Tùy Chỉnh
Nhược Thủy Cửu Khanh

Nhược Thủy Cửu Khanh

Chương 27: Kỳ Trân Dị Bảo . . .

Edit: quynhle2207—diễn đàn

Tối đen như mực.

Lạc Thủy và Nam Cửu Khanh đi từ từ dọc theo vách tường, bởi vì không biết còn gặp những nguy hiểm đang ẩn giấu không thể đoán trước được, cho nên cũng không dám đi lại lung tung.

Cứ như vậy, hai người đã đi tới bên trong của một hành lang khác, địa hình vẫn là hướng xuống dưới, càng đi càng thấy hẹp, phải dựa sát vào vách tường mới có thể miễn cưỡng đi về phía trước, bên tai nghe được tiếng nước chảy nhỏ giọt, ươn ướt nhớp nháp, quả thật là đang tìm đường sống trong khe hẹp. Sau một lúc lâu, Lạc Thủy bắt đầu nghi ngờ có phải là bọn họ đang đi lộn chỗ rồi hay không, bởi vì ngay lúc này đây, cả cô cũng không thể qua lọt rồi.

Nhược Thủy Tam Thiên: “Tôi không thể đi qua được nữa rồi.”

Nam Cửu Khanh suy nghĩ một chút rồi nói: “Tháo hết trang bị xuống đi.”

Mặc dù nơi này tối đến nỗi đưa tay lên cũng không thấy được năm ngón tay, nhưng Lạc Thủy cũng không thể nào không biết xấu hổ mà cởi hết quần áo được, chỉ có thể lấy hồ lô ở trên lưng xuống trước, cũng may là có thể đi lọt rồi.

Lần đầu tiên trong đời, Lạc Thủy cảm thấy có thể được chạy nhảy tự do dưới ánh nắng mặt trời là một chuyện hạnh phúc tới cỡ nào.

Rốt cuộc cũng đi tới cuối, cả hai người vừa ra khỏi khe hở, ánh nắng mặt trời trong sáng rạng rỡ làm cho Lạc Thủy không kịp thích ứng cả một lúc lâu, nhắm rồi mở mắt, nhìn thật kỹ cảnh tượng thần kỳ trước mắt.

Vàng bạc châu báu ở khắp mọi nơi, làm sáng chói cả mắt, nhìn xinh đẹp vô cùng. Xung quanh đèn đuốc sáng trưng, những hoa văn điêu khắc cổ xưa chập chờn theo ánh nến, làm nổi bật lên cả tòa cung điện đẹp đẽ, sáng lóa này.

Nhược Thủy Tam Thiên: “Ở chỗ này có Ngọc Giác hay không?”

Nam Cửu Khanh lắc đầu: “Chắc là không đâu, Huyệt Ngọc Giác dùng để trấn giữ quan tài.”

Nhược Thủy Tam Thiên: “Ý của anh là ở trong quan tài hả?”

Nam Cửu Khanh: "Ừ, đại khái là như vậy.”

Nhược Thủy Tam Thiên: "Vậy chúng ta có cần tìm ở chỗ này một chút hay không?”

Nam Cửu Khanh: “Chỉ sợ lại gây ra những nguy hiểm không đáng thôi.”

Lạc Thủy vừa nghe, (quynh/le/2207/lqd) trong lòng vẫn còn sợ hãi, nhìn đống đồ vật vàng óng kia, đành phải tự an ủi mình đây chỉ là một đống số liệu, chỉ là một đống số liệu thôi. Vì vậy trong lòng cũng thăng bằng hơn một chút, cho nên muốn tránh qua một bên đi tới.

Đuôi lông mày nhướn lên, trên đỉnh đầu có một thứ giống như cái đỉnh màu tím rớt xuống, lúc Lạc Thủy đang né sang một bên thì một giọng nói hùng hồn cũng truyền tới hết sức kỳ lạ: “Loài người ngu ngốc ở đâu tới đây, lại mơ tưởng đến vàng bạc châu báu, hôm nay sẽ cho các người chết không có chỗ chôn.”

Hai lỗ tai của Lạc Thủy cũng ong ong cả lên, một giọng nói chấn động bên dưới đống kỳ trân dị bảo, mặt đất kêu răng rắc tách ra, một luồn khí khổng lồ mạnh mẽ xông tới trong không khí.

Trong lòng còn đang suy nghĩ đến lời thoại của nhân vật này, cho dù chết thì cũng là chết trong mộ huyệt này thôi mà.

Nhược Thủy Tam Thiên: “Đây là NPC hay là quái vậy?”

Nam Cửu Khanh chuyển sang trạng thái chiến đấu, phóng ra kỹ năng lửa của mình, đi tới trước mặt của Lạc Thủy: “Nghênh chiến đi.”

Tới cùng thì quái vẫn là quái, trực tiếp chạy ra, còn là một con quái mãn cấp hình người, trên đỉnh đầu là tên gọi ‘Hắc Kỵ Sĩ’, hành động khá dũng mảnh, cầm một thanh vũ khí hình búa, chỉ cần một búa vung lên thì phạm vi công kích đã là cả cung điện rồi. Căn bản cơ hội tránh né của hai người không có, bị văng thẳng vào vách tường rồi dội ngược trở về nằm trên mặt đất.

Thừa dịp lúc ngã xuống đất cũng là thời gian được hệ thống bảo hộ, Nam Cửu Khanh suy nghĩ một chút, đối phó với loại quái có độ công kích mạnh mẽ này, chỉ có thể ra chiêu liên tiếp đánh cho nó ngã xuống đất, không để cho nó ra chiêu được, vừa lúc kỹ năng của Minh Giáo và Thiên Sơn có thể tổ hợp liên tiếp với nhau trong thời gian rất ngắn, không chống cự nổi.

Nam Cửu Khanh: “Người đẹp, sau khi tôi phóng ra kỹ năng cuối cùng Càn Khôn Đại Na Di, em tiếp theo nha.”

Nhược Thủy Tam Thiên: “Đã biết.”

Nam Cửu Khanh: “Thật sự người đẹp khéo hiểu ý người mà.”

Nhược Thủy Tam Thiên: “Đây là tôi khéo hiểu ý thú.”

Nam Cửu Khanh chỉ chỉ Hắc Kỵ Sĩ: “Sao? Con quái kia đang muốn gì hả?”

Nhược Thủy Tam Thiên: “Đang muốn chà đạp anh.”

Nam Cửu Khanh: “Sao? Người đẹp nghĩ như vậy hả?”

Đại thần làm cho lẫn lộn rồi, là cô nghĩ con quái kia đang muốn như vậy, xong đời rồi, cô ngất.

Lạc Thủy nhìn anh ta đang giày vò ‘Hắc Kỵ Sĩ’ đến rối tinh rối mù, còn vừa tán dóc với cô, cô chỉ có thể im lặng hỏi ông trời, quả thật cuộc sống này tràn ngập kinh hỉ mà.

Hai người phối hợp ăn ý, (d/đ/le/quy/đon) rốt cuộc lúc con quái ngã xuống đất ầm ầm cũng thở phào nhẹ nhõm.

Một âm thanh ‘thình thịch’ trầm đục vang lên trong phút chốc, tất cả kỳ trân dị bảo bắt đầu xoay tròn theo quy tắc, Nam Cửu Khanh hết hồn, đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy một dòng nước xoáy thật sâu đột nhiên xuất hiện ở mặt trung gian, bóng dáng cõng hồ lô cũng đã biến mất.

Tất cả bảo vật trên đại điện trong thoáng chốc biến thành một Thôi Mệnh dã thú, cắn nuốt hết tất cả mọi thứ.

Nam Cửu Khanh không kịp phản ứng, bị cuốn vào trong nước xoáy.

Ở giữa một đống vàng bạc lấp lánh, Nam Cửu Khanh ngẩng đầu, có thể thấy được Lạc Thủy ở cách đó không xa, may mắn quá, bọn họ đều bình an vô sự.

Nam Cửu Khanh hướng Lạc Thủy ngoắc ngoắc tay: “Lại đây.”

Nhược Thủy Tam Thiên: “Anh nhìn kìa.”

Nam Cửu Khanh theo hướng của Nhược Thủy chỉ, một cầu thang được xây bằng bạch ngọc nhìn không thấy điểm cuối, hai bên là hai cột đá uy vũ đứng sừng sững lên tới tận mây, mỗi cây cột đá to cỡ năm sáu người ôm. Dưới chân cột đá là một quái thú mình người đầu rắn, quái thú đưa ra những cái lưỡi dài nhỏ màu đỏ, trên đầu lưỡi là những viên đá màu đen được điêu khắc thành chân nến, phía bên trên, những cây nến màu trắng đang chiếu sáng, không khí trang nghiêm đang bao phủ tới từng ngóc ngách trong hành lang.

Hai người đi lên từng bậc thang, nếu đoán không sai, thì phía trên là nơi đặt quan tài.

Lạc Thủy không khỏi vui mừng: “Tôi tới trộm mộ đây!!!”

Nam Cửu Khanh cười nhàn nhạt: “Trộm mộ là phạm pháp!”

Nhược Thủy Tam Thiên: “Thôi đi, cùng lắm thì tôi chỉ là tòng phạm thôi mà.”

Nam Cửu Khanh: “Tôi đi theo mới là tòng phạm.”

Nhược Thủy Tam Thiên phản kháng: “Anh muốn chết hả?”

Nam Cửu Khanh: “Em có thể thử xem.”

Nhược Thủy Tam Thiên: “Lúc nào anh cởi sạch thì cho tôi biết nha.” Nếu không thì làm sao cô có thể là đối thủ của anh.

Nam Cửu Khanh: “Không ngờ mỹ nhân còn có đam mê như vậy.”

Nhược Thủy Tam Thiên: “Đam mê của tôi tốt mà, hơn nữa còn phải là trai đẹp.”

Lạc Thủy không biết bởi vì một câu nói này của cô, đã tạo thành nhiều ảnh hưởng tiêu cực.

Nghe nói mấy anh em trong phòng ngủ của Nam Cửu Khanh cũng bị Nam Cửu Khanh dọa cho sợ choáng váng. Ngày đó, bạn học Nam với vẻ mặt nghiêm túc khác thường, còn lời nói thì tha thiết hỏi A Tây có phải anh cũng được coi là trai đẹp hay không? Vừa đúng lúc bạn học A Tây đang nhoài người bên cửa sổ phơi quần lót nhỏ, nghe được câu nói này thì quần lót nhỏ đã bay thẳng từ lầu ba xuống, sau đó là tiếng hét thê lương của một bạn học nữ nào đó vang dội cả tòa nhà ký túc xá của nam sinh. A Tây hoàn toàn không biết trời trăng gì nữa, trong trạng thái đứt gân não, giơ ngón tay cái lên, khuôn mặt co quắp trả lời: “Đẹp, đẹp lắm, so với quần lót còn đẹp hơn.”

Lúc này, bạn học Nam mới hạnh phúc thỏa mãn quay trở về máy tính của mình, cảm thấy hết sức hài lòng nha. Anh chính là một người đẹp trai.

Nam Cửu Khanh: “Còn gì nữa không?”

Nhược Thủy Tam Thiên: “Nghe nói mỗi ngày ngắm mỹ nữ năm phút thì có thể kéo dài tuổi thọ đó, tôi yêu người đẹp.”

Nam Cửu Khanh: "Tiếp tục."

Nhược Thủy Tam Thiên: "Thích ăn rau cải, rau chân vịt, rau dền, rau cải, cùng với nấm hương, nấm ma cô, các loại nấm. Còn có thích ăn mì, mì kéo, bún, miến khô, miến sợi nhỏ, thích ăn cá, cá trích, cá chép, bạch tuộc, mực, cá kho tàu, cá chần nước sôi, cá nấu cải chua, cá sống Tây Hồ.”

Nam Cửu Khanh đã choáng váng: “Còn gì nữa không?”

Lạc Thủy cảm thấy không nên để cho đại thần nhìn thấy hình tượng tham ăn của mình, (quynh*le*2207*dđlqđ) phải nói đến chiều sâu của mình.

Nhược Thủy Tam Thiên: “Thích coi những bộ phim điều tra, mang tính triết lý nhân loại, không thích phim Hàn.”

Giống như chỉ có một mình cô đang nói chuyện, vì vậy hỏi thêm một câu: “Còn anh thì sao?”

Nam Cửu Khanh: “Tôi cũng thích người đẹp.”

Một chữ ‘cũng’ này làm cho Lạc Thủy cảm thấy ý vị sâu xa, cô ‘cũng’ thích. Vậy cô và đại thần có sở thích chung rồi *^__^*.

Nhược Thủy Tam Thiên: “Rồi sao nữa?”

Nam Cửu Khanh cười hết sức thâm ý: “Thích người đẹp có những sở thích giống vậy đó.”

Lạc Thủy chắc lưỡi than thở, kỷ xảo ngôn ngữ của đại thần thật là cao thâm mà, chỉ vài ba lời nói đã khái quát xong toàn bộ đam mê của mình rồi.

Nhược Thủy Tam Thiên: “Ừ, cũng tốt.”

Nam Cửu Khanh: “Đến đây.”

Tác giả có lời muốn nói: Đại khái là thi xong rồi, tiếp tới là sẽ chịu khó cập nhật cho nhanh.

Cám ơn các bạn đã ủng hộ.

Ngôi sao, DD, gió nhẹ, X8978, cá nhỏ, tư cá, Đâu Đâu, Tiểu Vũ, Bắc Bắc, thiên hạ, hựu con mắt, Tiểu Miêu, W chữ cái, hoa Ly Nguyệt, shan­shankun, wumin­gli, 1148813531, Thương, mỗi ngày, chảy, Tử Gia JM, thổi qua, Vị Ương đợi chút ( không có viết lên hôn bề ngoài để ý a, chỉ nhớ như vậy, à, trí nhớ không tốt lắm, Dĩ nhiên còn muốn hôn rất nhiều người không biết tên.) Cảm ơn mọi người, cùng nhau chia xẻ chuyện này.

Sau đó mọi người lễ độc thân vui vẻ! Rống rống.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới