Tất cả
Náo Loạn Ỷ Thiên
Nàng vốn không phải là người của thế giới này. Nàng là nữ nhân đến từ thế kỉ hai mươi mốt, vốn mang trong mình đầy nhiệt huyết của tuổi thanh xuân. Nàng thích tự do, nhưng vì hắn, nàng chấp nhận cả đời này đều trói buộc bên cạnh hắn. Nhưng đời người, đâu có ai nói trước được về tương lai? Hoa nở là vô tình, hoa rơi là hữu ý. Cánh hoa xinh đẹp tàn lụi theo từng cơn gió dập vùi, vậy tình yêu vì ngọt ngào mà tưới tiêu lên, nhưng tại sao lại bị dập tắt đi hết thảy? Phải chăng, gặp nhau là định mệnh, nhưng yêu nhau lại chỉ là nghiệt duyên? Như vậy thà đừng bao giờ gặp để chẳng khi nào phải yêu.

Nói thật sự là rất dễ, nhưng nhìn mà xem, có mấy ai làm được đâu? Đã từng mơ mộng, đã từng yêu thương, và rồi bị vùi dập trong sự đau đớn vô hạn của tình yêu thương, nàng liệu có thể cùng hắn một lần nữa tìm kiếm yêu thương? Hạnh phúc chưa bao giờ là đủ. Đời người chưa bao giờ thôi thèm khát hai tiếng yêu thương. Nếu đã có duyên gặp nhau, vậy tại sao phải trốn tránh? Thà để người mình yêu biết, còn hơn chôn vùi sự thật và trong trái tim đơn độc. Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ. Vô duyên đối diện bất tương phùng.

Bình luận truyện