Tùy Chỉnh

Chương 4

Hết thảy bất hạnh của chàng đều đến từ tham vọng củng cố quyền lực của nhà ta, chàng xác thực chỉ là một nạn nhân của nó. Lòng ta thương chàng. Ta biết, tình cảm này vô cùng sai lầm, nhất định chàng cũng không tiếp nhận. Cho nên, ta chỉ tâm tâm niệm niệm thương chàng trong thâm tâm.

Mà chàng thì sao?

Giống như chúng ta đứng sóng vai dưới tán cây anh đào sau cơn mưa to, chàng dịu dàng vuốt sợi tóc mai trên thái dương ta, cười ấm áp an ủi ta: Thế giới này có nhân quả luân hồi, bốn mùa luân phiên, không có đạo lý hoa nở không tàn. Ta biết, từ mười tuổi chàng đã quyết tâm báo thù cho cha, đến nay hai mươi tuổi chỉ còn cách rửa hận thành công một bước nữa. Đại hạ tương khuynh,[4] quyền lợi có thâm căn cố đế tới đâu cũng không thể vững bền mãi mãi.

Kế hoạch của các chàng quả thực rất kín đáo, có điều lại bị ta tình cờ lần ra dấu vết, chàng đã quên mất phải đề phòng ta sao? Bất kể như thế nào, ta cũng là kẻ đã biết bí mật, không thể sống. Quan trọng hơn, ta là con gái của kẻ thù, vốn không đáng sống. Không phải sao? Ngay từ đầu chàng cũng chỉ muốn lợi dụng ta, không phải sao?

Chuyện này từ đầu đến cuối ta vẫn biết mà. Chàng ngốc, ta vẫn biết mà.

Nhưng ta luôn khăng khăng, cảm thấy có thể gặp được chàng thật tốt, nếu không khi chết nhất định sẽ cảm thấy rất cô quạnh.

Từ nhỏ ta đã biết, người chết không thể mang theo thứ gì, nhưng bây giờ ta thật sự sắp chết, lại mang theo bí mật to lớn của chàng, cùng tình yêu vô hạn dành cho chàng chôn sâu trong lòng. Ta không cần gì nữa.

Vô số lần nghĩ tới đoản thọ, cũng chưa bao giờ nghi hoặc. Chỉ là chưa từng nghĩ, tới giờ phút này ta vẫn còn vụng trộm nhớ đến chàng, tại một buổi chiều đông ấm áp.

Là ai đang đẩy cửa đi vào? Còn lớn tiếng gọi tên ta.

Ta không mở nổi mắt nữa, thứ lỗi cho ta không thế đáp lại. Ta chỉ cảm thấy rất lạnh, rất u ám, bốn phía mây đen bao phủ, ta không kiềm được run rẩy, trời sắp đổ tuyết sao?

Nhớ rõ ngày ấy chàng được đề tên bảng vàng, cùng bằng hữu ăn mừng tới khuya mới hồi phủ. Tránh qua mọi người thăm hỏi, đi đoạn đường thật xa đến Thiên viên gặp ta, đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất chàng gọi tên ta. Người đầy mùi rượu, lại hăng hái cười. Khi đó sắc trời đã tối, có bông tuyết rơi xuống. Chàng cầm tay ta, lòng bàn tay nóng rực, nét bút như hoa kiên nhẫn dạy ta viết: Vãn lai thiên dục tuyết, năng ẩm nhất bôi vô?[5]

– Hoàn –



[1] Trích trong tác phẩm “Kim lũ y” của Đỗ Thu Nương:

Khuyên quân đừng tích kim lũ y,

Khuyên quân tích thủ thiếu niên khi.

Hoa khai kham chiết thẳng tu chiết,


Đừng đãi vô hoa không chiết chi.

Câu thơ khuyên con người biết quý trọng ghi nhớ thiếu niên thanh xuân thời gian, đừng làm năm tháng trôi qua phí hoài – khuyên con người không cần tham lam thứ hoa lệ đáng gia như kim lũ y (quần áo chỉ vàng) mà cần quý trọng thời điểm tươi đẹp nhất của nhân sinh, tận hưởng lạc thú trước mắt. Thanh xuân tựa như bông hoa, đang lúc nở hoa đẹp là lúc đi chiết, không phải đến lúc hoa tàn rồi mới đi tìm chiết.

[2] Nhật nguyệt vô quang: Khiến cho mặt trời và mặt trăng đều mất đi ánh sáng.

[3]  Thuyết thư tiên sinh: Ở Trung Quốc thời xưa thường có một số người có tài ăn nói sống dựa vào việc kể chuyện cho mọi người nghe (có thể là chuyện thật, cũng có thể hư cấu).

[4] Đại hạ tương khuynh: Lầu cao nhà to, nháy mắt sẽ đổ. So sánh thế cục sắp sụp đổ.

[5] Trích từ bài thơ “Vấn lưu Thập Cửu” của Bạch Cư Dị:

Lục nghị tân phôi tửu,

Hồng nê tiểu hỏa lô.

Vãn lai thiên dục tuyết,

Năng ẩm nhất bôi vô.

Hai câu cuối bài thơ ý tứ là muốn mời người ở lại uống chén rượu, thể hiện được tình cảm chất phác mà chân thành trong tiết trời lạnh tuyết rơi lả tả, thời gian chạng vạng
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng truyện "Nhất Liêm Phong Nguyệt Nhàn" suốt thời gian qua.

Hãy giúp Thế Giới Truyện Đánh giá truyện này

Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà bạn có thể sẽ quan tâm

Diễn Biến Gian Tình Nảy Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế Và Hoàng Thúc
Câu Chuyện Nhỏ Của Mật Tần
Giáo Chủ Luôn Muốn Truy Ta
Từng Bước Bạc Tình
Sủng Vật Của Tuyết Nhi
Lại Một Mùa Hoa