Tùy Chỉnh

Chương 246: Ba chữ của cô đổi lấy tất cả tấm chân tình của anh(6)

Editor: Thiên Y

Gần đây, quá nhiều hạnh phúc, tốt đến mức khiến cô gần như đã quên mất thời gian, quên việc đời, mỗi một ngày đều như được hạnh phúc bao vây lấy, mềm mại và ấm áp. Đột nhiên có một ngày, có một người chợt xuất hiện, giống như một bàn tay mạnh mẽ, không chút lưu tình liền kéo cô ra khỏi vòng tròn ấm áp. Vì vây, xem như cô tìm được hạnh phúc ở đây, nhưng ở trong đó, lại không có nàng.

Hiện tại, cảm giác mà Dịch Lam mang lại cho cô chính là như vậy.

"Ông ngoại! Người nói cho cháu biết, đây là ý gì?"

Bnà tay cô cô nắm chặt lại, kiềm chế những cảm xúc mãnh liệt đang sắp thiêu đốt lý trí của cô, bình tĩnh hỏi lại một lần nữa.

Cô nhìn thẳng về phía Dịch Lam, nhưng mà ánh mắt vẫn khẽ run.

Dịch Lam nhìn cô, trong ánh mắt vốn chỉ có sự lạnh lùng chợt hiện ra sự không đành lòng. Nhưng mà chuyện mà ông đã quyết định sẽ không vì vậy mà bị dao động. Ông thờ ơ nói: "Ý của tôi là, cô..."

"Ý của ông ngoại là, muốn anh trở về."

Tân Hoành nghe lời nói của Dịch Lam, trái tim gần như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, cũng trong thời khắc mấu chốt đó, một giọng nói quen thuộc của một người khác vang lên, giống như một bàn tay có lực đè lên những lời nói tiếp theo của Dịch Lam, đồng thời cũng dịu dàng ấm áp mà trấn an trái tim của cô.

Âm thanh kia xen lẫn với tiếng mở cửa chống trộm, nhưng vẫn không giảm đi sự ấm áp, giống như xuyên qua.

Gần như theo bản năng, Tân Hoành quay đầu lại, nhìn về phía cửa.

Lúc này, Dịch Tân đang bước vào từ ngoài cửa, ánh mắt của anh vẫn mang vẻ lười biếng như cũ, nhưng lại xen lẫn sự lạnh lùng mơ hồ. Sắc mặt có chút hồng, dường như trên trán còn lấm tấm mồ hôi.

Đột nhiên, trong lòng Tân Hoành mềm nhũn, cô biết, nhất định là anh gấp gáp chạy về.

Anh quay lại đóng cửa, dường như Tân Hoành có thể nhìn thấy anh dùng bao nhiêu sức lực trên cánh tay. Nhưng khi cánh cửa khép lại, tiếng vang cũng không quá lớn.

Ánh mắt của Dịch Tân cũng chỉ lướt qua trên người của Dịch Lam rồi nhìn về phía của Tân Hoành. Sau đó, vẻ mặt trong nháy mắt đã nhu hòa, sải bước đi về phía cô, đưa tay ôm chầm lấy eo của cô, kéo cô vào trong ngực. Cũng không để ý ở bên cạnh còn có người khác, anh cúi đầu xuống, hôn lên trán cô liền mấy cái, dịu dàng hỏi: "Về lâu chưa?"

Thấy anh như vậy, trong nháy mắt khiến trái tim cô như trở về vị trí cũ. Nhiệt độ từ môi của anh truyền đến trán của cô, một giây đó, cô ước thời gian cứ kéo dài mãi.

Nhưng mà, không phải lúc.

Cô ở trong lòng anh, nhẹ nhàng nói: "Vừa mới về, không phải buổi tối có chuyện sao? Sao anh lại trở về sớm như vậy?"

Lời của cô..., khiến cho vẻ mặt vốn dịu dàng của anh chợt đông lạnh. Dịch Tân cười lạnh, giương mắt, liền nhìn thấy vẻ mặt từ ngạc nhiên đến tức giận của Dịch Lam.

"Ông ngoại! Tại sao ông lại đến đây gấp gáp như vậy? Ngay cả cháu cũng không biết."

Lời này của Dịch Tân, nhu hoà nhưng mang áp lực, sắc mặt của Dịch Lam cũng trở nên lạnh lẽo: "Chuyện ta rời khỏi H thị, trước đó cũng không có người biết. Đến nơi này cũng tới thẳng đến đây, vậy mà cháu có thể chạy về trong thời gian ngắn như thế, điều này không cần nói cũng hiểu, phải không?"

"Dịch Tân! Không ngờ cháu lại theo dõi ta!"

Câu nói sau cùng của Dịch Lam toát lên sự lạnh lùng nghiêm nghị, sự chỉ trích không che giấu chút nào. Đột nhiên, trái tim của Tân Hoành bỗng chấn động khi nghe được lời này.

Những đường nét góc cạnh ở trên mặt của Dịch Lam, lúc này lại càng cứng rắn hơn. Ông nhìn chằm chằm vào Dịch Tân như đang trách móc. Mà với Dịch Tân, mặc dù nụ cười luôn hiện lên trên môi anh nhưng ánh mắt lại rất lạnh lùng.

Trong lúc nhất thời, không khí trở nên căng thẳng.

Tân Hoành muốn hoá giải không khí một chút thì đột nhiên bên eo lại bị giữ chặt hơn, nhiệt độ của bàn tay người đàn ông nào đó xuyên thấu qua lớp vải truyền tới da thịt cô. Trong lòng cô chợt biến động nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại. Không nói thêm gì nữa, chỉ mặc cho anh ôm, cô thuận theo dựa vào người anh.

Dịch Tân cười khẽ, nói: "Ông ngoại! Cần gì phải tức giận như thể? Đột nhiên ông bỏ đi mà không để lộ ra chút gì, đến nơi mà cũng không nghỉ ngơi chút nào đã tới thẳng đây tìm cô ấy, ông có dám nói trong lòng ông không phải đã sớm có ý định không?"



"Dịch Tân, cậu!" Dù sức kìm nén của Dịch Lam mạnh mẽ hơn người, vậy mà rõ ràng lúc này cũng nổi giận, cây gậy trong tay đột nhiên một mạnh một cái xuống đất. Tân Hoành chỉ cảm thấy dưới chân chợt run rẩy.

"Cậu lại dám nói những lời như vậy với tôi sao!" Rõ ràng Dịch Lam rất giận dữ, lúc này, giọng nói gần như gầm lên.

Mà Dịch Tân vẫn nhìn thẳng về phía Dịch Lam, lời nói bình tĩnh khiến trong lòng ông rét run: "Ông ngoại! Ông không nên đến tìm đến cô ấy."

"Không đúng! " Dịch Tân nói xong, lại đột nhiên thay đổi: "Ngay cả suy nghĩ của cô ấy, ông cũng không nên động đến."

"Dịch Tân! Tôi còn chưa chết đâu! Cậu lại dám uy hiếp tôi sao? Cậu có tin không, mặc dù tôi đã già rồi nhưng vẫn có thể khiến cho cậu trở về thành hai bàn tay trắng!"

Dịch Lam gần như nghiến răng nghiến lợi nói ra, trong lòng Tân Hoành bỗng run rẩy.

Hai bàn tay trắng...

Không, không được. Tân Hoành liền đẩy mạnh cánh tay ôm ngang eo mình ra, tránh khỏi Dịch Tân, vội vàng đi về phía Dịch Lam, nói: "Ông ngoại, người không nên tức giận, Dịch Tân anh ấy..."

"Cô im miệng!" Dịch Lam nhìn về phía Tân Hoành quát.

Trên mặt Tân Hoành bỗng nóng bừng, cô lập tức im lặng.

Ánh mắt của Dịch Tân bỗng lạnh lùng, ngay lập tức kéo Tân Hoành về phía sau, còn mình thì đối mặt với Dịch Lam, nhấn mạnh từng chữ: "Ông ngoại! Ông không thể. Bây giờ ông không thể động đến cháu được."

"Cậu!" Dịch Lam bị thái độ cương quyết của Dịch Tân làm cho tức giận đến run người, lúc này mọi thứ trong mắt ông đều bị bao phủ bởi sự tức giận, nhìn Tân Hoành ở phía sau Dịch Tân rồi lại nhìn về trên người Dịch Tân, nói: "Được! Dịch Tân! Cậu giỏi lắm! Là do Dịch Lam tôi có mắt như mù, nuôi lớn một con sói!"

"Tôi chỉ hỏi cậu, cho dù tôi có đối xử tử tế thế nào, cậu cũng vẫn muốn cô ta phải không?" Giọng nói của Dịch Lam thâm trầm, chẳng qua do tuổi đã cao nên dù lúc này ông đang nhìn chằm chằm vào Dịch Tân, thân thể của ông vẫn khẽ run, nhìn có vẻ không có sức lực.

Tân Hoành đứng ở sau lưng của Dịch Tân, chỉ cảm thấy cả người như không thể cử động được nữa vậy.

Đáp án, là điều cô mong đợi sao? Mong đợi.

Nhưng mà có sợ không? Sợ, so với mong đợi lại càng sâu hơn.

Sợ hãi khiến cho cô cảm thấy mâu thuẫn, thần trí cô bỗng hốt hoảng.

Mà anh đã trả lời, một chữ kiên định như đinh đóng cột: "Vâng"
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện "Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi". Trong khi chờ chương mới ra, Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà có thể bạn quan tâm
Hợp Đồng Sinh Con
Vợ Ngốc
Nếu Muốn Rời Khỏi Tôi, Em Hãy Giết Tôi Đi!
Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia
Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc
Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một