Tùy Chỉnh

Chương 39

Lão thị nữ cũng không ngờ nàng lạc quan như vậy, nhưng mà không dội nước lã.

Lúc này, sắc mặt Nạp Lam phẫn nộ lạ thường,Triệu Ngọc Phân thấy hắnvừa đến Trữ Tú Cung liền trực tiếp đến bên người, không khỏi mừng rỡ,lập tức tiến lên chào.

“Nô tỳ tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Nàng vui vẻ nói.

Lão thị nữ thấy ánh mắt Nạp Lam đang nén giận, bà cảm thấy rùng cả mình.

“Hừ!” Nạp Lam cúi xuống liếc người quỳ gối bên chân, thấy Triệu NgọcPhân ở nơi đó còn khoe khoang phong tình, không khỏi giận giữ,“Nàng biết mục đích hôm nay trẫm tới chỗ này làm gì không ?”.

Triệu Ngọc Phân cười nói:“Nô tỳ không biết, thỉnh hoàng thượng nói rõ.”.

“Được, trẫm sẽ làm cho nàng hiểu được.” Hắn giận đến nheo lại con ngươi,Tiểu Thuận Tử, đưa cái này cho nàng xem!”.

Tiểu Thuận Tử liếc Triệu Ngọc Phân không biết sống chết một cái, từtrong lòng lấy ra một bình sứ nhỏ đỏ tươi.“Triệu Tiệp Dư, thứ này, nàngbiết là gì không?”.

“Cái này……” Sắc mặt của Triệu Ngọc Phân nhất thời tái mét, ngồi ơdưới đất.“Hoàng, Hoàng Thượng minh giám, nô tỳ thật sự không biết thứnày.”.

Lão thị nữ rất nhanh trấn định xuống , từ phía sau lặng lẽ đỡ lấy chủ tử, miễn cho nàng quá mức kinh hoảng ngược lại lộ ra dấu vết, tất cả sẽ bị phá hủy hết.

“Không biết sao ?” Nạp Lam cắn răng quát lớn:“Độc này tên là hạc đỉnh hồng, có người tận mắt thấy nàng nửa đêm vụng trộm đem nó chôn ở phíasau hoa viên của Trữ Tú Cung, nàng còn dám nói sạo?”.

Triệu Ngọc Phân thất thanh kinh hô:“Hoàng Thượng, oan ức a! Nô tỳthật sự chưa thấy qua cái gì là hạc đỉnh hồng, nhất định là có người cố ý hại nô tỳ……”.

Nạp Lam giận giữ hét một tiếng,“Câm mồm!”.

“Hoàng Thượng, tiểu thư nhà ta cái gì cũng chưa làm, chỉ sợ là cóngười vu oan giá họa, thỉnh Hoàng Thượng điều rõ, trả lại trong sạch cho tiểu thư nhà ta.” Lão thị nữ lớn tiếng kêu oan, kỳ thật trong lòng vừakinh vừa sợ.

Nạp Lam phút chốc trừng lớn mắt,“Tiểu Thuận Tử, đem người đó vào!”.

“Nô tài tuân chỉ.” Tiểu Thuận Tử nhìn ra ngoài phất tay, một gã tướng mạo bình thường không chớp mắt đã đưa cung nữ vào quỳ xuống.“Hiện tạicó mặt hoàng thượng ở đây, ngươi đem chuyện ngươi đã thấy nói ra.”.

Cung nữ cúi đầu xuống, lắp bắp nói:“Dạ. Có buổi tối một ngày, nửa đêm nô tỳ đi nhà xí, khi đi qua hoa viên,thì thấy Triệu Tiệp Dư và bà vúthần bí ở đằng kia đang đào gì đó, nô tỳ nhất thời tò mò, chờ nàng đirồi mới đào lên mở ra xem, bởi vì màu sắc của bình sứ rất đẹp…… Nô tỳthấy thích liền trở về, ngày hôm sau đưa cho Thu Hạnh…… Chẳng qua là nô tỳ cùng phòng cung chỉ nhìn qua, bởi vì nàng ở trong cung đã lâu,chonên kiến thức rộng rãi, liền nói cho nô biết trong bình sứ chứa một loại độc dược,muốn nô tỳ mau chóng giao ra, miễn cho gây họa đến mình……”.

Triệu Ngọc Phân đột nhiên kêu khóc om sòm,“Ngươi nói bậy! HoàngThượng, ngài đừng nên nghe lời nói một bên của nàng, nàng là hạ nhân bên người Hạ Tiệp Dư, ngài trăm ngàn lần không thể tin tưởng nàng, tiện nôtài này nhất định là cố ý vu oan cho nô tỳ !”.

“Nhân chứng, vật chứng ở đây, nàng còn dám chối cãi?” Nạp Lam chỉ vào cái mũi của nàng, khẩu khí hèn mọn,“ Nữ nhân này tâm địa thật đúng làkhông phải bình thường ,dám dụng độc hại người ở trong cung, trong mắtcủa nàng còn có trẫm sao? May mắn Linh Lung nội lực không tệ, bằng không đã sớm bị nàng hại chết !”.

Lão thị nữ thấy tình thế cấp bách bước lên phía trước.“Hoàng Thượng,đây đều là chủ ý của lão nô a, tiểu thư cái gì cũng không biết, lão nônguyện ý nhận trách phạt.”.

“Hoàng Thượng, nô tỳ trước đó thật sự một chút cũng không biết, tấtcả đều là bà vú một người gây nên. Hoàng Thượng phải tin tưởng nô tỳ làvô tội .” Triệu Ngọc Phân nói mấy câu muốn phủi hết sự việc.

“Tiểu, tiểu thư?” Lão thị nữ trăm triệu lần không nghĩ tới nàng thậtkhông nghĩ đến mười tám năm tình thân như mẹ con,làm bà thất vọng, lạicàng thương tâm.

Nạp Lam nhìn lại một bụng hỏa, nếu đổi lại trước kia, hắn sớm gọingười đưa nàng đi xuống chém.“Ngươi cho là trẫm sẽ tin sao? Nhất là loại nữ nhân tâm địa rắn rết, trẫm ngay cả đụng cũng không muốn đụng! TiểuThuận Tử, lập tức đưa các nàng ra cung, trẫm không muốn gặp lại cácnàng.”.

“Không — Hoàng Thượng, ngài không thể làm như vậy!!” Triệu Ngọc Phânôm lấy đùi hắn,“Nô tỳ sống là người của ngài, chết là quỷ của ngài.Hoàng Thượng không cần nô tỳ, nô tỳ chỉ có lấy cái chết để làm sang tỏ.”.

Nạp Lam giễu cợt liếc xém,“Nàng sống hay chết có quan hệ gì với trẫm nha?” Nói xong, hắn liền xoay người rời đi.

Triệu Ngọc Phân miệng há hốc, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch vặn vẹo, giờ mới hiểu được không thể cứu vản.

“Nữ nhân kia thật đúng là đáng sợ, may mắn trẫm không có chạm quanàng, chỉ dùng tưởng tượng liền cảm thấy dốc hết tâm can.” Khuôn mặttuấn tú của Nạp Lam giận dữ tiêu sái đi trên hành lang,“Vẫn là Linh Lung hợp ý trẫm nhất, nàng làm việc luôn luôn quang minh lỗi lạc, chưa baogiờ có âm mưu gì sau lưng.” Nhắc tới nàng, vẻ mặt của hắn cũng trở nêndịu dàng.

“Như vậy, Hoàng thượng có ý lập Linh Lung cô nương làm hậu ?” Tiểu Thuận Tử hỏi.

Nạp Lam nhếch môi , cười vui vẻ,“Trẫm là có ý này , chỉ chờ ý chỉ của thái hoàng thái hậu và mẫu hậu, nàng chính là hoàng hậu của trẫm.”.

“Hoàng Thượng đừng quên còn có Hạ Tiệp dư, Hạ Tiệp Dư có Thái quý phi làm chỗ dựa vững chắc như núi, chỉ sợ đã thong cáo.” Tiểu Thuận Tử đềđiểm.

Vẻ mặt của Nạp Lam phẫn nộ.“Thái quý phi thì thế nào? Chuyện trẫmquyết định, đến lược bà ta can thiệp sao? Nếu bà ta dám nhiều chuyện,trẫm sẽ hạ chỉ cho nàng lên núi nghỉ ngơi vài năm! Về phần Hạ Tiệp Dưkia, ngươi truyền ý chỉ của trẫm, nàng muốn tiếp tục ở Trữ Tú Cung thìtùy nàng.Nếu không đợi được muốn ra cung lập gia đình, trẫm cũng sẽ anbài cho nàng.”.

Không đợi Tiểu Thuận Tử phản ứng lại,bước chân nhẹ nhàng của Nạp Lam đã đi khá xa.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới