Tùy Chỉnh
Nam Xấu Khó Gả

Nam Xấu Khó Gả

Chương 13: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: demcodon

Hắn trở về phòng tìm thuốc uống hai viên, lại nằm trên giường nửa canh giờ Phương Vân Tuyên mới cảm thấy thân thể khá hơn một chút ngồi dậy nhìn thấy bên ngoài đã gần hoàng hôn cũng nên thu xếp cơm chiều rồi.

Hôm nay thực đơn rất phong phú, lúc bưng đến phòng thiên Phương Thế Hồng còn kinh ngạc một hồi. Phương Vân Tuyên bình thản kể lại chuyện đã trải qua hôm nay, gian khổ gì đó được hắn lược bỏ đi không nhắc tới, chỉ chọn những chuyện thú vị gặp được ở chợ cho Phương Thế Hồng nghe giải buồn.

Hai phụ tử cơm nước xong Phương Vân Tuyên lại đi sắc thuốc bằng nồi đất. Sắc thuốc đông y quả nhiên tốn thời gian công sức, trong quá trình sắc không thể đi đâu được bởi vì rất dễ cháy khét. Phương Vân Tuyên vừa coi chừng nồi thuốc thỉnh thoảng đảo qua đảo lại mấy cái, trong lúc rảnh rỗi thì lôi mấy món hàng đã khắc được một nửa ra cẩn thận khắc lại cho thành hình.

Phương Vân Tuyên đang khắc một cây trâm bằng gỗ cơ bản đã thành hình, hiện giờ chỉ cần chỉnh trang thêm một chút trên đầu trâm. Trâm gỗ tốt nhất là nên dùng gỗ cây tử đàn, vân gỗ tử đàn liên tục, chất gỗ nặng, khắc xong không cần sơn thêm gì nữa lập tức có vệt bóng tối tự nhiên.

Phương Vân Tuyên có ít tiền cũng không thể mua gỗ tử đàn về làm, chỉ có thể lên núi chặt gỗ hoàng dương cho đủ số. Nhưng cũng có chỗ tốt, gỗ hoàng dương vốn có màu rất đẹp, so với gỗ tử đàn thì màu sắc sáng bóng hơn thấy rõ, chất gỗ cũng mềm hơn, khắc lên cũng dùng ít sức hơn.

Tổng kết lại kinh nghiệm bán hoành thánh hôm nay Phương Vân Tuyên chọn kiểu dáng tương đối giản dị trang nhã, cả cây trâm gỗ chỉ dài chừng hai mươi xenti, phần thân dài nhỏ, đầu trâm khắc hình hoa mai chạm rỗng, chỗ nhụy mai thêm một sợi tua tím, thêm vài phần sống động nhưng vẫn không mất đi vẻ xinh đẹp nho nhã.

Phương Vân Tuyên khắc rất cẩn thận, hoa mai đóa nào đóa nấy khắc đến rõ ràng, bỗng hoa nở rộ, cầm trong tay cứ có cảm giác như đang nắm nhành mai đông đã nở. Cứ như thế hắn lại khắc thêm vài hình mây bay và đầu phượng nữa. Tổng cộng năm cây, hắn cẩn thận dùng vải bố chà lau sạch sẽ, đánh đến mức không còn thô ráp, mặt ngoài trơn nhẵn, bên trên nổi lên ánh sáng bóng của chất gỗ tự nhiên, dùng vải bố bao lại bỏ vào xe đẩy, nghĩ ngày mai lên thị trấn bán thử xem.

* * *

Ngủ một đêm đến sáng sớm hôm sau, Phương Vân Tuyên làm bữa sáng cho Phương Thế Hồng xong liền đẩy xe lên huyện thành.

Hôm nay thời tiết rất tốt, đường cũng coi như dễ đi, Phương Vân Tuyên cố sức đẩy xe một bước nặng một bước nhẹ, đi hơn một giờ mới coi như đến được đường cái.

Khi đi đến huyện thành thì trời đã sáng, cửa thành vừa mở có không ít dân chúng tới lui. Phương Vân Tuyên đẩy xe vào thành đi một chút lại chăm chú nhìn, tìm một hồi nhớ hôm trước đến đây trong con ngõ nhỏ cạnh đường chữ thập có một cửa hàng bán bánh nướng nhỏ, đến đó bán hoành thánh là vừa hay.

Đến trước tiệm bánh nướng lão bản vừa mới mở quầy, ông đang dỡ miếng gỗ làm cổng ra mở rộng cửa, lộ ra một cái bàn cao hơn nửa người, trên mặt bàn là một cái rổ lớn, bên trong là khoảng hơn một trăm cái bánh nướng mè vàng óng.

Phương Vân Tuyên vội vàng xe đẩy đi qua cười nói chào hỏi lão bản: “Chưởng quầy phát tài!”

Lão bản tiệm bánh nướng là một hán tử trung niên giọng cao vạm vỡ, nghe vậy cười nói: “Phát tài cái gì, một đồng một cái bánh nướng, phát tài thì có thể phát được đến đâu?”

Phương Vân Tuyên cũng cười, đúng là như vậy thật, dừng một chút mới đề nghị: “Ta muốn mở sạp ở trước cửa nhà ngài, không biết có được không?”

Lão bản lúc này mới quay đầu lại nhìn kỹ Phương Vân Tuyên, đầu tiên là kinh ngạc sau đó vẻ mặt lại bình thường, cẩn thận đánh giá thứ trong xe đẩy của hắn hỏi: “Sạp gì? Bán bánh nướng là không được rồi, không được cướp mối của ta!”

Lão bản nói thế Phương Vân Tuyên biết ngay đây là người rộng rãi, việc này có thể thương lượng thành công nên cười nói: “Sao vậy được chứ, ta bán hoành thánh, vừa lúc có thể bán cùng bánh nướng của ngài.”

Lão bản quả nhiên gật đầu: “Được rồi, ngươi đứng ngay bên cạnh mà bán.”

Phương Vân Tuyên luôn miệng cảm tạ, lão bản cũng không khách khí nữa lên tiếng đáp lại rồi vào tiệm nhào bột nướng bánh, lại bận rộn mở hàng.

Phương Vân Tuyên cũng bắt đầu thu xếp, ngừng xe đẩy lại, lấy tấm ván gỗ đã chuẩn bị sẵn xếp mấy băng ghế quanh xe, bắt tay vào nhóm lò.

Chỉ chốc lát sau đã có 

chapter content
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện "Nam Xấu Khó Gả". Trong khi chờ chương mới ra, Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà có thể bạn quan tâm
Tiên Ngạo
Thế Giới Hoàn Mỹ
Bất Diệt Kiếm Thể
Vũ Thần
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Đế Tôn