Tùy Chỉnh
Pháo Hôi Tấn Cấp Thư

Pháo Hôi Tấn Cấp Thư

Chương 6: Bách nhạc môn vũ nữ (5)

“Ai u! Ta nhưng là có mắt không biết kim tương ngọc, hắc hắc hắc, ngươi trước cùng ta đi đàndương cầm thử một chút, nếu là ban nhạc cảm thấy được, ngươi trước hếtđàn dương cầm, khẳng định so với ngươi khiêu vũ kiếm nhiều tiền hơn. Sau này nếu là có khách ngoại quốc, ta tìm ngươi, những thứ kia dương lôngtử nói kỷ lý oa lạp, gặp người không mang theo người phiên dịch, ta cũng có thể buồn chết.” Thượng Hải người Tây phương nhiều nhất, Trịnh ĐạiBan mặc dù biết một ít ngoại ngữ, nhưng dẫu sao không tinh thông, chỉbiết một chút lời khách khí đơn giản, lại không đủ tư cách làm ngườithông dịch, có lúc gặp người ngoại quốc không nói tiếng Anh hắn cũng chỉ có thể khoa tay múa chân.

Thất Nguyệt thử hai bài hát, đàn tuykhông phải đặc biệt tốt, nhưng là cũng không tệ, dù sao những bài nàngđàn đều là bài hát đơn giản lưu hành, cũng không phải biết đàn dươngcầm phức tạp để trình diễn. Nhưng loại này tài nghệ của nàng đã vượt qua dự liệu của Trịnh Đại Ban, hắn vốn là cho là có thể sẽ đàn cũng khôngtệ, hắn nghe thấy Thất Nguyệt đàn thì cảm thấy đã hết sức tốt lắm.

Thất Nguyệt hoàn toàn là bằng bản năng nguyên chủ lưu ở trong thân thể đểđàn, để cho nàng giết người thì còn tạm được chứ đánh đàn hoàn toàn làngoài nghề. Nàng lại thử mấy lần, cảm giác ngón tay càng thuần thục mộtchút.

Sau hai tháng do Thất Nguyệt đàn dương cầm, giám đốc pháthiện không tệ, rất có sáng ý. Thất Nguyệt mặc bộ quần áo dáng vẻ họcsinh, tóc cũng cắt thành đầu tóc học sinh lưu hành bây giờ, nhìn khuônmặt lớn chừng bàn tay hết sức thanh xuân tịnh lệ, khách đều rất thích.Cái thời đại này, cô nương xinh đẹp rất nhiều, biết đàn dương cầm cũngkhông ít, nhưng biết dương cầm mà còn nguyện ý tới phòng khiêu vũ để đàn cũng chưa có. Giám đốc liền đem Thất Nguyệt hoàn toàn an bài đàn dươngcầm, tiền lương tại nguyên bổn giáo sư đàn dương cầm trên căn bản lạimỗi ngày tăng thêm năm khối, lần này so với Thất Nguyệt khiêu vũ kiếmnhiều không chỉ gấp đôi.

Thất Nguyệt mỗi lần đến thời điểm diễntấu tất cả dụng tâm học tập, bây giờ nàng cho dù không cần bản năng củanguyên chủ cũng có thể đàn điểm bài hát đơn giản. Nàng rất quý trọng mỗi một cơ hội học tập, bởi vì đó sau này đều là vốn liếng để nàng làmnhiệm vụ sống sót.

Lại đến giờ tan sở, Thất Nguyệt thu thập đồđạc xong, sau đó cùng An Na nói lời từ biệt. Nàng bây giờ đàn dương cầm, không cần bồi khiêu vũ, lúc tan việc sớm rất nhiều. Vũ nữ của phòngkhiêu vũ đều rất kinh ngạc nàng lại biết đàn dương cầm, ngoài miệng nóilời chua chát, nhưng trong lòng thật ra thì rất ghen tị. Mặc dù có thờiđiểm tìm tra, nhưng Thất Nguyệt hoàn toàn không thèm để ý đến thái độcủa các nàng để cho các nàng thật giống như một quyền đánh vào trên bông vải, khiêu khích đứng lên cũng không có ý nghĩa.

”Khải Lạc.”Thất Nguyệt mới ra cửa phòng khiêu vũ, một bóng người liền ngăn nànglại. Nàng bản năng muốn khơi quyền đầu, nhưng một giây kế tiếp nàng dừng lại. Thất Nguyệt từ nhỏ đã được huấn luyện, chiến đấu đã là bản năng,nhưng là bây giờ, nàng đã không có người để bảo vệ.

Nghĩ tới đây, nàng có chút ảm đạm, luyện tập nhiều năm như vậy, thể thuật của mìnhhoàn toàn bị phế, nàng nhất định phải lấy được cơ hội sống lại, sau đóbáo thù cho mình, hỏi Phong Uyển Uyển, một chút kết quả tại sao phảigiết mình, mình kia một chút thật xin lỗi nàng.

Những ý niệm này chợt lóe lên, chẳng qua là trong mắt có vài tia sát ý,thời điểm ngẩng đầu lên lần nữa đã không có cảm giác.

”Khải Lạc, thật sự là ngươi, A! Ta thượng đế! Ta cho là sẽ không gặp lạingươi đâu, không nghĩ tới chúng ta lại gặp lại, ngươi quả nhiên là thiên sứ của ta, là lễ vật của thượng đế.” Chiêm Mỗ Tư mặt đầy ngạc nhiênmừng rỡ, chăm chú nhìn chằm chằm Thất Nguyệt, trong mắt tràn đầy ôn nhu(khúc này chém).

”Ngươi khỏe! Chiêm Mỗ Tư tiên sinh.” Thấy làChiêm Mỗ Tư gặp qua một lần, Thất Nguyệt thu hồi cảnh giác, khách khí mà lạnh nhạt chào hỏi.

”Ngươi lại còn nhớ ta tên, thật là quá tốt.” Chiêm Mỗ Tư thụ sủng nhược kinh hô, hấp dẫn người lui tới đều nhìn lại.

”Ta vừa mới nhìn thấy ngươi đàn dương cầm, vốn là muốn nhảy lên sân khấutìm ngươi, nhưng bằng hữu của ta nói làm như vậy sẽ mang đến phiền toáicho ngươi, ta cũng chỉ có thể ở cửa chờ ngươi.” Chiêm Mỗ Tư là một người rất anh tuấn, có một mái tóc màu vàng, hơn nữa ăn mặc khéo léo. ThấtNguyệt nhìn bên cạnh hắn, quả nhiên có mấy người bồi ở bên người hắn,đang dùng ánh mắt thăm dò nhìn mình.

Mấy người này nhìn nhỏ nhấtcũng có địa vị, thế nhưng lại có thể bồi Chiêm Mỗ Tư ở nơi này nổi điên, nghĩ đến gia thế của Chiêm Mỗ Tư cũng không đơn giản, Thất Nguyệt không muốn cùng hắn dây dưa, nàng giải quyết xong nhiệm vụ sau liền phải đivề, bất kể như thế nào, nàng cũng không muốn cùng người trong nhiệm vụthâm giao.

”Xin lỗi, Chiêm Mỗ Tư tiên sinh, thời gian quá muộn, ta phải đi về.” Thất Nguyệt mở miệng lạnh nhạt cáo từ.

”Ta có thể đưa ngươi trở về sao?” Chiêm Mỗ Tư vội vàng nói.

”Không cần, ta kêu xe taxi.” Thất Nguyệt phất phất tay, sau đó đi tới chỗ đậu xe.

Mặt Chiêm Mỗ Tư như đưa đám, thiên sứ của hắn cũng không thích hắn, xem racon đường theo đuổi đảm nhiệm nặng mà lại xa vời. Bất quá nếu biết nơingười yêu ở, đây cũng là một chuyện tình vui sướng, Chiêm Mỗ Tư lại lêntinh thần.

Mấy người Phụng bồi Chiêm Mỗ Tư đều là người Trungquốc, một người trong đó do dự một chút nói “Chiêm Mỗ Tư tiên sinh,ngài biết cô nương kia mới vừa rồi là làm gì sao?”

Nói đến ngườiyêu, Chiêm Mỗ Tư lập tức mặt mày hớn hở “Dĩ nhiên biết, nàng là một nghệ sĩ, ngươi nghe không nghe được, nàng đàn dương cầm có bao nhiêu tốt.Cho dù là rạp hát lớn cũng không có người đàn ưu mỹ hơn so với nàng. Tathật là quá yêu nàng.”

Người nói chuyện cùng hắn có chút 囧, ngươi chính là nhìn người tình trong mắt ngươi ra Tây Thi cũng không thể chonghe thành nghệ sĩ đi! Cha của Chiêm Mỗ Tư là một trong các đại cổ đôngcủa ngân hàng, cho nên Chiêm Mỗ Tư coi như là thiếu đông gia của bọn họ. Bọn họ vốn là muốn cùng thiếu đông gia làm quan hệ tốt, cho nên mớimang hắn tới phòng khiêu vũ, ai biết người này lại vừa ý cái vũ nữ, hơnnữa dường như không phải vui đùa một chút, vạn nhất cha hắn biết là bọnhọ mang tới, không biết công việc có thể hay không không gánh nổi. Bọnhọ xem ra, cho dù là dân quốc, đại hộ nhân gia muốn kết hôn một vũ nữlàm con dâu cũng là chuyện thương phong bại tục.

Vì công việc của bọn họ, cho nên mặc dù có có thể đắc tội thiếu đông gia, bọn họcũng phải giải thích rõ cho Chiêm Mỗ Tư biết công việc của người yêuhắn.

Mấy người tận tình một lần nữa cho nói Chiêm Mỗ Tư biết vũnữ là làm gì, thậm chí nói cho hắn, vũ nữ rất nhiều đều là bồi kháchnhân ngủ, cũng nói rõ, phàm là vũ nữ thì đều không có gia cảnh tốt.

Nhưng người nào biết, bọn họ càng giải thích, Chiêm Mỗ Tư lại càng kích động“Ồ! Thượng đế a! Thiên sứ của ta lại không chỉ biết đàn dương cầm, cònbiết khiêu vũ, nàng thật là quá tốt đẹp.”

Mấy người ngây ngẩn,trên đầu quạ đen bay qua! Đây là điểm chính sao? Chúng ta không phải nói nàng biết khiêu vũ, chúng ta nói nàng là vũ nữ, vũ nữ a!

Sau đó nghe Chiêm Mỗ Tư nói tiếp đến “Không nghĩ tới nàng cuộc sống nghèo khổ như vậy....”

Mấy người ánh mắt sáng lên, đúng vậy đúng vậy, cùng Đại thiếu gia ngài không xứng đôi a!

Nhưng hạ một câu nói mấy người liền phun một búng máu ra ngoài “Nàng cần ta,ta phải làm kỵ sĩ của nàng, bảo vệ nàng, cứu nàng, vĩnh viễn bảo vệnàng.”

Chiêm Mỗ Tư kiên định cho là cùng “Khải Lạc” là thượng đếchỉ ý, để cho hắn cứu cô gái đáng thương xinh đẹp hiền lành thoát ly khổ ải, vĩnh viễn cùng mình chung một chỗ.

Đi ở phía sau mấy cáingười mặt mày ủ dột nghĩ, bây giờ không khởi sắc, trước hết tìm một cáiloại công việc ngân hàng lớn này là không quá có thể, vạn nhất thấtnghiệp làm thế nào?

Mà Thất Nguyệt ngồi ở trên xe taxi nghĩ, mấy cái mục tiêu nhiệm vụ nhà kia, muốn bắt đầu từ từ thu thập.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới