Tùy Chỉnh
Sắc Màu Ấm

Sắc Màu Ấm

Chương 44

Đèn flash bởi vì những lời này của Thiệu Khâm mà chớp liên tục, vang lên tiếng tách tách không ngừng. Mạch Nha ngạc nhiên nhìn Thiệu Khâm và Giản Tang Du, mặt mày hớn hở:”Mẹ và chú muốn kết hôn à?”

Thiệu Khâm dịu dàng vuốt tóc Mạch Nha, trong mắt đầy mong đợi:” Ngoan, kêu ba___”

Giản Tang Du và Mạch Nha đều ngẩn ra, phút chốc những phóng viên ở đây nhiệt huyết sôi trào, chụp liên tiếp hình ảnh ba người.

Thiệu Khâm đưa tay về phía Giản Tang Du, khóe môi cong nhẹ:” Chắc chắn em không cự tuyệt anh, đúng không?”

Giản Tang Du nhìn anh phức tạp, “Thiệu Khâm, anh đang ép em?”

Thiệu Khâm lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm chăm chú bình tĩnh nhìn cô:” Anh nghĩ muốn sống cả đời với em, em cũng chỉ có thể gả cho mình anh.”

Giản Tang Du không biết nên trả lời thế nào, cô không biết tại sao Thiệu Khâm lại quyết định như vậy, chẳng lẽ cưới người phụ nữ như cô lại tốt hơn cưới Hình Tịnh ư?

Còn người nhà của anh thì sao?

Thiệu Khâm đưa tay ôm Mạch Nha xuống, dỗ dành Mạch Nha nói:” Cục cưng, thích ba không?”

Hai mắt Mạch Nha đỏ bừng nhìn Thiệu Khâm, vài giây sau ôm ghì sát cổ Thiệu Khâm, nói giòn giã:” Thích, rất thích, về sau Mạch Nha đã có ba.”

Thiệu Khâm đau lòng, ánh mắt sâu lắng nhìn về người phụ nữ cố chấp kia:” Giản Tang Du, nếu hôm nay không đồng ý với anh, anh cho em thời gian. Nhưng cảnh tượng hôm nay sẽ xảy ra mỗi ngày, anh sẽ dùng nhiều phương thức cầu hôn khác nhau, cho đến khi em chịu gả cho anh thì thôi.”

Giản Tang Du ngồi trên xe cứng đờ, mặt hơi bối rối.

Thiệu Khâm tiếp tục nói:” Em yêu anh, phải không?”

Giản Tang Du cúi đầu rũ mắt xuống, mi cong khẽ run:”Thiệu Khâm, em sợ anh hối hận.”

“Sẽ không”. Thiệu Khâm kiên trì nắm lấy tay cô, dẫn cô đi xuống, “Không cưới em, anh mới hối hận.”

Vẻ mặt Giản Tang Du ngây ngốc nhìn Thiệu Khâm, những việc không thoải mái trong lòng cũng tan biến, đứng lên, lại muốn kháng cự:” Hộ khẩu của em còn ở nhà….”

Khóe môi Thiệu Khâm mỉm cười, lấy ra hai bản hộ khẩu trong túi áo, khóe miệng đắc ý cong lên:” Buổi sáng em và Mạch Nha ra khỏi nhà, anh đã nhanh chóng tìm anh trai em lấy rồi.”

Lúc này Giản Tang Du mới giật mình, rõ ràng người này đã có âm mưu từ lâu, trong lòng vừa chua xót lại vừa cảm động.

Thiệu Khâm giữ gáy của cô, cúi đầu hôn lên môi cô từng chút, phóng viên xung quanh nhìn thấy thế lại điên cuồng chụp lại hình ảnh một nhà ba người ấm áp duy mỹ.

“Đừng do dự nữa.” Tiếng nói trầm thấp của Thiệu Khâm mang theo sự cám dỗ,” Nhiều người nhìn như vậy, cho anh chút mặt mũi được không?”

Giản Tang Du mím môi nhìn anh, trong lòng không nén được khẩn trương. Mạch Nha chu cái miệng nhỏ nhìn Giản Tang Du tha thiết, mắt tròn xoe sáng long lanh.

Giản Tang Du khó xử nhìn những phóng viên xung quanh, nhỏ giọng nói với Thiệu Khâm:” Chúng ta thương lượng lại có được không?”

Thiệu Khâm biến sắc, tiếng nói trầm xuống:” Em không muốn gả cho anh như vậy sao?”

Giản Tang Du thở dài, cực kỳ bất đắc dĩ:” Anh biết em không có ý này mà.”

Đôi mắt Thiệu Khâm sáng chói, một tay ôm Mạch Nha, tay kia cố chấp nắm tay cô đi vào cục dân chính:” Không phải là tốt rồi, sớm hay muộn đều phải gả cho anh, không bằng gả bây giờ đi.”

Giản Tang Du “…..”

***

Các phóng viên kia thật sự giống như tới truyền hình trực tiếp, chen chật cả đại sảnh đăng ký, ngay cả nước cũng không chảy vô được. Những người đăng kí khác cũng tò mò nhìn ngó, thỉnh thoảng lại xì xầm bàn tán.

Nhân viên làm việc chưa thấy cảnh tượng đăng ký của người nào hoành tráng như vậy. Ngượng ngùng nhìn Thiệu Khâm và Giản Tang Du vài lần, đưa bảng đăng ký cho anh: “Điền vào bảng đăng ký trước đi.”

Thiệu Khâm bắt đầu cầm bút viết thật nghiêm túc, nửa gương mặt cương nghị vô cùng thành kính chăm chú.

Giản Tang Du cầm bút nhìn anh, do dự một lúc lâu cũng chưa viết được.

Thiệu Khâm nhận thấy ánh mắt của cô, đôi mắt sắc bén nheo lại, nghiêng người tới gần sát nói nhỏ bên tai cô:” Nếu không điền, anh sẽ nút lưỡi em trước mặt nhiều người như vậy, hôn đến khi nào em đồng ý mới thôi.”

Giản Tang Du hờn tủi trừng mắt nhìn anh, Thiệu Khâm nở nụ cười lưu manh nói:” Ngoan, nghe lời.”

Mạch Nha vịn mép bàn nhìn ngơ ngác, lấy tay gõ gõ cái bàn phía trước Giản Tang Du:” Mẹ điền mau, nơi này viết tên nè.”

Giản Tang Du cố nhắm chặt mắt, cúi đầu xuống viết chữ “Giản” đầu tiên.

Thiệu Khâm im lặng nhìn, khóe môi dần dần nhếch lên, cuối cùng tảng đá to trong ngực cũng được để xuống. Kể từ nay, cô đã thật sự là vợ anh, bất luận như thế nào, anh cũng sẽ không buông tay!

Sau khi nhận được giấy chứng nhận chói mắt, Giản Tang Du cầm hai cái bản màu đỏ kia vẫn cảm thấy không tin được như cũ.

Thiệu Khâm cũng rất vui vẻ, tư thế oai hùng, tràn đầy phấn khởi, tuyên bố với phóng viên:” Cám ơn các bạn phóng viên, cảm ơn đã chứng kiến thời khắc quan trong