Tùy Chỉnh
Nhìn Người Không Thể Nhìn Bề Ngoài

Nhìn Người Không Thể Nhìn Bề Ngoài

Chương 12: Rốt cuộc cô có phải phụ nữ hay không

Editor: Hy

Sau buổi liên hoan, độ thân thiết của Nhan Khê và đồng nghiệp càng được nâng lên, cộng thêm việc chương trình của cô được lãnh đạo khen ngợi, rốt cuộc người ở trong đài cũng có động lực để làm cho xong chương trình.

Bình thường ở trong đài thường xuyên nhận được điện thoại tố cáo các loại, có cuộc gọi để quấy rối, có một ít là cung cấp đầu mối tin tức chính xác. Nếu như có manh mối có ích, đài sẽ thưởng cho người báo cáo từ 100 đến 500 tiền phí, nhưng ratting và kinh phí của đài không nhiều, cho tới bây giờ chưa có ai được thưởng 500 cả.

Mấy hôm nay Nhan Khê cảm thấy độ hot của chương trình không đủ, Trần Bội đề nghị với cô, nếu như bây giờ không có hạng mục nào tốt, không bằng làm tiếp chuyên đề có liên quan tới luật lệ giao thông. Tập đầu tiên phát sóng chuyên đề đấy của Nhan Khê, nhận được không ít lời khen ngợi.

“Để em suy nghĩ một chút đã.” Nhan Khê lật quyển sách ghi chép những tin tức mà quần chúng tố cáo, nhìn thấy ở bên trong có một cái nói, ở tiểu khu nào đó có một đứa bé bị bố mẹ nhốt ở trong nhà, thường xuyên bị đánh đập và bỏ đói, hi vọng phóng viên của đài truyền hình có thể làm sáng tỏ chuyện này, để cho đứa bé được giải cứu.

Cô ghi chép lại địa chỉ, rồi nói với Trần Bội: “Chị Trần, em muốn đi đến xem chỗ này, nhỡ may tin tức là thật, chúng ta cũng có thể cứu được đứa bé này.”

Trần Bội cũng là người làm mẹ, sau khi nhìn thấy nội dung của tố cáo, liền nổi lên lòng trắc ẩn: “Chị thà tin đây là tin giả còn hơn. Ôi, em đi đi, nhưng phải chú ý an toàn đấy, loại cha mẹ vô tâm này, có lẽ sẽ không dễ nói chuyện đâu.”

Trước kia ở trong đài có phóng viên khui ra việc một tiệm cơm dùng dầu bẩn, sau đó xe thì bị đập nát, người cũng bị xã hội đen đánh cho một trận, phải nằm ở bệnh viện hai ba tháng.

“Chị Trần yên tâm đi, em cũng đã luyện võ được mấy năm rồi đấy.” Nhan Khê vỗ vỗ cánh tay trắng nõn của mình, “Không sao đâu.”

“Tuổi còn nhỏ, khoác lác mà không biết ngượng,“ Trần Bội không nhịn được mà sờ cánh tay Nhan Khê một cái, vừa mềm vừa trơn, nhìn một là biết đứa trẻ được nuông chiều mà lớn lên, trong nhà làm sao cam lòng để cho cô đi luyện võ được.

Hai người bàn bạc xong công việc, Nhan Khê liền gọi cho Triệu Bằng và tài xế, chạy tới địa chỉ tiểu khu mà người cung cấp tin tức đưa.

Sau khi chạy tới tiểu khu, Nhan Khê phát hiện đây là một tiểu khu cũ đươc xây dựng ở thế kỉ trước, dựa vào cửa chính của nhà thì chỉ có sáu tầng lầu cao, trên tường dây leo bò xanh biếc cả tường, mấy ông lão ngồi ở cạnh bàn đá nói chuyện phiếm, trẻ con ở trong sân chạy tới chạy lui, tràn đầy hơi thở sinh hoạt.

“Chào bác,“ Nhan Khê đi về phía phòng gác cửa, nói với một bác giữ cửa, “Cháu là phóng viên của kênh 8 đài Đế Đô, cháu có thể hỏi bác một chút chuyện không ạ?”

Ở loại tiểu khu cũ kĩ thế này, quan hệ hàng xóm cũng khá thân mật, mà tin đồn thì cũng nhiều.

Bác giữ cửa nhìn kĩ Nhan Khê mấy cái, bống nhiên vui tươi hớn hở nói: “Chương trình của cháu bác xem rồi, bà lão nhà bác cũng rất thích xem chương trình của cháu, tập có liên quan tới ông lão cô đơn vô cùng cảm động, bà lão nhà bác xem xong còn khóc.”

Nhan Khê không ngờ mình cũng có fans, mặc dù vị fans này tuổi tác hơi lớn, nhưng có người thích chương trình của mình, Nhan Khê vẫn hơi xúc động, vốn cô đến làm người dẫn chương trình, là bởi vì tạm thời chưa tìm được công việc hứng thú, tới đây làm việc để lấy thêm kinh nghiệm. Nhưng khi nghe thấy bác trai này nói liên miên về chương trình của cô, còn nói chương trình rất có ý nghĩa rất tốt, trong lòng cô có loại cảm giác nói không nên lời.

Làm truyền thông đều biết, muốn thu được danh lợi, vẫn là phải làm cho giới trẻ thích chương trình đó, bởi vì bọn họ mới là chi phí chủ lực, cũng là dư luận chủ lực, thế nhưng chương trình ít được quan tâm phải có người làm, cũng cần người đến làm.

Mỉm cười trò chuyện cùng bác trai mấy câu, cuối cùng Nhan Khê cũng nói mục đích đến đây.

“Cháu nói chính là cái nhà ở lầu bốn kia à?” Nhan Khê vừa nói xong, bác trai đó đã biết cô nói nhà ai, “Bác lớn từng này tuổi,cũng chưa từng thấy qua cha mẹ nào như vậy, làm bố mà thích đánh bạc uống rượu, còn mẹ thì hai ba ngày không về nhà, về đến nhà là liền đánh con. Đứa bé cũng sắp 4 tuổi rồi, cũng không cho đi nhà trẻ, có lúc người ở sau tiểu khu thấy đứa bé đói đáng thương quá, liền lén lút nhét đồ cho nó ăn, còn bị hai người đó mắng. Lần trước bà Trương cho nó mấy quả táo, còn bị người đàn ông đó đứng chắn ở cửa chửi đến nửa giờ liền, cháu nói xem trên đời sao lại có loại người như vậy chứ?”

“Không báo cảnh sát sao ạ?”

“Báo rồi, sao lại không báo chứ,“ Bác trai giữ cửa bất đắc dĩ nói, “Một đồng chí ở đồn công an tới, bọn họ liền cam kết này nọ, đứa trẻ đó được đối xử tốt hai ba ngày, sau đó vẫn như cũ. Chỉ là tháng này, đồn công an và nhân viên của phố đã tới ba bốn lượt rồi.”

Trong tiểu khu đều là người an phận sống qua ngày, nào dám đắc tội với lưu manh như vậy,mọi người thường xuyên qua lại cũng không dám quản chuyện đứa bé kia nữa.

Trong lòng Nhan Khê hơi nặng nề, cô và Triệu Bằng đi tới trước cửa nhà của đứa bé, nghe thấy bên trong truyền tới tiếng khóc đứt quãng của con nít, gõ cửa cả buổi, bên trong không có ai đáp cả.

Qua rất lâu, vẫn không có người ra mở cửa, Nhan Khê nghĩ một chút rồi cao giọng nói: “Người bạn nhỏ, èm còn khỏe không?”

Sau đó cô nghe thấy tiếng bước chân lẹp xẹp, đứa bé vừa khóc vừa kêu đói, tiếng khóc so với lúc trước lớn hơn rất nhiều, tựa như Nhan Khê ở ngoài cửa chính là niềm hi vọng cuối cùng của nó.

“Anh Triệu, chúng ta báo cảnh sát thôi.” Nhan Khê nghe thấy tiếng trẻ khóc càng lúc càng nhanh, trong lòng vô cùng khó chịu, “Em sợ đứa bé gặp chuyện không may.”

Đứa bé ba bốn tuổi, căn bản không có bất kì năng lực sinh tồn độc lập nào cả, nếu như đụng phải đồ điện, hoặc là leo lên cửa sổ, vậy thì sẽ vô cùng nguy hiểm, người dám hộ không nên để trẻ một mình ở nhà.

“Tiểu Nhan, nếu như bố mẹ đứa bé truy cứu việc này, em sẽ phiền toái đấy.” Triệu Bằng nhịn không được khuyên một câu.

“Loại cha mẹ không có trách nhiệm như này, vốn đã không đúng, bọn họ muốn tới tìm thì tìm.” Nhan Khê lấy di động ra, gọi cho cảnh sát, hơn nữa còn cố ý nói rõ thân phận của mình.

Cảnh sát đến rất nhanh, bọn họ dùng lực phá cửa, Nhan Khê vào đến trong phòng liền ngủi thấy mùi thúi, trong phòng khách thì lộn xộn, bình rượu rỗng, chai nước khoáng vứt linh tinh, muỗi ở trong phòng bay lượn.

Đứng ở sau cửa là một đứa bé vừa gầy vừa nhỏ, khuôn mặt đen sậm đầy nước mắt, hốc mắt lõm, nhìn giống một chú khỉ tội nghiệp, trong miệng luôn nói đói với khát.

Nhan Khê vội vàng đưa chai nước khoáng ở trong ba lô của mình cho nó, mở nắp chai đưa tới miệng nó. Đứa bé ôm chai nước uống mấy ngụm lớn liền, phát ra tiếng nuốt dồn dập. Lo đứa bé sẽ bị sặc, Nhan Khê giơ tay vỗ nhẹ lưng nó, thấy đứa bé uống nước không ngừng, còn nhăn nhó lông mày. Trong lòng cô hơi run lên, nhẹ nhàng vén quần áo của nó lên.

Các vết thương rậm rạp chằng chịt hiện ra trước mặt mọi người, nhìn thấy mà giật mình.

“Đồng chí cảnh sát, bố mẹ của đứa bé này có hành vi ngược đãi con nghiêm trọng,“ Nhan Khê hít sâu một hơi, “Bây giờ chúng ta đưa đứa bé này đến bệnh viện kiểm tra trước đã.”

Những vết thương này có mới có cũ, nói rõ người giám hộ của đứa trẻ này không chỉ đánh đập hành hạ một lần.

Đứa bé rất nhanh được đưa đến bệnh viện, sau khi có kết quả kiểm tra sơ bộ, đứa bé không chỉ bị thương ngoài da, ngón trỏ của tay trái còn bị gãy một đoạn, thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng. Nó ngồi ở trên giường của bệnh viện, Nhan Khê mua cháo dinh dưỡng về nó ăn hết sạch, có thể thấy là rất đói.

Nhan Khê không biết rốt cuộc nó đã đói bao lâu, cho nên thấy dáng vẻ nó còn chưa được ăn no, cũng không dám cho nó ăn thêm cái gì, đưa đồ chơi trẻ con thuận tay mua ở bên đường cho nó.

Bàn tay nhỏ bé gầy còm sờ lên món đồ chơi, lại thật nhanh rụt trở về, nó nhút nhát rụt rè nhìn Nhan Khê, không dám giơ tay ra nhận.


“Cầm lấy đi, đây là chị cho em đấy.”

Đứa bé đem đồ chơi ôm vào ngực, không dám nhiều lời. Những thứ đồ chơi bình thường này những đứa trẻ khác đã chơi chán, nhưng đối với đứa trẻ này lại như là bảo bối.

Nữ cảnh sát ở bên cạnh thấy đứa bé như vậy, không kìm được mà vành mắt đỏ lên, cô ta nói nhỏ với Nhan Khê: “Đồng chí phóng viên, chúng tôi đã tìm được tung tích bố của đứa bé này, chuẩn bị đi bắt hắn ta ngay bây giờ.”

Nhan Khê nhẹ nhàng sờ lên đầu đứa bé: “Chúng tôi có thể đi theo quay phim không?”

Đây không phải là vụ án bí mật gì, sau khi nữ cảnh sát báo tin, liền đồng ý với yêu cầu của Nhan Khê.

Bố của đứa trẻ có biệt hiệu là Đại Hầu, bình thường hay theo du côn lưu manh đi đánh bạc vui đùa, không có tiền liền về nhà đánh con, có tiền lại ở quán bar sòng bạc vui vẻ, hôm qua sau khi hắn ra khỏi nhà, liền không về nhà nữa. Vợ hắn cũng không muốn trông con, cùng em gái đi ra hẹn ra ngoài chơi, đem con nhốt ở nhà, thuận tiện gửi cho hắn một tin nhắn.

Đại Hầu chơi rất hưng phấn, đã sớm đem chuyện đứa bé quên mất, làm sao còn nhớ tới, con của hắn đã gần một ngày không ăn uống gì.

Sau khi cảnh sát tới tìm hắn, hắn tưởng chuyện mình đột nhột ăn trộm đã bị phát hiện, liền co cẳng chạy ra ngoài cửa. Cảnh sát không nghĩ tới Đại Hầu sẽ phản ứng kịch liệt như thế, sửng sốt một chút rồi liền quay đầu đuổi theo.

“Bắt lấy hắn, không được để hắn chạy.”

“Đứng lại.”

Nhan Khê vừa mới từ trong xe xuống, liền thấy một người đàn ông trẻ tuổi đầu tóc nhuộm xanh đỏ lao ra, phía sau còn có hai cảnh sát mặc đồng phục đuổi theo.

“Đứng lại, không được chạy.”

Nhan Khê thấy tình hình đó, khom người cởi giày cao gót của mình, vừa đuổi theo vừa ném giày, nhưng không trúng.

Không ngờ Nhan Khê có phản ứng này, Triều Bằng hơi sửng sốt, khiêng máy quay đuổi theo phía sau.

“Ôi chao em đi,“ Nhan Khê tăng bước chân, lúc cách Hầu Tử một chút, liền đem micro ở trong tay ném ra, lần này đập trúng lưng của đối phương, đáng tiếc đối phương dù có đánh chết cũng không có dũng khí dừng lại, tiếp tục chạy như điên.

Cảnh sát nhìn thấy nữ phóng viên nhỏ nhắn xinh xắn cởi giày giúp bọn họ đuổi người, vừa cảm động vừa ngượng ngùng, nếu như vậy mà còn không bắt được người, vậy thì mặt mũi của bọn họ coi như mất hết.

“Cái quái gì kia,“ Trương Vọng nhìn thấy dưới lầu một màn cảnh sát đuổi tội phạm, vội vàng gọi mấy người bạn tới xem náo nhiệu, “Mọi người mau đến xem, có cô gái cởi giày giúp cảnh sát bắt tội phạm kìa, đây là quả thực là nữ trung hào kiệt!”

Mấy người nghe vậy cũng ngó đầu qua cửa sổ, Nguyên Dịch đúng lúc ngồi gần cửa sổ cũng cúi đầu nhìn xuống dưới đường.

Đường dành riêng cho người đi bộ, một cô gái mặc váy liền màu nhạt đi chân trần chạy vội, dưới ánh mặt trời chiếu xuống, chân của cô vừa trắng vừa mềm, mấy công tử xem náo nhiệt cũng nhiệt tình khen ngợi.

Nguyên Dịch nghe thấy bọn họ nói cái gì mà “Chân chơi năm”*, mân miệng nhíu mày.

*Chân chơi năm: xuất phát từ lời thoại của một bộ phim điện ảnh “Nhìn cặp chân này cũng đủ để chơi cả năm”, dùng trực tiếp thì với ý khen ngợi chân đẹp hoặc vóc dáng đẹp. Sau đó từ này dùng trên mạng dần dần biến thành ý nhạo báng.

“Còn chạy!” Nhan Khê đem cái giày cuối cùng ở trong tay ném ra, nện vào bắp chân của Hầu Tử, Hầu Tử vấp một cái, rốt cuộc té xuống đất. Nhan Khê thừa dịp tiến lên, đem hai tay của Hầu Tử bắt chéo ở sau lưng.

Rất nhanh cảnh sát đuổi đến, còng tay Hầu Tử lại.

Mặt Hầu Tử còn dán trên mặt đất nóng bỏng, bị cảnh sát kéo dậy, mồ hôi cùng bụi bặm hỗn loạn tại một chỗ, thoạt nhìn chật vật vô cùng. Hắn nhe răng há miệng trừng mắt với Nhan Khê, mắng một câu.

“Cái vẹo gì vậy, rốt cuộc mày có phải con gái hay không?!”
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới