Tất cả

Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Quyển 4 - Chương 101: Phát sinh đảo chính, tân hoàng lên ngôi

Trước Tiếp
Hứa Nghi phi cùng Tống Thục phi trương ra nụ cười khéo léo đầy ẩn ý, mang theo một đám cung nữ thái giám, ung dung quý phái đi tới. Lục Hà muốn trông chừng Chu Bích, Ngọc Hương nhận lệnh ra nghênh đón.

Ngọc Hương mang theo hai đại cung nữ cùng tiến lên.

Họ đều là người bước ra từ phủ Nam An vương.

Đối với mấy cung phi tâm cơ thâm trầm giết người vô hình, họ không sử dụng phương pháp xử lí tích cực đánh đuổi, mà tận lực che chở Chu phi, không để nàng ra khỏi Thanh Vân Điện, không để nàng tiếp xúc với các phi tử khác, đồng thời tất cả người được dùng đều là người của mình, không cho người khác lợi dụng chút cơ hội nào.

Ngọc Hương mỉm cười chào một cái, rồi đứng yên trước cửa Thiên Điện một bước không rời.

Nàng biết, chỉ cần Hoàng đế cần đứa bé này, thì mình có thể dùng bộ dáng như vậy che chở Chu phi nương nương.

Bạch Tử Xuân đại nhân từng dặn dò, chỉ đến lúc vạn bất đắc dĩ, mới có thể trở mặt.

Cuối cùng, nhìn Thanh Vân Điện được bảo vệ như thành đồng vách sắt, trên mặt Hứa Nghi phi cùng Tống Thục phi tươi cười, trong lòng lại không ngừng cắn răng, cuối cùng đành phải phẫn nộ rời đi.

Thật ra thì, không phải họ chưa từng thử động đến Chu phi, chỉ là mỗi lần đều thất bại, ngay cả sắp xếp bà mụ cũng không chen tay vào được —— phủ Nam An vương trực tiếp tặng bà mụ vào.

Xem ra, chỉ có thể chờ đứa bé này ra đời rồi mới có thể tiếp tục mưu tính!

Đến gần tối, Chu Bích bắt đầu lâm bồn, đau đến chết đi sống lại, cũng không nguyện ý khóc ra tiếng, miệng cắn một mảnh khăn gấm đau đến đổ mồ hôi hột. Lục Hà nhìn nàng khổ sở, hận không thể thay nàng chịu tội, cầm thật chặt bàn tay ướt mồ hôi của nàng, vừa nhỏ giọng khuyên lơn, vừa cầm khăn lau mồ hôi lạnh trên trán Chu Bích.

Ngày mười bốn tháng tư, giờ Tuất một khắc, Chu Bích sinh hạ Trưởng hoàng tử, mẹ con đều bình an.

Cùng lúc đó, ở hậu hoa viên Thanh Vân Điện, có người thả một con bồ câu đưa tin.

Khi nhận được tin tức Trưởng hoàng tử ra đời, Hưng Thịnh đế đang chơi bời hoang dâm ở Ngoạn Nguyệt các. Hắn nhàn nhã tựa lên gối mềm, mặc cho Cao Liễn nhỏ nhắn ngồi trên người mình phập phồng trên dưới.

Nghe Tiền Liễu Đức bẩm báo ngoài cửa sổ, Hưng Thịnh đế cũng không biết mình nên vui hay nên buồn, cuối cùng thuận miệng nói: "Chờ trẫm xuất xong rồi hãy nói!"

Nhưng mà, cho dù động tác của Cao Liễn thế nào, chỗ của hắn cũng đã bị mài đến hơi đau rồi, lại vẫn thủy chung không tiết ra được.

Triệu Chính hơi sợ hãi, vung tay đẩy Cao Liễn ngã xuống dưới giường, mở miệng mắng: "Đồ đê tiện vô dụng, chút năng lực ấy cũng không có, uổng cho ngươi lại xuất thân từ danh môn Cao gia. . . . . ."

Sau khi hắn mắng mấy câu, mặc dù cảm thấy mắng rất đắc ý, nhưng phía dưới lại vẫn không bắn ra được, kìm nén đến khó chịu, liền hô một tiếng: "Tiền Liễu Đức!"

Tiền Liễu Đức vốn đang chờ đợi bên ngoài, nghe gọi vội đẩy cửa tiến vào.

Hưng Thịnh đế liếc hắn một cái, nói: "Giúp ta phóng ra!"

Tiền Liễu Đức đi qua trước mặt Cao Liễn, bò lên giường, cúi người xuống hạ thân của Hưng Thịnh đế, bắt đầu động tác.

Cao Liễn trần truồng té xuống đất, đuôi xương cụt vô cùng đau nhức, nàng nghe Hưng Thịnh đế phát ra lời tục tĩu, ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không chút biểu cảm, cuối cùng, nàng bắt được màn gấm đang rũ xuống quấn người mình lại, co rút thành một khối.

Kể từ sau khi vào cung, trong lòng nàng chỉ có hận. Vừa bắt đầu thì hận Nam An vương Triệu Trinh, sau lại bắt đầu hận mình, sau đó nữa, lại bắt đầu hận gã Hoàng đế biến người ta thành súc sinh.

Nàng đã thất sủng rồi.

Kể từ khi hành vi xấu xa của nàng trong cung bị người nhà biết được, Cao gia đã bỏ mặc nàng. Hiện tại, nàng đã thành hai bàn tay trắng rồi.

Tay Cao Liễn bắt được tấm màn buông xuống, im lặng níu lấy.

Lúc này, trên giường, Hưng Thịnh đế được Tiền Liễu Đức hầu hạ, đã đến lúc quan trọng, đang thở lớn hổn hển.

Loại âm thanh này truyền vào trong tai Cao Liễn, càng thêm cảm thấy vô cùng dơ bẩn, nàng cảm thấy mình đã lọt vào đầm lầy dơ bẩn vô bờ, không cách nào thoát thân, chỉ có thể trầm luân.

Ngày hôm sau, trưởng hoàng tử mới sanh mới được gặp phụ hoàng Hưng Thịnh đế của bé, cũng được ban tên là Triệu Đồng, ghi vào gia phả.

Hưng Thịnh đế nhìn trưởng hoàng tử được bao bọc cực kỳ chặt chẽ trong ngực, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn vừa đỏ vừa nhăn, trong lòng không chút yêu thương —— bộ dạng đứa nhỏ này cũng quá xấu đi, rõ ràng phụ mẫu thân sinh đều là tuấn nam mỹ nữ!

Thấy Hưng Thịnh đế cau mày, Lục Hà ở bên cạnh vội vàng cười nói: "Đứa bé vừa sinh ra đều như vậy, càng đỏ càng nhăn, về sau sẽ càng ưa nhìn!"

Nàng muốn kích thích chút tấm lòng người cha của Hưng Thịnh đế, mở tả của trưởng hoàng tử ra, để Hưng Thịnh đế thưởng thức tiểu JJ giống con tằm nhỏ của trưởng hoàng tử.

Hưng Thịnh đế liếc mắt một cái, phát hiện thân thể Triệu Đồng càng khó nhìn, vừa gầy vừa nhỏ, toàn bộ đều hồng hồng đầy nếp nhăn, trông giống con chuột nhỏ da đỏ hồng, trong lòng vẫn có cảm giác bộ dạng trưởng hoàng tử này của mình quá xấu rồi, về sau nhất định phải sinh một đứa xinh xắn hơn một chút.

Cõi lòng Lục Hà đầy vui mừng cùng mong đợi, thật lòng cảm thấy một ngày kia nhất định Triệu Đồng có thể lớn lên thành một mỹ nam tử.

Đáng tiếc Hưng Thịnh đế chỉ nhìn trước mắt, không thấy tương lai, không yên lòng ném trưởng hoàng tử cho Lục Hà, mang theo Tiền Liễu Đức rời đi, về phần Chu phi nương nương sinh hạ trưởng hoàng tử cho hắn, đã sớm bị hắn ném ra sau ót. Thực tế, Chu Bích bụng lớn, đã hơn mấy tháng không thể hầu hạ hắn, đối với nữ nhân không thể hầu hạ mình, tình yêu của Hưng Thịnh đế biến mất rất nhanh.

Chính vì vậy, Hưng Thịnh đế cảm thấy nữ nhân hắn sủng ái nhất thật ra chính là Cao Liễn, không riêng vì có thể tùy ý vũ nhục mà Cao Liễn không hề phản kháng, quan trọng hơn là, Cao Liễn còn chưa có quý thủy, có thể tùy ý chơi đùa, không phải lo lắng nàng ta sẽ mang thai.

Mang Tiền Liễu Đức theo đến thư phòng, Hưng Thịnh đế nhấc mông ngồi lên ghế cao phủ nệm êm, hỏi Tiền Liễu Đức: "Phía Đông cương có tin tức gì không?"

Tiền Liễu Đức nở nụ cười trầm tĩnh: "Hồi bẩm bệ hạ, thành công đã đến gần, mấy ngày nữa tin tức tốt sẽ đến!"


Hưng Thịnh đế cười.

Hôm nay hắn đã có đời sau, mặc dù là con chuột con da đỏ hồng khó coi, nhưng vẫn là con của hắn; nếu như có thể nhận thêm được tin tức tốt phía Đông cương truyền tới, thật sự là song hỉ lâm môn, đáng để phung phí ăn mừng một phen.

Giữa trưa một ngày nào đó, bên ngoài thành nhỏ Đạo Dương ở Đông cương, toàn thân Triệu Trinh mặc áo bào tím cưỡi ngựa như bay nơi đồng nội, Triệu Phú cùng Trúc Hoành cưỡi ngựa theo sát phía sau, trên tay ba người đều cầm cung lớn, là bộ dáng đang đi săn thú.

Ngựa của Triệu Trinh là tuấn mã, chạy nhanh nhất, rất nhanh cự ly càng ngày càng xa Triệu Phú cùng Trúc Hoành. Triệu Phú đang muốn thúc ngựa nhanh chóng đuổi theo, lại nghe Trúc Hoành ở phía sau kêu một tiếng "Triệu huynh ——"

Hắn vừa quay đầu lại, liền bị Trúc Hoành đánh một quyền ngất xỉu, té từ trên ngựa xuống, ngã lên mặt đất.

Trúc Hoành giục ngựa chạy như điên, rất nhanh liền thấy Triệu Trinh ở trước mặt, hắn lấy một mũi tên tẩm độc ra, nhắm ngay giữa lưng Triệu Trinh, nhắm chuẩn vài lần, cuối cùng bắn tên đi.

Triệu Trinh theo âm thanh đó mà rơi xuống, bị ngựa hất xuống đất.

Trúc Hoành rất tự tin với kỹ thuật bắn tên của mình, mặc dù cảm thấy không cần thiết, nhưng vì đảm bảo, vẫn phóng ngựa qua kiểm tra, phát hiện gương mặt Triệu Trinh lệch nghiêng trên đất, sắc mặt tím xanh, chính là phản ứng đặc trưng của độc dược bôi trên mũi tên độc kia.

Hắn đang muốn xuống ngựa xem kỹ một chút, nơi xa chợt truyền đến tiếng người huyên náo: "Vương Gia ——"

Từ xa Trúc Hoành nhìn thấy quân sư Điền Tử Kính của quân phòng thủ Đông cương dẫn một đám người phi ngựa đến, cuống quýt giục ngựa tiến vào sơn cốc trước mặt, nhanh chóng lẩn trốn.

Hoàng cung Kim kinh hôm nay, có cùng khiếm khuyết với nhiều năm trước —— phi tử quá nhiều, cung điện không đủ.

Trong Ngoạn Nguyệt các nho nhỏ, ba phi tử ở cùng nhau —— Cao Tiệp dư Cao Liễn, hai tỷ muội Đại Trác mỹ nhân và Tiểu Trác mỹ nhân.

Ngày hôm đó tỷ muội Đại Tiểu Trác đang ngắm hoa trong tiểu hoa viên ở Ngoạn Nguyệt các.

Vườn hoa nhỏ không lớn, trồng đầy các loại hoa hồng, là hoa quý của Kim kinh, các loại hoa hồng đỏ thẫm, phấn hồng, vàng nhạt, tím đậm đua nhau khoe sắc, vừa đẹp vừa thơm.

Hai tỷ muội Đại Tiểu Trác nói là ngắm hoa, thật ra là đang phá hoa, ngắt nhiều đóa hoa cầm trong tay chơi, chơi đã thì bóp vụn rồi vứt bỏ.

Hai nàng không có một chút thuơng hương tiếc ngọc, có thể nói là một đôi phá hoa tài năng, đang chơi vui vẻ, chợt nhìn thấy trên đường mòn cách đó không xa Hưng Thịnh đế mặc áo hoàng bào chói lóa đang đi tới.

Hưng Thịnh đế mới nhận được tin vui từ chỗ Tiền Liễu Đức —— Nam An vương gia, đệ đệ công cao hơn chủ của mình, rốt cuộc thì ông trời cũng có mắt – khiến hắn gặp bất trắc rồi!

Hưng Thịnh đế rất hưng phấn, rất muốn không để ý hình tượng mà nhảy cẫng lên, nhưng nhìn khắp cả hoàng cung, nơi nơi đều là phi tử đoan trang lễ độ, chỉ có một nơi mà hắn có thể không chút kiêng kỵ nhảy cẫng lên tự làm xấu mình.

Cho nên, hắn mang theo Tiền Liễu Đức, chạy thẳng tới Ngoạn Nguyệt các.

Đến vườn hoa nhỏ bên ngoài Ngoạn Nguyệt các, hắn dặn dò Tiền Liễu Đức: "Mời luôn Cao Tiệp dư đến đây, sau đó ngươi trông chừng cửa vườn hoa nhỏ, ai cũng không cho vào!"

Lần này hắn cần triệt triệt để để cuồng hoan một trận ngoài trời giữa ban ngày.

Lúc Cao Liễn đến, phát hiện quần áo của Đại Trác mỹ nhân nằm tán loạn trên cỏ, bên cạnh, Hưng Thịnh đế đang nhấn Tiểu Trác mỹ nhân vén cao váy vào trong bụi hoa hồng mà làm!

Trên cành lá hoa hồng có gai, Tiểu Trác mỹ nhân bị Hưng Thịnh đế va chạm, gương mặt bộ ngực cánh tay bị gai đâm trúng nhiều lần, cũng chỉ có thể nỗ lực nhẫn nại —— nàng và tỷ tỷ đã nhận được lệnh, phải chờ cơ hội thích hợp!

Hưng Thịnh đế hiếm khi chịu ra sức như vậy, đang thú vị, chợt nhìn thấy Cao Liễn trốn sau cây cột của đình ngắm hoa, vội dùng sức đẩy Tiểu Trác mỹ nhân, đẩy vào trong bụi hoa hồng trước mặt, không để ý đến tiếng hét thảm của Tiểu Trác mỹ nhân, hắn nâng đôi chân trần trụi - người chỉ khoác long bào chạy qua tìm Cao Liễn.

Không biết vì sao, Cao Liễn luôn rất có khả năng kích thích khuynh hướng tình dục bạo ngược của hắn.

Cao Liễn vừa thấy Hưng Thịnh đế chạy tới, theo bản năng co chân chạy trốn, chưa chạy được mấy bước, liền bị Hưng Thịnh đế bắt được váy, "roẹt" một tiếng, Cao Liễn té lăn ra đất.

Hưng Thịnh đế kéo Cao Liễn lên, rầm rầm rào rào xé quần áo trên người Cao Liễn, đang muốn tiến hành bạo ngược, Đại Trác mỹ nhân trần nửa người bên kia nhích lại gần, bệnh lười của Hưng Thịnh đế tái phát, lập tức ngồi xuống thảm cỏ, có ý bảo Đại Trác mỹ nhân thực hiện động tác cưỡi lên người mình.

Đại Trác mỹ nhân dùng sức phập phồng cao thấp, Hưng Thịnh đế đang nhắm mắt lại hưởng thụ, đột nhiên cảm thấy cổ căng cứng, hắn vừa mở mắt liền phát hiện Cao Liễn đang từ phía sau dùng đai lưng siết cổ của mình.

Hưng Thịnh đế giằng co, Cao Liễn nhỏ người sức yếu, lập tức bị hắn đẩy ngã. Đang lúc ấy, tỷ muội Đại Tiểu Trác nhào đến, mỗi người nắm một đầu đai lưng, bắt đầu kéo mạnh —— hai tỷ muội này, lại có võ công!

Đầu Hưng Thịnh đế vô lực rũ xuống.

Tiền Liễu Đức đứng ở ngoài cửa vườn hoa nhỏ, loáng thoáng nghe được tiếng động lạ, đang muốn đẩy cửa đi vào, lại phát hiện có người nhanh chóng đến gần mình, hắn còn chưa kịp quay đầu lại, cổ đã bị người vặn gảy.

Bắt đầu từ buổi trưa hôm đó, Kim kinh và hoàng cung cùng triển khai cuộc thanh tẩy lớn.

Ban đêm giờ tý, chuông tang của thành Kim Kinh kêu vang một lần nữa —— Hưng Thịnh đế băng hà.

Hàn Thái hậu không chịu nổi cơn đau xót mất con, tự sát bỏ mình.

Ba ngày sau, ra đời chưa được hai mươi ngày - trưởng hoàng tử Triệu Đồng kế vị, nằm trong lồng ngực mẫu thân Chu Thái hậu, lên ngôi xưng đế, lấy hiệu Minh Đức, xưng là Minh Đức đế.

Cao thừa tướng phụ chính, Nam An vương giám quốc.

Nam An vương đang nghỉ ngơi và hồi phục sau trận chiến ở Đông cương nghe tin, khóc lóc nức nở, đau lòng muốn chết, cố gắng chống đỡ thân thể bệnh tật vội vàng về kinh thành chịu tang.
Trước Cài đặt Tiếp