cảnh bước vào, trên người hắn vẫn mặc long bào lúc thượng triều, hiển nhiên là vội vàng chạy tới. 

“Nhi thần gặp qua mẫu hậu.” hắn hành lễ. 

“Hoàng Thượng đã tới à, mau ngồi. Ngươi làm các phi tần nghĩ đến ngươi mà một bộ dạng gầy như hoa cúc.”

Thái Hậu duỗi tay chỉ ghế dựa bên người, trên mặt mang theo vài phần tươi cười. 

“Thái Hậu.”

Lời Thái Hậu vừa nói ra, lập tức có mấy tiếng nói nũng nịu vang lên, hiển nhiên khôngmuốn Thái Hậu sẽ vạch rõ ngọn ngành như vậy, nhưng cũng lại mang theo vài phần chờ mong, tựa như hy vọng Thái Hậu sẽ nói nhiều thêm vài câu. 

Nhớ thương của các nàng đối với Hoàng Thượng không chỉ một hai câu là có thể nói rõràng, nhưng chính bản thân lại ngượng ngùng mở miệng nói ra, chỉ có thể mượn người khác nói hộ. 

hiện giờ Thái Hậu đem những lời này nói ra, khiến cho tâm tình các nàng trở nên ngọt ngào, chờ mong, lại có chút thẹn thùng ngượng ngùng. 

Các cảm xúc này nảy lên trong lòng, sợ hắn biết, lại sợ hắn không biết. 

Đương nhiên ngôi cửu ngũ không có tốn sức phản ứng lại tâm trạng thiếu nữ của các nàng, ngược lại còn bày ra bộ dạng không quan tâm. hắn đi thẳng đến chỗ Viên Diệu Diệu, đưa mắt nhìn về phi tần ngồi cạnh Viên Diệu Diệu. 

Vì biểu tình trên mặt hắn quá lạnh lùng, ánh mắt bắn ra cũng mười phần lạnh lẽo, cho nên không có ai hiểu lầm rằng Hoàng Thượng đang vứt mị nhãn cho các nàng. 

Ngược lại những người tiếp nhận ánh mắt này của hắn, lập tức hiểu rõ ý của Hoàng Thượng, nhanh chóng đứng lên, nhường vị trí. 

Vệ Cảnh cứ trắng trợn mà ngồi xuống cạnh Viên Diệu Diệu, nhìn hướng về phía nàng. 

Viên Diệu Diệu cho hắn một nụ cười, thật ra nàng muốn đưa cho hắn một ly trà, nhưng những phi tần xung quanh quá nhiệt tình, loại chuyện này căn bản không đến lượt nàng làm. 

Trong tầm tay Hoàng Thượng đã bày ra vài ly trà, đều do mấy phi tần nhanh tay lẹ mắt dâng lên, cho nên Viên Diệu Diệu cũng không cần thiết phải tranh đoạt một ly trà.

Nhưng Vệ Cảnh lại không hài lòng với biểu hiện của nàng, nhìn chằm chằm tay nàng mà nhíu mày. 

Viên Diệu Diệu không biết trong lòng hắn nghĩ gì, nghiêng đầu nhìn về phía hắn, tựa như đang hỏi hắn làm sao vậy. 

“Trẫm muốn uống trà.” hắn chỉ nói ngắn gọn bốn chữ.

Viên Diệu Diệu nhướng nhướng mày, không đợi nàng mở miệng nói chuyện, lập tức có phi tần gần đó cẩn thận đem ly trà trên bàn dâng lên cho Hoàng Thượng. 

“Hoàng Thượng, trà này là tần thiếp mới pha, mời ngài dùng.” 

“Đây là tần thiếp pha.”

Trong khoảng thời gian ngắn, hết người này đến người khác dâng trà lên, trong đó có vài vị giống như gấp không chờ nổi, muốn trực tiếp đứng dậy, đưa ly trà của mình đặt vào tay Hoàng Thượng. 

Viên Diệu Diệu nhìn bộ dáng nhiệt tình của các nàng, suýt không nhịn được mà cười ra tiếng. 

Chân tình của các nàng đối với Vệ Cẩu tử đúng là tuyệt đối, còn có phi tần có ánh mắt, trực tiếp mang điểm tâm bưng tới, mời hắn ăn.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện "Sổ Tay Thượng Vị Hậu Cung". Trong khi chờ chương mới ra, Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà có thể bạn quan tâm
Bia Đỡ Đạn Phản Công
Đích Nữ Vương Phi
Thứ Nữ Hữu Độc
Dưỡng Nữ Thành Phi
Hầu Môn Kiêu Nữ
Đích Nữ Nhị Tiểu Thư