Tùy Chỉnh
Quốc Sắc Sinh Hương

Quốc Sắc Sinh Hương

Chương 80

Lương Thiệu là văn nhân, văn chương làm không tệ, nhưng thân thủ thì không tốt chút nào, sau khi rơi xuống nước, hắn vừa run vừa cố gắng bò lên trên băng, thế nhưng nước đá lạnh tới xương tủy, lạnh đến mức hai cánh tay hắn không dùng được chút sức nào, muốn nhấc chân, kẽ nứt băng lại quá nhỏ, chân một khi nâng lên sẽ đụng vào tầng băng dày cui, chật vật lăn qua lăn lại mấy lần, cuối cùng chỉ có thể dùng hai tay víu tầng băng, há miệng run rẩy gọi người, khuôn mặt tuấn tú trắng bệch, hàm răng va chạm lạch cạch.

Hai gã sai vặt rốt cuộc kịp phản ứng, nhanh chạy tới, một người nắm lấy một cánh tay Lương Thiệu, tựa như nhổ củ cải trắng kéo lên trên.

Tống Gia Ninh từ lúc Lương Thiệu rơi xuống nước liền chạy tới bên cạnh hai đệ đệ. Thượng Ca Nhi có chút sợ hãi, dựa vào trên đùi Tứ tỷ tỷ, Tống Gia Ninh che đầu thằng bé, thấy Mậu Ca Nhi không nhúc nhích đứng ở bên cạnh, mắt to nồng nhiệt nhìn qua kẽ nứt băng, Tống Gia Ninh lúc này mới lần nữa nhìn tới Lương Thiệu.

Lương Thiệu cóng đến bờ môi phát tím, toàn thân cứng ngắc, được người lôi ra khỏi nước hai chân đã không cách nào đứng thẳng, bịch quỳ gối bên trên băng. Cái khăn đen trên mặt hắn sớm đã rơi xuống rồi, Lương Thiệu ngẩng đầu, cổ cứng đờ xoay nửa vòng, rốt cuộc tìm được cô nương trù tính thiết kế hại hắn rơi xuống nước. Nàng khoác áo choàng màu mai đỏ đứng ở đằng kia, mắt hạnh đen nhánh không có bất kỳ tình cảm nào nhìn hắn, cùng biểu muội ngây thơ lúc trước tưởng như hai người, hai mắt nhìn nhau, nàng không cười cũng không giả bộ lo lắng, mắt hạnh phức tạp, Lương Thiệu vậy mà nhìn không thấu.

Lương Thiệu mấp máy bờ môi, hắn khó có thể tin lại không giải thích được cô nương xinh đẹp không giống phàm nhân này, nàng đẹp như vậy, chính là biết mình bị mắc lừa hắn cũng giận không dược, nhưng Lương Thiệu thật sự rất muốn biết, hắn rốt cuộc đắc tội nàng ở đâu.

Nhưng hắn ngay cả cơ hội hỏi cũng không có, hai gã sai vặt săn sóc kẹp lấy hắn chạy như điên tới khách phòng.

Khổ chủ rời đi, Mậu Ca Nhi ngó ngó tỷ tỷ ca ca, thử thăm dò đi về hướng kẽ nứt băng, muốn nhìn một chút bên trong là cái dạng gì.

Tống Gia Ninh kéo đệ đệ bướng bỉnh, dẫn bọn đệ đệ đi theo phía sau Lương Thiệu.

Mang theo hài tử, Tống Gia Ninh đi rất chậm, chờ tỷ đệ ba người chậm rãi từ từ đi đến viện Lương Thiệu, Thái phu nhân, Lâm thị đã nghe hỏi tới, cũng sớm từ bên trong miệng hai gã sai vặt này biết được Lương Thiệu tại sao lại rơi xuống nước. Đương nhiên, bọn sai vặt cũng không dám nói là tỷ đệ Tống Gia Ninh cố ý bày bẫy rập, chỉ nóibiểu công tử tự mình không cẩn thận, nhưng Thái phu nhân, Lâm thị lại không ngốc, nếu như không phải tỷ đệ Tống Gia Ninh có chủ tâm, vì sao Lương Thiệu sắp giẫm vào kẽ nứt băng, chủ tớ lại không có một người nhắc nhở?

Lâm thị tức giận lại hoang mang. Bà tức giận, là vì Mậu Ca Nhi, Thượng Ca Nhi quánhỏ, tuyệt không thể nghĩ được loại biện pháp khi dễ người này, nhất định là ý tứ của nữ nhi, nữ nhi dám trêu cợt cháu trai nhà mẹ đẻ mà Thái phu nhân thưởng thức xem trọng, đây không phải động thủ trên đầu thái tuế sao? Hoang mang, thì là Lâm thị rấtrõ ràng, nữ nhi nhà mình từ trước đến giờ nhu thuận hiểu chuyện, tuyệt sẽ không vô duyên vô cớ khi dễ người, chẳng lẽ Lương Thiệu làm cái gì chọc giận nữ nhi?

Bất kể nói thế nào, bà trước tiên cần phải thay nữ nhi bồi tội.

"Nương, nhất định là An An nghịch ngợm, đều tại ta không có dạy được nàng." Đứng ở trước mặt Thái phu nhân, Lâm thị tự trách nói.

Thái phu nhân nhìn bộ dạng cẩn thận của con dâu, buồn cười nói: "Ta lại không nói gì mà, ngồi xuống ngồi xuống, tính nết An An ta còn không biết sao, trên đời này khôngcó hài tử nào thành thật hơn hơn con bé. Hơn phân nửa là biểu ca biểu muội ầm ĩkhông vui, chút nữa người tới, chúng ta hỏi rõ ràng là được."

Xếp đặt thiết kế để biểu ca rơi vào trong kẽ nứt băng, chơi đùa trẻ con như vậy, cũng chỉ có người có tánh tình trẻ con mới có thể nghĩ ra được. Nếu như cháu trai mới sáu bảy tuổi, Thái phu nhân có lẽ sẽ đau lòng lo lắng, hôm nay cháu trai đã đến tuổi thành gia lập nghiệp rồi, rơi xuống kẽ nứt băng cũng giống như đi đường không cẩn thận vướng chân một phát, bà nếu như bởi vì loại chuyện nhỏ nhặt này hưng sư vấn tội, vậy những năm trước đây ba đại tôn tử nghịch ngợm gây sự, bà đã sớm tức giận chết rồi.

Lắc đầu, Thái phu nhân cười bưng trà uống.

Lâm thị ở một bên nhìn, biết rõ mẹ chồng mặt mũi hiền lành là thật không có nổi giận, lúc này mới yên tâm.

Thái phu nhân uống hết một chén trà, Tống Gia Ninh và hai thằng bé cuối cùng đã tới. Thái phu nhân cười híp mắt nhìn ba hài tử, Lâm thị vẻ mặt nghiêm túc trừng mắt nữ nhi, Tống Gia Ninh giả bộ sợ hãi co rụt cổ lại, sau đó đi đến bên kia Thái phu nhân, cúi thấp đầu chủ động thừa nhận sai lầm: "Tổ mẫu, là con cố ý dẫn biểu ca đi tới kẽ nứt băng bên kia."

"Vì sao?" Thái phu nhân buông bát trà, tò mò hỏi.

Tống Gia Ninh trên đường đã nghĩ kỹ lý do, đưa sách dạy nấu ăn trong tay đưa cho Thái phu nhân, bĩu môi nói: "Bọn đệ đệ chơi xe băng, con ở trên bờ đọc sách, biểu ca tới đây, thấy con xem sách dạy nấu ăn, hắn liền, liền cười nhạo con, nói tự tiện ăn, trách không được bộ dạng con béo như thế..."

Càng nói giọng nói càng thấp, đầu cũng gục xuống, ủy khuất vô cùng.

Thái phu nhân trái tim liền đau một cái. Tiểu tôn nữ lớn lên béo, ba năm này đám huynh muội chơi với nhau, cháu gái Vân Phương và đôi song sinh thường xuyên sẽtrêu ghẹo muội muội, nói khó nghe nhất còn thuộc về Đoan Tuệ công chúa trong cung. Nghị hôn trước đó, tiểu tôn nữ vốn quan tâm bị đám ca ca tỷ tỷ trêu ghẹo, nên ăn bao nhiêu liền ăn bây nhiêu, có thể nói là không có tim không có phổi. Nhưng từ lúc ở An quốc tự Lỗ Trấn nhìn trúng tam tôn nữ, tiểu tôn nữ bắt đầu lấy béo làm hổ thẹn, ở Lâm Vân Đường đóng cửa không ra cả một tháng, còn quấn ngực, tổ mẫu bà đây lòng thương yêu không dứt. Gần đây cháu gái rốt cuộc thoải mái chút ít, Lương Thiệu hết lần này tới lần khác lại trêu ghẹo biểu muội ngay chỗ mấu chốt này, tiểu nha đầu có thể không nổi nóng?

Biểu ca trước mạo phạm biểu muội, bị biểu muội tính trẻ con trả thù, cũng là đáng đời.

Tóm lại không phải là đại sự gì.

" An An chúng ta không có béo chút nào, biểu ca con nói hưu nói vượn, nên phạt." Thái phu nhân trìu mến ôm Tống Gia Ninh vào trong ngực, chẳng những không có trách phạt, ngược lại theo lời của cháu gái dụ dỗ.

Tống Gia Ninh trong lòng nóng hầm hập, nàng đã biết rõ, Thái phu nhân là tổ mẫu tốt nhất trên đời này.

Tống Gia Ninh không hối hận trêu đùa Lương Thiệu, nhưng sự tín nhiệm của Thái phu nhân vẫn khiến nàng mơ hồ áy náy, ngó ngó Thái phu nhân, Tống Gia Ninh ngoan ngoãn nói: "Tổ mẫu, con lúc ấy quá tức giận, bây giờ suy nghĩ một chút, biểu ca khả năng chỉ nói giỡn thôi, con không hỏi rõ ràng liền khi dễ hắn, là con không đúng, sau này không dám nữa."

Thái phu nhân thích Tống Gia Ninh nghe lời, nghe xong lời này, lập tức càng thích, vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của Tống Gia Ninh nói: "Ừ, lời này có lý, đi, tổ mẫu dẫn con đi tra xét biểu ca con, nếu như hắn chỉ là lời nói vô tâm, An An cho biểu ca bồi thường lỗi sai, sau này tiếp tục hòa hòa khí khí."

Tống Gia Ninh gật gật đầu.

Nội thất, Lương Thiệu uống xong một chén đường gừng, thay đổi một thân trung y sạch sẽ nằm ở trong chăn, dựa theo Thái phu nhân dặn dò, phía trên đắp hai tầng chăn bông, vẫn như cũ khống chế không nổi mà lạnh run, cũng may so với lúc vừa vớt ra đỡ hơn nhiều. Nhìn thấy Thái phu nhân dẫn Tống Gia Ninh đi vào, thời gian trong nháy mắt, Tống Gia Ninh lại từ nha đầu lạnh lùng vô tình biến thành biểu muội nhu thuận nhu nhược, Lương Thiệu trên mặt mang cười, trong lòng thật sự là dở khóc dở cười.

Trách hắn nhìn sai rồi, trước chỉ coi Tống Gia Ninh như hài tử, hiện tại sau khi ăn xong thiệt thòi, mới biết được Tứ cô nương từ bên ngoài đến này nhưng thật ra là hồ ly giảo hoạt, dung mạo xinh đẹp trái tim gian trá. Bất quá, nữ nhân quá nhu thuận không có ý nghĩa, tuy rằng dễ dàng đạt được, nhưng cũng dễ dàng chán ngấy, đổi thành Tống Gia Ninh như vậy, nghĩ đến nàng hiện tại giống như hồ ly, tương lai sớm muộn gì cũng phải ở trong trướng uyển chuyển hầu hạ, chỉ là một cái ý niệm trong đầu, Lương Thiệu bỗng nhiên liền hết lạnh, cả người nóng như lửa.

"An An nói, là ngươi chê cười nàng béo?" Thái phu nhân tựa như tra xét hài tử chất vấn Lương Thiệu.


Lương Thiệu cười khổ, khẽ gật đầu với Tống Gia Ninh, mắt hoa đào thành khẩn nhìn nàng: "Biểu ca miệng không có ngăn giữ, đắc tội biểu muội rồi, rơi xuống nước là biểu ca nên bị, chỉ cầu biểu muội xin bớt giận, đừng có lại oán hận ta."

hắn lớn lên khôi ngô, đôi mắt đen đưa tình phối hợp ngữ khí ôn nhu cưng chiều, lập tức khiến cho Tống Gia Ninh nghĩ tới kiếp trước. Động phòng đêm đó, Lương Thiệu chính là dùng ánh mắt ngữ khí như vậy nói cho nàng biết, nói hắn biết rõ nạp nàng làm thiếp ủy khuất nàng, nói hắn chỉ hận gặp nàng quá muộn, không thể dùng lễ thê tử nghênh nàng, cũng dịu dàng cam đoan sau này sẽ đối tốt với nàng giống như thê tử.

Tống Gia Ninh tin là thật, ngây ngốc giao trái tim cho hắn.

"Biểu ca dưỡng bệnh cho tốt, sau này ngươi không khi dễ ta, ta cũng không trêu chọc ngươi." Rủ lông mi, Tống Gia Ninh qua loa nói.

Lương Thiệu cười: "không dám không dám."

Cười một tiếng hóa giải ân cừu, biểu ca biểu muội hòa hảo như lúc ban đầu, ít nhất ở tầm mắt Thái phu nhân, là như vậy.

Chuyện giải quyết xong, Lâm thị dẫn một trai một gái trở về Lâm Vân Đường, tuy rằng nữ nhi nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, nhưng biện pháp tổn hại dối gạt người như vậy của một cô nương gia, Lâm thị vẫn rất tức giận. Vì để tránh cho nữ nhi dưỡng thành kiêu căng nóng nảy như Vân Phương, Lâm thị phạt nữ nhi bế môn ba ngày, sao ba lần nữ giới, Mậu Ca Nhi "Nối giáo cho giặc" ba ngày không cho phép bước ra Lâm Vân Đường.

Tống Gia Ninh ngoan ngoãn lãnh phạt, Mậu Ca Nhi ngây ngốc, tạm thời còn khônghiểu trừng phạt như vậy nghiêm trọng đến mức nào.

Chạng vạng tối phụ tử Quách Bá Ngôn, Quách Kiêu trước sau hồi phủ.

Lâm thị nói với Quách Bá Ngôn chuyện này, Quách Bá Ngôn có chút ngoài ý muốn,không nghĩ tới khi kế nữ thành thật nhất vùng lên, lại có thể gây ra động tĩnh còn lớn hơn cả Vân Phương. Nhưng kế nữ gan lớn là chuyện tốt, ngay cả khi dễ một biểu ca ở nhờ nhà mình đều phải lo trước lo sau không dám động thủ, ông thật nhức đầu. Đối với cha mẹ mà nói, con cái nhà mình dám khi dễ người khác, dù sao cũng mạnh mẽ hơn so với trung thực nén giận.

Di Hòa Hiên, A Thuận phụng mệnh lưu ý hành tung của Tứ cô nương, cũng bẩm báo chuyện này cho Quách Kiêu.

Quách Kiêu như có điều suy nghĩ. hắn là võ quan, Lương Thiệu thư sinh như vậy hắnkhông hài lòng, hai bên cũng không có giao tình, cũng không có lưu ý Lương Thiệu ở nhà mình làm cái gì, nhưng hắn nghe Thái phu nhân quở tráchđám đường đệ, từng lấy Lương Thiệu làm điển hình, tán dương Lương Thiệu vùi đầu khổ đọc, đơn giản khôngra khỏi cửa. đã như vậy, hôm nay Lương Thiệu vì sao đi hoa viên, còn đi trêu chọc nàng?

Nghĩ đến khuôn mặt rất dễ gây thèm thuồng cho đàn ông của kế muội, Thọ vương đối với nàng xem trọng nhiều hơn, Tứ điện hạ cũng thích tới trước mặt nàng, Quách Kiêu ánh mắt lạnh lùng, truy vấn: "Biểu công tử bịt mắt bắt người, Tứ cô nương bọn họ chia ra đứng ở nơi nào."

A Thuận tự mình ở phía xa nhìn chằm chằm, suy nghĩ một chút, chi tiết bẩm báo.

"Giữa băng động có ai với ai." Quách Kiêu nói trúng tim đen.

A Thuận lần nữa nhớ lại, trong lòng cả kinh.

Quách Kiêu nhìn thần sắc hắn biến hóa, liền biết đáp án, khóe miệng lập tức hiển hiệnmột nét cười lạnh. trên tầng băng đi đi lại lại, tiếng bước chân hết sức rõ ràng, Lương Thiệu không đi bắt Mậu Ca Nhi, Thượng Ca Nhi, lại muốn xoay người đi bắt kế muội nũng nịu, hắn tồn cái tà niệm gì? Còn có, kế muội cố ý vây quanh phía sau kẽ nứt băng, chẳng lẽ nàng nhìn ra Lương Thiệu đối với nàng có lòng mơ ước?

Tưởng tượng dáng vẻ Tống Gia Ninh trêu cợt người, ánh mắt Quách Kiêu nhu hòa chớp mắt một cái.

Nàng ra tay đối phó Lương Thiệu, đã nói rõ nàng đối với Lương Thiệu vô ý.

Về phần Lương Thiệu

Quách Kiêu chậm rãi siết chặt chén trà.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới