Tùy Chỉnh

Quyển 4 - Chương 351: Thế vây thành

Dịch giả: Từ Ngôn

Thứ khiến Từ Ngôn xuất hiện cảm giác bất an, chính là việc hoàng thành nước Tề bị tàn sát một cách quỷ dị.

Tường hoàng thành nước Tề cao đến mười trượng, thậm chí có chỗ tới hai mươi trượng nhằm ngăn ngừa nước lũ từ dòng Thông Thiên, cao đến mức như vậy thì ngựa chiến Man tộc đi lên bằng cách nào?

Chẳng lẽ ngựa biết bay?

Mang theo đầy đầu nghi vấn, Từ Ngôn lại cẩn thận cảm giác linh khí ở đan điền mình.

Hơn nửa tháng tu luyện, vùng đan điền vốn chỉ có một tia linh khí dường như đã tăng thêm được chút ít, dựa vào phán đoán của Từ Ngôn, chỗ này có lẽ đủ để chém ra hai đạo kiếm khí.

Pháp khí thượng phẩm có uy lực vượt xa pháp khí hạ phẩm, theo đó, nếu như dốc hết sức sử chiêu, pháp khí thượng phẩm có thể một đòn chặt đứt pháp khí hạ phẩm, có điều linh khí dùng để vận dụng pháp khí thượng phẩm so với vận dụng pháp khí hạ phẩm cũng tăng thêm mấy lần. Điểm này khiến Từ Ngôn hiện tại có chút hối hận, hắn có lẽ nên dữ trự một kiện pháp khí hạ phẩm thì tốt hơn.

Hai kiếm mà không chém giết được kẻ địch, lúc đó Từ Ngôn sẽ chẳng còn chút linh khí dự trữ nào nữa, đơn đả độc đấu còn đỡ, nếu đụng lúc đối mặt với một đám kẻ thù, thế chẳng phải chắc chắn chịu thiệt sao.

Trong lúc đang nghĩ ngợi lung tung, chợt nghe thấy có tiếng ưng gáy, hắn liền ló đầu nhìn lên, thấy một con ưng trắng đang bay lượn trên bầu trời xanh thẳm.

Thấy có Tuyết Ưng đi theo, Từ Ngôn tự hiểu là người của Bàng gia cũng tới. Bàng gia đã theo quân xuất chinh, ba nhà kia cũng không may mắn tránh đi được, chỉ không biết Thái Thanh giáo có ai đi xuất chinh cùng hay không.

Đội quân kéo dài hơn mười dặm nhưng Từ Ngôn không thấy ai quen mặt. Hắn rất mong những cao thủ Thái Thanh giáo kia tới nhiều một chút, tốt nhất là tam sư tề tựu.

Hố lửa tốt như thành Linh Thủy, sao có thể để lãng phí được a.

Sau mấy ngày hành quân, hành trình rốt cuộc cũng tới điểm cuối. Từ Ngôn cuối cùng đã thấy được thành lũy sừng sững, đồng thời lại có điểm khiến hắn kinh ngạc, đó là thành Linh Thủy hiện tại rõ ràng đã bị Man tộc chiếm làm chỗ đóng quân, hơn nữa tiền quân đã sớm giao thủ với Man tộc, xem ra cũng đã đánh được mấy ngày rồi.

Trên đoạn đường gần tới thành Linh Thủy, có thể thấy thây chất đầy đồng.

Man tộc đúng là đã vượt qua biên quan, xuất hiện ở hậu phương thành Linh Thủy nhằm chặn đại quân của Tả tướng.

Trong lúc còn đang kinh ngạc, Từ Ngôn ngẩng đầu đưa mắt nhìn vách núi hai bên biên quan. Hắn càng cảm thấy có cao thủ thần bí ở trong Man tộc. Bởi thành Linh Thủy còn chưa bị phá, đối phương đã có thể tới vây hậu phương, từ đó tạo ra thế vây thành, loại thủ đoạn này giống y như cách Man tộc đồ diệt hoành thành nước Tề.

Tấn công dữ dội mấy ngày liền, số lượng Man tộc trú đóng ở hậu phương thành Linh Thủy càng ngày càng ít, có điều là số lượng binh sĩ Đại Phổ bị thương vong có lẽ phải gấp mười lần Man tộc.

Giết được một tên Man tộc, đổi lại ít nhất là bảy, tám mạng quân sĩ, thậm chí còn cao hơn.

Tuy vậy, trận doanh vạn tên Man tộc giờ đã trở thành chốn khắp nơi bừa bộn, những gã Man tộc này bị Tiên phong doanh tập kích, lại quân binh tiếp viện liên tục tới vây giết. Theo Tử lệnh mà Tả tướng ban ra, bất chấp trả giá đắt cũng phải đả thông con đường dẫn vào thành Linh Thủy, Trình Vũ tiếp lệnh xong gần như là liều chết xung phong đánh tới.

Khi Từ Ngôn theo đội ngũ quân nhu doanh tới, chiến sự cũng sắp tới hồi kết, quân binh Đại Phổ đúng thật không mạnh nhưng thắng ở điểm nhiều người. Dùng hơn mười vạn ngươi để vây quét mấy ngàn gã Man tộc mà đánh không thắng, có lẽ giang sơn Đại Phổ thực sự muốn giữ cũng không được.

Khi quân nhu doanh chưa tới, Thần Võ pháo cơ bản không sử dụng được. Vì tranh thủ thời gian, Tả tướng không tiếc tiêu hao mấy vạn nhân mạng để đả thông con đường dẫn tới thành Linh Thủy. Đường vừa thông, Trình Vũ lập tức dẫn theo quân tiên phong phóng tới thành Linh Thủy.

Trình Nghị là anh ruột y, lại qua nhiều ngày chém giết Trình Vũ càng thêm kinh hãi trước chiến lực của Man tộc. Theo đó, y lại càng thêm lo lắng việc sống chết của nhị ca mình.

Ầm ầm! Ầm ầm!

Ngay khi Từ Ngôn đứng ở chỗ cách khá xa dùng nhãn lực của mắt trái nhìn thấy thành Linh Thủy, cũng là lúc Trình Vũ sắp vọt tới chân tường thành, mặt đất bắt đầu chấn động, hệt như có ai đó vung một cây chùy sắt khổng lồ nện thẳng xuống mặt đất.

Tường thành cao ngất bị chân cho bụi rơi lả tả, chim chóc trong rừng thì bay loạn, chiến mã vừa lồng lên vừa hí, toàn bộ binh sĩ Đại Phổ hoang mang nhìn về phía thành Linh Thủy.


Mặt đất rung chuyển, nguyên do không phải Địa long trở mình mà là vì gót sắt của cự thú.

Ngay vào khi Tả tướng dẫn viện binh sắp tới thành Linh Thủy, ở ngay phía trước thành xuất hiện một màn khiến người ta hít thở không thông.

Vô số Man tộc như thác lũ lại một lần nữa đánh tới, ở trước dòng lũ sắt thép kia là nguyên một đám thú cực lớn cao đến ba trượng. Đó là một loại dị thú đầu mang hai ngà như ngà voi, thân phủ đầy lông dài tới hơn năm thước, hình dạng giống như voi lớn nhưng không có vòi, mặt mũi thì bị lông dài phủ kín, từ xa nhìn tới giống như hai nanh vuốt từ trong đám lông thò ra.

Mấy chục dị thú khổng lồ, hai bên thân có treo trống trận cỡ lớn, trên lưng mỗi con là từ ba đến năm gã Man tộc. Đám thú này vừa xuất hiện ở ngoài thành, biên quân Đại Phổ trên tường thành tức thì hoàn toàn rơi vào hố sâu tuyệt vọng.

Bọn họ phải đánh với Man tộc đã là cực hạn, còn loại quái vật không lồ kia, cơ bản sức người không thể nào cản được.

Thần Võ đạn đã dùng hết, Thần Võ pháo trên thành chỉ để trang trí, tên nỏ với loại quái vật này, không cần nghĩ cũng biết là chẳng có chút tác dụng nào.

Lúc cự thú đầu tiên đánh lên cửa thành, Trình Nghị liền biết rằng thành không giữ được nữa. Bởi y thấy trên cánh cổng nặng nề kia đã xuất hiện một vết rạn rất lớn, chỉ cần con thú kia đụng thêm mấy lần nữa là cửa thành sẽ phá tan tành.

Man tộc xuất ra sát chiêu chân chính, Trình Nghị tức thì dứt khoát ra lệnh lui vào thủ trong thành, biến cuộc chiến công thành thành cuộc chiến trên đường phố.

Đại tướng quân hạ quyết định có phần bất đắc dĩ này chính là vì muốn tận lực ngăn cản bước chân của Man tộc. Nếu bỏ nửa thành còn có cơ hội, nếu để Man tộc chiếm toàn bộ thành Linh Thủy, như thế cũng đồng nghĩa với việc Đại Phổ mất đi một cứ điểm quan trọng, sau này lúc nào cũng có thể bị tập kích.

Có thể bảo vệ giang sơn Đại Phổ bình an được hay không, biên quan là điểm then chốt nhất. Vì thế sau khi hạ lệnh bỏ tường thành, Trình Nghị cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần tử chiến.

Dị thú của Man tộc lại mạnh mẽ vượt qua dự đoán của tất cả mọi người, không chờ tới khi quân binh trên tường thành rút hết, cửa thành đã bị phá tung. Cự thú vừa xông vào trong thành, lập tức hung hãn đâm thẳng tới, ủi một đường từ đầu tới cuối phố, chỗ nó đi qua, một người sống cũng không có, nhà cửa trong thành đều dễ dàng bị đụng sập, một đội biên quân trăm người mới tụ hợp lại, đến một chân của cự thú cũng không thể ngăn được, tất cả đều bị nó giẫm thành thịt nát.

Cổng chính bị phá, cùng lúc đó ở phía kia thành, cánh cổng phía hậu phương cũng được mở ra, Man tộc xung phong liều chết lao vào thành cũng chính là lúc Trình Vũ suất lĩnh viện quân vọt tới, phía sau y là những binh sĩ Đại Phổ liên tục tiến theo vào thành, cứ vậy, tòa đại thành nơi biên quan trở thành trường Tu La.

Từ trên cao nhìn xuống, thành Linh Thủy lúc này như một cái mương lớn chứa hai dòng sông người. Nơi hai cánh cổng nằm đối diện nhau là vô số binh lính, Man nhân chen chúc nhau, đường phố trong thành chìm vào chém giết. Chỉ mới bắt đầu thôi nhưng đã thảm thiết khôn cùng.

Ở chỗ cách thành Linh Thủy bốn, năm dặm, khung xe Tả tướng giờ đã biến thành trướng soái. Trình Dục đang đứng ở cửa, nhíu chặt hàng mày.

Thần Võ pháo đã tới nhưng không cách nào vận chuyển vào thành Linh Thủy đang ở cảnh hỗn chiến. Hai bên chiến đấu trên đường phố, tình huống này khiến uy lực của Thần Võ pháo trở lên cực kỳ hạn chế.

Một dãy những họng pháo tối đen như mực bắt đầu được dựng lên ở nơi cách thành Linh Thủy hơn ba dặm. Tả tướng hạ lệnh bố trí pháo trận khủng bố, những họng pháo nằm khắp núi đồi nhắm thẳng về phía thành Linh Thủy đồng nghĩa với việc Trình Dục đã chuẩn bị đi nước cờ sau cùng.

Tuyệt đối không thể để mất thành Linh Thủy, nếu như sức người không thể đoạt lại biên quan, Trình Dục phải dùng Thần Võ pháo phá hủy toàn bộ thành, dù là pháo nổ chết người con trai máu mủ tình thâm, lão cũng không do dự.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
1