Tùy Chỉnh
Phế Thê Trùng Sinh

Phế Thê Trùng Sinh

Chương 44: Hắn là thái tử

Edit: Trà Chanh; Beta: Leslie

Ô Nhược chờ nhóm người Ô gia rời khỏi Tương Bồ Tự rồi mới quay qua hỏi Hắc Tuyên Dực bên cạnh: “Lúc nãy, huynh có nghe thấy ông cố nói gì với hai vị trưởng lão không?”

“Ô gia, đại hung” Hắc Tuyên Dực chỉ nói giản lược.

Đại hung? Trong lòng Ô Nhược cười lạnh, ông trời đã cho hắn cơ hội trùng sinh trở về báo thù thì làm sao Ô gia sao chỉ có thể đơn giản là hai chữ đại hung được chứ.

Y híp mắt ngẩng đầu nhìn bầu trời cao: “Hiếm có được cơ hội đến Tương Bồ Tự một chuyến, hay là chúng ta đừng về vội. Ta nhớ đằng sau Tương Bồ Tự có một rừng mai. Vừa đúng lúc hoa đang nở rộ, chúng ta đi thưởng mai đi”

Ô Nhược không cho Hắc Tuyên Dực có cơ hội mở miệng mà trực tiếp nắm lấy tay hắn kéo đến hậu viện.

Hậu viện Tương Bồ Tự, một vườn mai đỏ rực sừng sững đứng trong gió tuyết, cảnh sắc đẹp đẽ hấp dẫn một lượng lớn du khách tới thưởng thức.

Thế nhưng, ánh mắt Ô Nhược chưa từng dừng lại trên bất cứ bông hoa nào mà đảo tới đảo lui như đang tìm kiếm thứ gì đó trong rừng mai.

Y dắt tay Hắc Tuyên Dực dạo tới dạo lui đến vòng thứ sáu mới dừng chân lại. Nhìn sắc trời không còn sớm nữa, Ô Nhược nhỏ giọng lầm bầm: “Lẽ nào hắn thật sự không có ở đây?”

Trông thấy Ô Nhược trong lòng đầy tâm sự, Hắc Tuyên Dực hiểu ra y không phải muốn đến đây thưởng hoa mà là đang tìm người nào đó.

Lúc này Hắc Can lên tiếng nhắc nhở: “Chủ nhân, phu nhân, hiện giờ đã là buổi trưa, chúng ta có cần ở lại chùa dùng cơm không?”

Ô Nhược nhướn mày: “Đã quá trưa rồi à?”

“Đúng thế”

“Vậy chúng ta trở về rồi ăn”

Thấy sân sau đã không còn mấy người ở lại ngắm hoa, Ô Nhược lôi kéo Hắc Tuyên Dực đến nơi bọn họ dừng xe. Đột nhiên, một cái bóng màu trắng lao đến đụng trúng vào người y và bị đàn hồi bật lại ngã trên mặt đất bất tỉnh nhân sự.

Ô Nhược lảo đảo lui vài bước, nếu không phải đám Thi Nguyên đằng sau đỡ lại thì y đã ngã ngửa từ lâu.

Thi Nguyên vừa giúp Ô Nhược chỉnh lại quần áo vừa nói: “Phu nhân, người có sao không?”

Ô Nhược lắc đầu: “Không sao”

Hắc Can nhanh chóng bước đến kiểm tra nam tử đang nằm bất tỉnh trên mặt đất. Dung nhan của hắn cực kỳ tuấn dật nhưng sắc mặt lại tái nhợt, máu chảy trên cánh tay nhiễm đỏ nền tuyết trắng. Dường như, hắn đang bị người ta truy sát.

Ô Nhược càng nhìn nam tử áo trắng kia càng cảm thấy quen mắt. Sau khi nhận ra được kẻ đó là ai, y ngăn chặn nội tâm mừng rỡ mà nhìn ngó bốn phía. Sau khi xác định xung quanh không có ai, Ô Nhược vội vàng nói: “Hắc Can, mau nâng hắn lên xe ngựa, đừng để ai phát hiện”


Hắc Tuyên Dực híp mắt một cái: “Kẻ này là ai?”

Hắn cảm thấy người Ô Nhược kìm kiếm lúc nãy ở vườn mai là nam nhân này.

Trông thấy Hắc Tuyên Dực không vui, Ô Nhược không hề che dấu mà nhỏ giọng giải thích: “ Hắn là Thái tử”

Cũng chính là mục đích đến Tương Bồ Tự hôm nay của y.

Y nhớ lại đời trước Ô tiền Thanh từng kể rằng khi vi phục xuất tuần ngang qua Thành Cao Lăng, Thái tử Linh Mạch Hàn bị kẻ thù truy sát vào buổi trưa ngày đông chí trong năm mà y gả cho Hắc Tuyên Dực. Kết quả, hắn chết trong rừng mai của Tương Bồ Tự. Cuối cùng, Nhị hoàng tử được chọn làm Thái tử.

Bởi vì Ô Tiền Thanh cũng chỉ nghe Ô Huyền Nhiên nói lúc say nên Ô Nhược cũng không chắc chuyện này có phải thật hay không. Có điều, đời trước, Thái tử Linh Mạch Hàn xác thực là chết vào khoảng thời gian này. Chẳng qua là khi đó Đế quân tuyên bố Linh Mạch Hàn vì hộ giá nên bỏ mình. Sau đó ông ta ban chiếu chỉ an táng Linh Mạch Hàn vào hoàng lăng vô cùng long trọng.

Còn hiện giờ, sở dĩ Ô Nhược muốn cứu Linh Mạch Hàn vì y không muốn Ô Thần Tử có cơ hội phò tá cháu ngoại của hắn là Nhị hoàng tử đăng cơ còn hắn lại tiếp tục ngồi ở vị trí Quốc sư dưới một người trên vạn người.

Về phần kẻ nào có âm mưu hành thích giết Thái tử thì không cần nghĩ cũng biết được. Bằng sự thông minh và tài trí của Thái tử dĩ nhiên là đã xác định được kẻ nào muốn hại mình từ lâu rồi. Chắc chắn sau khi trở về, Linh Mạch Hàn sẽ không để những kẻ đó yên thân.

Trong lòng Hắc Tuyên Dực vô cùng thỏa mãn vì Ô Nhược thẳng thắn nói với hắn thân phận của đối phương. Hắn quay qua dặn dò Hắc Can hành sự theo lời Ô Nhược căn dặn.

Hắc Can lập tức cởi mũ che Linh Mạch Hàn lại, sau đó, hắn vun tuyết che vết máu trên đất rồi mới nâng người lên xe ngựa.

Chờ Hắc Tuyên Dực và Ô Nhược lên xe ngựa xong, Hắc Can nhanh chóng đánh xe rời khỏi.

Không lâu sau đó, một đám người mặc áo đen cũng đi đến Tương Bồ Tự. Bọn chúng tìm từ trong ra ngoài hơn một canh giờ vẫn không thấy người nên đành rời khỏi nơi đó.

—– Hết chương 44 —–
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới