Tùy Chỉnh
Ngôn Hi Thành Ngọc

Ngôn Hi Thành Ngọc

Chương 61: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lời đồn gần như đều vây quanh Khương Thành Ngọc, còn tin tức liên quan đến Kiều Ngôn Hi đã sớm bị người ta quên lãng. Khương Thành Ngọc vẫn làm theo ý mình, không bận tâm đến lời xì xào của người khác về cậu, theo đó những tin đồn ấy giảm dần, dường như bất kể chuyện nào, khi cảm giác mới mẻ qua đi thì mọi người sẽ nhanh chóng lãng quên nó.

Tiết Đồng Hải giúp đỡ Kiều Ngôn Hi giải quyết tất cả nhưng cô không biết gì cả, cô chỉ biết đến sự nỗ lực của Khương Thành Ngọc, cái cô nhớ cũng chỉ có điều tốt đẹp của Khương Thành Ngọc, chỉ có Khương Thành Ngọc đẩy bản thân ra đầu sóng ngọn gió giúp cô thoát khỏi biến cố.

Cô cảm động, biết ơn, nhưng không hề biết chút gì về người con trai giấu giếm trả giá đằng sau, thế nên cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc cảm kích.

Không có những chuyện làm người khác bận tâm, toàn bộ sự chú ý của cô đều dồn cho việc học, sắp phải thi tốt nghiệp rồi, cho dù là người có thành tích đứng đầu như cô cũng hồi hộp.

Cô thực hiện lời hứa với chủ nhiệm lớp, giữ vững thành tích, không hề có chút dấu hiệu trượt dốc. Cho nên giáo viên cũng mở một mắt nhắm một mắt với chuyện của họ, không còn nhắc tới việc tìm gia đình nói chuyện hay bảo họ chia tay.

Còn về người con trai lặng lẽ bảo vệ phía sau cô, cô không biết, cũng không đặc biệt để ý. Cô luôn cho rằng họ sẽ làm bạn cả đời, một khi đã vậy, cuộc đời dài như thế, luôn có thời gian để trò chuyện tâm sự với nhau...

"Hi Hi, gần đây cậu... khỏe không?" Chưa đến kỳ thi tốt nghiệp cậu phải đi rồi, hãy để cậu ngắm cô gái mà cậu thích nhiều hơn một chút, cho dù là liếc mắt một cái thôi cũng được. Giấy nhập học đã được phê duyệt, visa cũng sắp làm xong, bây giờ chỉ còn lại vấn đề thời gian.

Chỉ còn nửa tháng nữa là cậu sẽ không được thấy cô, trái tim đau đớn khôn nguôi. Nhưng không còn cách nào cả, yêu cô như thế mà chỉ có thể nhìn cô cùng với người con trai khác hạnh phúc bên nhau, vậy thì cậu càng không thể chịu nổi.

"Tớ khỏe lắm, Tiết Đồng Hải." Kiều Ngôn Hi hơi lạ, không biết vì sao cậu lại đột nhiên hỏi thế, là vì lời đồn lúc trước hay là vì sắp tới kỳ thi đại học?

"Vậy là tốt rồi." Cậu cười, mắt nhìn cô thật kỹ như muốn khắc họa hình ảnh cô trong lòng.

"Cậu đang nói đến lời đồn trước đấy à? Không sao, Khương Thành Ngọc đã sớm giải quyết rồi, tớ không còn để tâm nữa, cậu đừng lo." Nhắc đến Khương Thành Ngọc, cả khuôn mặt cô bừng lên hạnh phúc.

Nhưng trong mắt cậu, đó lại là độc dược trí mạng nhất, vì sao? Vì sao ngay cả khi ở cùng tớ mà cậu cũng nghĩ đến cậu ta? Tiết Đồng Hải thật muốn lớn tiếng nói cho cô biết là cậu phải đi rồi, nhưng đến miệng lại nuốt xuống, nói cho cô để làm gì? Khiến cô phải chịu bối rối thêm sao? Hay là để đổi lại một câu chúc cậu thuận buồm xuôi gió? Đó đều không phải kết quả cậu muốn, thôi, vẫn không nên nói thì hơn.

"Ừ, tốt, cậu ta... cậu ta sẽ chăm sóc tốt cho cậu, tớ, cũng yên tâm." Cậu quay đi, nhìn sân trường qua lớp kính thủy tinh trên hành lang, dòng người trên sân hối hả, sắp phải nói lời tạm biệt rồi!

Kiều Ngôn Hi đỏ mặt, "Thừa Tướng, cậu đang nói gì vậy, ấm đầu à."

Tiết Đồng Hải nhìn cô, xoa lên mái tóc cô, "Cứ coi như tớ ấm đầu đi, đến giờ học rồi, tớ về đây, hẹn gặp lại, Hi Hi." Đôi mắt cậu cha chứa tình cảm và quyến luyến, xen lẫn trong đó là đau đớn và dằn vặt, vuốt ve trên đỉnh đầu cô như không muốn buông tay mấy cái rồi mới lưu luyến quay đi.

Nói là hẹn gặp lại nhưng sẽ không còn gặp lại nữa. Quay đi chính là cả đời, cậu biết nhưng cô không biết.

Giữa bọn họ cũng chỉ có kết quả như vậy thôi.

Kiều Ngôn Hi đứng nguyên tại chỗ nhìn theo bóng lưng Tiết Đồng Hải, cô có cảm giác hôm nay Tiết Đồng Hải là lạ, có chuyện gì sao, hình như không có, thật không hiểu nổi, không chừng bị ấm đầu thật cũng nên.

Cô quay về lớp mà không biết rằng, đây là lần cuối cùng cô được nhìn thấy người ấy, sau này, sẽ không còn một người con trai rực rỡ như mặt trời gọi cô Hi Hi, Hi Hi, không còn ai có lúm đồng tiền nho nhỏ xinh đẹp ấy nữa, cũng sẽ không còn ai có thể toàn tâm toàn ý trân trọng cô như người ấy.

Đáng tiếc khi cô biết được thì đã muộn, cảnh còn người mất, bên cạnh đâu còn bóng dáng người kia nữa.

"Manh Manh, cậu có phát hiện Tiết Đồng Hải hơi lạ không?" Kiều Ngôn Hi vẫn muốn hỏi Doãn Manh Manh xem, dù sao nói không chừng Tiết Đồng Hải thật sự có chuyện.

"Đâu, tớ thấy cậu ấy rất bình thường mà, hôm qua tớ còn gặp cậu ấy nữa." Doãn 

chapter content
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới