Tùy Chỉnh
Quốc Sắc Sinh Hương

Quốc Sắc Sinh Hương

Chương 25

Đàm cữu mẫu hôm nay đến Quốc Công Phủ, ngoại trừ quan tâm tình hình gần đây của cháu ngoại trai cháu ngoại gái, khác có một chính sự khác, Đàm gia chuẩn bị hai mươi bảy tháng chạp mở tiệc chiêu đãi thân bằng hảo hữu, đến đưa thiếp mời cho Quốc Công Phủ.

Vốn là Quốc Công phu nhân mất đã mười năm, sau đó khi Đàm gia tổ chức tiệc thường niên, Quách Bá Ngôn đích thân đi ba lần, sau này liền chỉ cho một đôi nhi nữ ra mặt, nhưng hàng năm Đàm cữu mẫu đều đưa thiếp mời đến Lâm Vân Đường, năm nay cũng không ngoại lệ.

Nhắc tới cũng trùng hợp, ba mẹ con Đàm gia rời khỏi không lâu, Lâm gia cũng phái quản sự đưa thiếp mời vào phủ, Lâm thị nhận thiếp mời, nhìn phía trên "Hai mươi bảy tháng chạp", nghĩ đến thiếp mời Đàm gia, lông mày không khỏi cau lại. Quách Bá Ngôn đối đãi nàng coi như kính trọng, đường đường Quốc Công gia tự mình cùng nàng lại mặt, đặt chân vào gia đình thương nhân, dùng thái độ gần đây của Quách Bá Ngôn đối với nàng, có lẽ cũng nguyện ý đi Lâm gia ăn tiệc, nhưng...

Quản sự đưa thiếp mời còn chưa đi, Lâm thị suy nghĩ một chút, hỏi: "Đều gửi thiếp mời đến bạn bè thân thích khác hết rồi hả?"

Quản sự lắc đầu, khom lưng nói: "Phu nhân nói rồi, hỏi trước thời gian phía bên ngài một chút có thuận tiện hay không, nếu như đụng phải thời gian với quý nhân khác, trong phủ chúng ta liền sửa lại."

Lâm thị âm thầm bội phục vị chị dâu kia của mình, nếu như chị dâu tâm tư thông suốt, nàng liền đúng sự thật nói: "Sớm 1 ngày thì bỏ đi, Quốc Công gia ngày 26 có rảnh."

"Vâng." Quản sự được tin chính xác, cao hứng rời đi.

Lâm thị chỉ thị Thu Nguyệt cắt thiếp mời nhà mẹ đẻ, ngoảnh đầu lại thấy nữ nhi cúi đầu ngồi ở bàn thấp gỗ lim bên cạnh, bàn tay nhỏ bé vô cùng chăm chú lột quýt mật, lại nhìn nhìn vỏ 3 quả quýt nguyên vẹnthật xinh đẹp đặt trong đĩa bày trên bàn, Lâm thị bất đắc dĩ nói: "quýt ăn nhiều nóng, cái này ăn hết không cho phép ăn nữa."

Tống Gia Ninh ngẩng đầu cười với mẫu thân: "Con biết rồi." nói xong buông vỏ quýt vừa lột xong, tách ra nửa quả quýt đưa cho mẫu thân.

Lâm thị ngồi bên cạnh thân nữ nhi, cùng nữ nhi ăn quýt, nàng nghẹ giọng hỏi: "Vừa nãy nương nói mợ con tổ chức tiệc trước một ngày, An An hiểu vì sao không?"

Tống Gia Ninh gật đầu: "hai thông gia đụng phải thời gian, Quách Bá Ngôn đi Đàm gia, mẫu thân mất mặt, Quách Bá Ngôn đi Lâm gia, hai mẹ con các nàng có vẻ vang, nhưng Đàm gia, huynh muội Quách Kiêu khẳng định cũng sẽ có chút ý nghĩ, vnhư vậy, không bằng bỏ thay đổi ngày, tất cả mọi người đều hài lòng.

Nữ nhi phân tích đạo lý rõ ràng, cũng không có thoạt nhìn núc ních chỉ biết ăn ngu như vậy, Lâm thị vui mừng cực kỳ, ôm nữ nhi hôn một cái. Được phần thưởng, Tống Gia Ninh thử thăm dò đi cầm quýt trong mâm, bàn tay mập mới duỗi ra được một nửa, bị Lâm thị đè xuống, giận dữ liếc nữ nhi.

Tống Gia Ninh vẫn chưa thỏa mãn liếm liếm bờ môi, nháy mắt mấy cái, chào tạm biệt mẫu thân, ra khỏi Hoán Nguyệt Cư liền dẫn Song nhi đi Sướng Tâm Viện của Thái phu nhân, cũng cố ý bảo Song nhi chờ ở bên ngoài, sau đó dùng phương pháp này, ở trong phòng Thái phu nhân lại ăn ba quả quýt mật lớn cỡ trứng gà, ăn xong đi vòng qua Ngọc Xuân Cư của Đình Phương, lại ăn ba quả.

Cọ xát một vòng trở về, lúc Tống Gia Ninh cùng mẫu thân dùng cơm nũng nịu lại ăn một quả nữa, rốt cuộc cảm thấy mỹ mãn, ngoan ngoãn trở về phòng đi ngủ.

Lâm thị lưu lại đèn, mặc quần áo ngồi trên noãn tháp bên ngoài, đợi Quách Bá Ngôn.

Ngoài cửa sổ gió lạnh, vào canh một đêm tối như mực, Quách Bá Ngôn mới người đầy mùi rượu trở về. Lâm thị trước đã chuẩn bị trà tỉnh rượu, nhưng Quách Bá Ngôn ngay cả cơ hội châm trà cũng không cho nàng, trực tiếp khiêng người lên ném vào trong trướng, đè lên người nhiệt tình thương yêu, giường lay động, tiếng vang đứt quãng liên tục kéo dài đến sau nửa đêm.

Mệt mỏi Lâm thị lần đầu tiên ở Quốc Công Phủ ngủ nướng, hôm sau mở to mắt, ngoài cửa sổ đã sáng rõ, đã sớm bỏ lỡ thời gian đi thỉnh an Thái phu nhân. Lâm thị nóng nảy, nhẹ nhàng vén chăn muốn đứng lên, mới chống đỡ đứng người dậy, bên hông bỗng nhiên tăng thêm một bàn tay to, dùng sức kéo nàng trở về.

"Mẫu thân bên kia..." Lâm thị không thể động đậy, khàn giọng nhắc nhở nam nhân phía sau.

"Mẫu thân đoán được, sẽ không trách nàng." Quách Bá Ngôn ôm mỹ nhân thân thể mềm mại, nhắm mắt lại hôn nhẹ lỗ tai khuôn mặt cần cổ Lâm thị, không có dục vọng, thầm nghĩ ôm nàng như vậy, tùy tiện nói vài câu, "Hôm qua trở về muộn, trong nhà có chuyện gì không?"

Lâm thị không biết người này biết cái gì chưa, chi tiết nói: "Mợ Thế tử tới đây ngồi một lát, đưa thiếp mời, mời Quốc Công gia ngày 27 ăn ăn tiệc thường niên."

Quách Bá Ngôn miễn cưỡng nói: "Bảo Bình Chương Đình Phương đi."

Lâm thị co lại ở trong lòng hắn, âm thầm suy đoán thái độ của Quách Bá Ngôn, Thái phu nhân đối với Đàm gia.

"Chỗ đại ca nàng khi nào mở tiệc chiêu đãi?" Nếu như nhắc tới chuyện này, Quách Bá Ngôn đương nhiên nghĩ tới nhà mẹ đẻ kiều thê mới cưới.

Lâm thị nói khẽ: "26."

Quách Bá Ngôn ừ một tiếng, lại không nói đi hay không đi.

Hai vợ chồng cứ ôm nhau nói chuyện phiếm như vậy, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân tận lực thả nhẹ của nha hoàn, Lâm thị đoán được có việc, cứng rắn đẩy cánh tay sắt của Quách Bá Ngôn ra, vừa mặc quần áo vừa cất giọng hỏi bên ngoài: "Làm sao vậy?"

Tiếng nói dở khóc dở cười của Thu Nguyệt truyền vào: "Phu nhân, Tứ cô nương ăn quýt nhiều quá, khóe miệng mọc ba bong bóng."

Lâm thị đau đầu, nha đầu kia khẳng định lại ăn trộm.

"Mời Lang trung." Quách Bá Ngôn nghe tiếng đứng lên, cùng Lâm thị đi xem nữ nhi.

Tống Gia Ninh đang soi gương, tối hôm qua khóe miệng vẫn còn tốt, chỉ thời gian một buổi tối, lúc này liền xuất hiện ba cái bong bóng, hai lớn một nhỏ, khỏi phải nói xấu ơi là xấu. Tống Gia Ninh hối hận không thôi, sớm biết như vậy sẽ nóng nhiều như vậy, nàng nói cái gì cũng sẽ nhịn ăn, mỗi ngày tối đa ăn ba quả quýt mật thôi.

Nghe nói mẫu thân, kế phụ đến, Tống Gia Ninh lập tức bảo Cửu Nhi cầm gương, ỉu xìu cúi đầu xuống, chủ động nhận sai.

Lâm thị nâng cằm nữ nhi lên, nhìn xong tình trạng thương tích, không lưu tình chút nào mà quở trách một trận.

Quách Bá Ngôn chỉ cười.

Bởi vì hôm nay Tống Gia Ninh không có đi chỗ Thái phu nhân, tin tức nàng sinh bệnh rất nhanh liền truyền đến những viện khác. Quách Kiêu còn nhớ rõ ngày hôm qua khuôn mặt của Tống Gia Ninh bị mợ bóp đỏ, nhàn nhạt hỏi A Thuận: "thật sự là nóng nhiệt?"

A Thuận nói: "Đều là nói như vậy, cụ thể tiểu nhân cũng không rõ ràng lắm."

Quách Kiêu cúi đầu, lật vài trang sách, để xuống, đi ra cửa.

Tống Gia Ninh bên này khỏi phải nói náo nhiệt như thế nào, ngoại trừ Quách Kiêu, mấy vị tiểu chủ tử của Quốc Công Phủ đều đến. Đình Phương là tỷ tỷ tốt dịu dàng, Nhị cô nương Lan Phương đối với Tống Gia Ninh cũng cũng không tệ lắm, thật sự quan tâm, Tam cô nương Vân Phương bình thường khôngthích Tống Gia Ninh, hôm nay Tống Gia Ninh mọc bong bóng xấu mặt, nàng đặc biệt nhìn có chút hả hê, ngồi bên giường trêu ghẹo Tống Gia Ninh đủ thứ, nhưng cũng không phải loại ác ý trào phúng như Đoan Tuệ công chúa.

Tinh nghịch nhiệt tình của hai huynh đệ Quách Phù, Quách Thứ cũng bại lộ không thể nghi ngờ, vừa mới bắt đầu đối với Tống Gia Ninh thật tốt, thân thiết như ca ca, bây giờ đối với bốn muội muội đối xử như nhau, thích thì thích, nhưng trêu chọc làm chủ. Biết rõ Tống Gia Ninh thèm quýt, cặp song sinh còn cố ý ở trước mặt Tống Gia Ninh bóc quýt ăn, còn đưa tới bên miệng Tống Gia Ninh hấp dẫn nàng.

"Tỷ tỷ, tỷ quản bọn họ đi!" Tống Gia Ninh bị chọc tức, chu môi làm nũng vơi Đình Phương.

Đình Phương muốn giúp muội muội, thế nhưng nàng cũng không quản được nhị ca tam ca, chỉ có thể nhìn hai người này chọc thèm muội muội.

Quýt mật vốn là chua ngọt chua ngọt, Tống Gia Ninh nước miếng chảy ròng, hết lần này tới lần khác không thể ăn, cổ họng khẽ động cũng bị cặp song sinh chê cười.

"Thế tử gia đã đến."

Tiếng của Cửu Nhi truyền vào, trong phòng sáu huynh muội nhìn nhau, hai anh em Quách Phù Quách Thứ phản ứng nhanh nhất, trong thời gian nháy mắt liền từ trước noãn tháp của Tống Gia Ninh trốn qua bàn đọc sách, đoan đoan chánh chánh ngồi xuống, quả quýt trong tay không thấy bóng dáng. Đình Phương, Lan Phương cười trộm, Vân Phương xem náo nhiệt ngại chuyện lớn, lớn tiếng cáo trạng với Quách Kiêu: "Đại ca, nhị ca tam ca khi dễ tứ muội muội, sắp chọc Tứ muội muội thèm khóc rồi kìa!"

Cáo trạng cũng không quên thuận tiện cười cười nhạo Tống Gia Ninh một phen.

Tống Gia Ninh xấu hổ bảo Quách Kiêu nhìn bong bóng của nàng, chứng cứ mất mặt tham ăn như vậy, nếu như có thể, nàng ai cũng không muốn cho nhìn, cố vụng trộm trốn sau lưng Đình Phương.

Quách Kiêu một thân cẩm bào màu đậm, khí độ lành lạnh không thua gió lạnh trời đông giá rét, hai đường đệ mắt liếc trung thực trung thực, Quách Kiêu từ từ đi đến trước giường, nhìn chằm chằm nha đầu béo trốn nửa bên mặt sau lưng Đình Phương, hỏi: "Khóe miệng nổi bong bóng?"

Tống Gia Ninh cúi gằm đầu, gật gật đầu.

Vân Phương không có phúc hậu cười.

Quách Kiêu mặt không biểu tình, gọi Tống Gia Ninh đi ra: "Ta xem một chút."

Tống Gia Ninh từ trong lòng sợ hắn, cho dù trong lòng không muốn, vẫn là ngoan ngoãn lộ cả cái đầu ra, rủ lông mi. Quách Kiêu nhìn hai mắt, trước xác nhận trên mặt Tống Gia Ninh có để lại bất kỳ dấu tay hay dấu vết gì không, sau đó mới nhìn khóe miệng kế muội, ba cái bong bóng hai lớn một nhỏ, mọc ở ngoài miệng người khác khẳng định xấu, đổi thành nàng, ngược lại nổi bật lên nàng càng ngốc, càng... càng khiến người thương yêu.

"Đáng." Quách Kiêu chút nào không đồng tình nói.

Tống Gia Ninh bĩu môi, tức giận, toàn bộ người đều trốn sau lưng Đình Phương.

Quách Kiêu không có mỉa mai nàng nữa, xoay người lại nói với hai đường đệ: "Năm sau phụ thân còn muốn kiểm tra võ nghệ chúng ta, đi, ta cùng các ngươi luyện một chút."

"Đại ca ta sai rồi! Ta không dám khi dễ An An nữa!" Ngu ngơ qua đi, Quách Phù mấy bước xa vọt tới trước mặt đường huynh, cầu khẩn nói, Quách Thứ càng giảo hoạt, thừa dịp Quách Kiêu bị nhị ca ngăn trở, vèo chạy mất dạng. Quách Phù kịp phản ứng, vừa muốn học đệ đệ chạy trốn, gáy cổ áo lại bị Quách Kiêu túm lại, không lưu lại mặt mũi xách đi.

"Nhị tỷ tỷ đi, chúng ta nhìn đại ca đánh nhị ca." Vân Phương kéo Lan Phương, hưng phấn nói.

Hai tiểu cô nương tay nắm tay chạy mất, Tống Gia Ninh bị cặp song sinh khi dễ cả buổi, hiện tại đến phiên bọn họ không may, nàng cũng muốn đi xem.

"An An đừng đi, khóe miệng muội có bong bóng, Lang trung dặn dò qua, tốt nhất đừng ra gió." Đình Phương tận chức tận trách khuyên can.

Tống Gia Ninh lập tức sụp đổ khuôn mặt nhỏ nhắn.

Đình Phương cười, gọi Song nhi, Lục nhi, Cửu Nhi hảo hảo hầu hạ, nàng đuổi theo hai muội muội.

Tống Gia Ninh:...

~

Mụn nước vỡ vẫn còn đóng vảy, tiêu vảy cần có thời gian, bởi vì nguyên nhân tham ăn mà nổi ba cái bong bóng, Tống Gia Ninh năm trước vẫn ở trong phòng, cái gì cũng không thể đi, 30 tết hôm nay hoàn toàn khôi phục, miệng nhỏ lại trở nên hồng nhuận nhuận, khuôn mặt béo tròn trong trắng lộ hồng, thay đổi một thân quần áo mới màu đỏ chót, tinh xảo giống như ngọc nữ ngồi hầu Quan âm.

Trong đêm trừ tịch đốt pháo, Tống Gia Ninh khoác áo choàng ấm áp, cùng ba tỷ tỷ Quách gia tụ tập cùng một chỗ xem pháo hoa. Quách Phù Quách Thứ giơ pháo trúc đã rút hết bên trong ra hù dọa bọn muội muội, bốn tiểu cô nương sợ tới mức thét chói tai chạy thục mạng, Tống Gia Ninh trái tim lớn lại nhát gan, chạy trốn nhanh nhất, không ngờ quay người lại liền đụng phải người.

trên trán nàng bị đau, ngửa đầu, ngoài ý muốn rơi vào một đôi sáng ngời mắt, khói hoa trên khôngtrung nở rộ, cũng phản chiếu trong đôi mắt của thiếu niên này.

Tống Gia Ninh nhìn ngây người trong nháy mắt.

Quách Kiêu nhíu mày: "Còn muốn giẫm bao lâu?"

Tống Gia Ninh lúc này mới phát hiện nàng một cước giẫm lên đôi giày Quách Kiêu, tim gan run lên, giống như đạp đuôi hổ cái, cuống không kịp chạy.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới