Tùy Chỉnh
Pháo Hôi Tấn Cấp Thư

Pháo Hôi Tấn Cấp Thư

Chương 33: Nhật ký chế tạo mỹ nữ võ lâm 1

Thời điểm Thất Nguyệt tỉnh lại thì cảm giác mình đang nằm trên chiếc giường mềm mại nhưng toàn thân lại đau nhức dữ dội, đặc biệt làchỗ bả vai, cô chỉ nhẹ nhàng hoạt động một chút mà cũng cảm thấy cực kỳ đau đớn. Cô mở mắt từ từ, trước mắt mờ mịt, muốn nguồidậy nhưng trên người lại không có chút sức lực nào, bên ngoài chăn lộ ra cánh tay xanh tím một mảnh, nhìn vết thương này thì hình nhưlà do bị đánh.

Thất Nguyệt tốn sức chống người dậy, chỉ làm chút động tác này thôi mà toàn thân đã ướt dẫm mồ hôi, cô cảm giác trên người mình rất nặng nề, vì yếu ớt và đau đớn nên nhìn thứ gì cũng nhìn ra hai hình ảnh.

Thất Nguyệt cực kỳ khát, cố gắng vén màn che lên, mở màn giường ra, cô bị ánh sáng đâm vào phải híp mắt lại. Đợi sau khi thích ứng thì cô quan sát chung quanh một chút, bây giờ cô mới phát hiện ra là phong cách nơi này là cổ đại, trong phòng được trang trí rất phong phú, mặc dù cô không hiểu cách trang trí ở cổ đại nhưnh hiển nhiên là nơi này là một nhà giàu có, chỉ cần nhìn cái giường khắc hoa thôi cũng thấy rất hoa lệ rồi.

-Phu nhân, người đã tỉnh dậy rồi ạ?

Nghe tiếng động trong phòng, một nha hoàn mặc bối tử (dân gian gọi là tứ thân) màu hồng nhạt, gương mặt dài vội càng chạy vào hỏi thăm.

-Ừ!

Thất Nguyệt nhíu mày đáp.

Cô vừa cất lời thì cảm thấy cổ họng đau nhức.

-Có nước không?

Giọng nói của Thất Nguyệt rất khàn, yết hầu khó chịu như là đang nuốt hạt cát vào.

-Có ạ!

Nha hoàn bưng một chén trà tới, nhẹ nhàng thổi nguội rồi đỡ Thất Nguyệt để cô uống nước.

Thất Nguyệt nhanh chóng uống hết, nước thấm vào yết hầu khô khốc khiến cô cảm thấy đỡ hơn một chút.

Cô tỉ mỉ đánh giá nha hoàn này vài lần mới phát hiện nha hòan này tuy không quá xinh đẹp nhưng nhìn rất có sức sống, có điều dùgiọng điệu nàng ta rất khiêm nhường nhưng nếu cẩn thận lưu ý thì sẽ thấy trong ánh mắt không hề có tia cung kính nào, nha hoàn nàyvừa rồi gọi cô là phu nhân, chẳng lẽ cô đã thành thân rồi sao? Nhưng nếu vậy thì người này gia cảnh tốt, lại là vợ cả, vì sao lại bị thươngnặng như thế này, xem ra vị phu nhân là người ủy thác này sống cũng không thoải mái gì.

-Phu quân đâu rồi?

Thất Nguyệt hỏi. Hiện tại, cô bị thương nặng nhưng lại không thấy tướng công của người ủy thác xuất hiện, Thất Nguyệt thắc mắc nên hỏi thăm một chút.

Nha hoàn kia hơi giật mình, lông mày nhướng nhẹ lên, trong mắt lộ ra sự bất đắc dĩ và phiền chán, vểnh miệng vài lần nhưng vẫn không nói gì.

Thất Nguyệt biết là có thể mình đã hỏi sai, bây giờ cô còn chưa có tiếp thu nội dung,làm như vậy có thể sẽ khiến người khác nghi ngờ.Nhìn biểu hiện của nha hoàn kia thì có vẻ quan hệ của người ủy thác và tướng công cũng không tốt lắm!

Thế là Thất Nguyệt giả bộ đau khổ thở dài:

-Được rồi, ngươi lui xuống đi, ta nằm nghỉ một lát!

Hiển nhiên, nha hoàn kia không ngờ hôm nay lại dễ nói chuyện như vậy, không khóc không gào nên nha hoàn kia nghi hoặc nhìn Thất Nguyệt mấy kần, nếu là ngày xưa thì lúc này đã ép mình đi tìm người rồi, hôm nay phu nhân cứ quái lạ thế nào ấy! Nhưng kỳ quái thế nào thì nha hoàn cũng không muốn suy nghĩ nhiều. Nàng ta là nha hoàn của phu nhân, đời này bị buộc chúng một chỗ với chủ tử, có thể không gây chuyện là tốt nhất còn tại sao không gây chuyện thì không quan trọng. Phu nhân hiện tại đã bị tất cả mọi người chê cười, làm liên lụy tới nàng ta, mỗi lần nàng ta đi tìm người giùm phu nhân thì đều bị chế nhạo. Nàng ta cũng đã khuyên bảo nhiều lần rồi nhưng phu nhân vẫn cứ làm theo ý mình, nói nhiều thêm ngược lại còn bị mắng là nhiều chuyện.

-Phu nhân, người vẫn nên bôi chút thuốc mỡ rồi ngủ tiếp đi ạ! Vừa rồi có đại phu tới khai đơn thuốc, còn chưa được nấu xong đâu ạ!

Mặc dù nàng ta không muốn dính líu gì tới chuyện của phu nhân nhưng dù sao phu nhân này cũng là chủ tử của nàng ta, nếu xảy ra chuyện gì thì mình cũng bị xui xẻo. Vừa nói, nha hoàn kia vừa móc một bình sứ nhỏ từ trong ngăn tủ.

-Đưa đây! Để tự ta bôi! Ngươi lui xuống đi!

Thất Nguyệt không thích người khác chạm vào mình, cô muốn cầm lấy bình sứ kia nhưng nha hoàn lại không đưa cho cô, Thất Nguyệt nghi ngờ nhìn nha hoàn.

Nha hoàn hơi do dự rồi nói:

-Phu nhân, dáng người của người có chút… phú quý ạ! Nên có vài nên sẽ không bôi được!

Mặt nha hoàn ghẹn đỏ rồi mới nói ra, thời diểm nhắc tới từ “phú quý”, nàng ta sợ Thất Nguyệt nổi giận, chỉ có thể úp mở, nói thầm trongmiệng.

Lúc đầu Thất Nguyệt cũng không hiểu rõ, cô cúi đầu nhìnt hân thể mình một chút thì mới hoảng sợ rồi mới hiểu lời nha hoàn. Thế này thì phú quý gì chứ! Rõ ràng là heo mà. Vừa rồi cô chỉ nhìn cánh tay, cộng thêm việc bị choáng đầu nên không nhìn kỹ cơ thể mình, bây giờ xem xét thì mới phát hiện vóc người này đầy đặn quá mức rồi!

Thất Nguyệt che lại gương mặt kinh ngạc, gật đầu ra vẻ bất đắc dĩ, nha hoàn như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm, sau đó cẩnthận bôi thuốc cho Thất Nguyệt.

Nha hoàn lui xuống dưới, Thất Nguyệt cố gắng chịu đựng cơn đau, bắt đầu tiếp thu nội dung.

Người ủy thac tên là Thủy Phong Khinh, mặc dù bên trong có từ “nhẹ (khinh)” nhưng thực tế lại không hề nhẹ tí nào.

Thủy Phong Khinh là nữ nhi duy nhất của của bang chủ phái Thủy Nguyệt Thủy Hạo Nguyệt, mẫu thân là Tiêu Thất Nương thiên kim của Tiêu trưởng lão của Đoạn Kiếm Môn đệ nhất giang hồ. Thủy Phong Khinh cũng coi như là xuất thân từ võ lâm thế gia, phụ mẫu đều có danh tiếng trên giang hồ, ông ngoại là hiệp khách hiếm có, theo lý, nếu hiệp nhị đại (giống phú nhị đại và hắc bang nhị đại thế giới trước) này chỉ cần hlông quá xui xẻo thì sẽ sống an nhàn cả đời. nhưng người uuỷ thác lại có nhân sinh rất đau dớn, nếu như phải tìm nguyên nhân gây ra thì tất cả là do nãi nãi (bà nội) là Thủy lão phu nhân tạo ra.

Khi Thủy Phong Khinh được tám tuổi, trùng hợp là lúc võ lâm cũng nhau tiêu diệt Ma giáo, vì sợ liên lụy tớ nữa nhi, Tiêu Thất Nương đưa nàng ấy về quê để Thủy lão phu nhân chăm sóc. Thủy lão phu nhân không phải là không tốt với Thủy Phong Khinh mà là đối với nàng ta tốt quá mức! theo quan điểm của bà cụ, con nít càng béo càng khỏe, bây giờ Thủy gia có tiền, tất nhiên là không thể bạc đãi cháu gái ruột rồi. Lão nhân thường là cưng chiều con cháu cách một đời (vd: ông nội cưng cháu trai, bà ngoại cưng cháu ngoại, không thương con bằng cháu), cưng chiều tôn nữ (cháu nội là con gái) muốn chết, ngày nào cũng gà, vịt, thịt, cá, không những thế còn dùng chân giò làm đồ ăn vặt cho cháu gái, ban đêm sợ cháu mình đói bụng còn uống một chén canh trước khi ngủ, Thủy Phong Khinh cũng không làm nãi nãi mình thất vọng mà phát triển từ một tiểu mỹ nhân thành một viên thịt béo.

Vì sợ Ma giáo phát hiện Thủy Phong Khinh, Tiêu Thất Nương vẫn không dám đi thăm nữ nhi, chờ năm năm sau, khi Ma giáo hoàn toàn bị đánh bại, Tiêu Thất Nương mới đi đón nữ nhi, bấy giờ mới phát hiện là nữ nhi đáng yêu, xinh đẹp đã trở thành một sinh vật hình heo.

Thời điểm đầu năm ngoái, Thủy lão phu nhân không muốn rời khỏi quê quán, người già đều khó rời khỏi cố hương nhưng vì cháu gái, lão thái thái mới gói ghém hành lý theo tới phái Thủy Nguyệt. Tiêu Thất Nương muốn dạy Thủy Phong Khinh luyện võ, Thủy lão phu nhân dùng tuyệt chiêu “một, khóc; hai, quậy; ba, thặt cổ” để ngăn cản vì sợ mệt cháu gái mình. Tiêu Thất Nương muốn để Thủy Phong Khinh giảm béo thì Thủy lão phu nhân lại mắng Tiêu Thất Nương, nói Tiêu Thất Nương ngược đãi con cái. Thủy Phong Khinh bị Thủy lão phu nhân cưng chiều tới mức thành não tàn, trong đời nàng, trừ chân giò là quan trọng nhất thì còn có cả soái ca.

Không lâu sau, Thủy Phong Khinh trở thành trò cười của phái Thủy Nguyệt, mỗi ngày nàng ta cầm chân giò đuổi theo mấy sư huynh đồng môn, danh tiếng mê trai truyền ra khắp giang hồ. Thủy Hạo Nguyệt là phụ thân muốn dạy dỗ nữ nhi cũng chỉ cần nói một câu thôi là đã bị lão phu nhân mắng điên lên, bà cụ còn cầm gậy đuổi đánh Thủy Hạo Nguyệt khắp nhà, cười cùng Thủy Hạo Nguyệt chỉ còn cách mặc kệ nữ nhi. Nhớ năm đó, Thủy Hạo Nguyệt là đệ nhất mỹ nam giang hồ, dùng thân phận tiểu tử nghèo lập nên môn phái của mình, còn ôm được mỹ nhân về, là truyền kỳ nào nhưng bây giờ lại trở thanh trò cười vì nữ nhi.

Lúc đầu không có gì, cùng lắm thì kén rể về môn phái cho nữ như thoôi, nhưng ai ngờ, năm 16 tuổi, Thủy Phong Khinh gặp được Mục An có danh xưng Lãnh Diện Công Tử ở Anh Hùng Hội thì theo đuổi không ngừng, bỏ luôn thói quen chạy theo sư huynh, trở thành fan cuồng của Mục An.

bối tử: hay còn gọi là đối khâm, là dạng áo có hai vạt trước đặt song song nhau, thường để buông thỏng.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới