Tùy Chỉnh
Mỹ Thực Tại Dân Quốc

Mỹ Thực Tại Dân Quốc

Chương 52-2: (phần 2)

Z Quốc hiện tại đang thực hiện chính sách bế quan toả cảng, thiết bị quân sự thua xa những nơi khác, bởi vậy khi bị xâm chiếm căn bản không có khả năng đánh trả. Đào tạo một đội quân không phải là chuyện dễ dàng. Quân phục trên người binh lính, còn có vũ khí trong tay, thức ăn, đồ dùng chữa bệnh đều thường xuyên thiếu thốn. Mà hiện tại Z Quốc cũng chịu cảnh chiến sự liên miên, rất nhiều quân sĩ căn bản không được chăm sóc cẩn thận.

"Rất nhiều thứ chúng ta đều phải mua từ nước ngoài. Những nước khác hoàn toàn chiếm được ưu thế liền sẽ bành trướng hơn nữa." Cố gia bọn họ cũng đỡ hơn một chút, trang bị vũ khí tương đối đầy đủ dù có quân sĩ vẫn còn sử dụng vũ khí thô sơ nhưng lại chiến đấu rất ngoan cường.

Nghe vậy, Lục Nghiên nghĩ một lát, ngẩng đầu hỏi: "Vậy ngươi xem nếu ta mở một công ty như người nước ngoài có được không?"

Cố Tứ Gia sửng sốt.

Lục Nghiên không để tâm tới vẻ mặt của hắn, nói: "Ta kỳ thật đã có ý định này từ lâu, tại sao chúng ta cứ phải để ý tới sắc mặt bọn người nước ngoài? Loại thịt hộp này chúng ta cũng không phải không biết làm, thậm chí còn có thể làm ngon hơn bọn hắn."

"... Đương nhiên, đây chỉ là ý tưởng ban đầu. Nếu ta mở một xưởng đóng hộp thì ngươi sẽ không cần mua của người nước ngoài, ta có thể bán cho ngươi với giá thấp. Có điều chuyện này cũng không phải dễ, nhân lực vật lực cũng rất cần..." Lục Nghiên càng nói càng cảm thấy viễn cảnh rõ ràng hơn.

Nói xong, nàng ngẩng đầu nhìn Cố Tứ Gia nhưng đối phương chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt sâu hun hút.

Lục Nghiên có chút không tự nhiên, ho nhẹ một tiếng, nói: "Thật ra đây chỉ là một nguyên nhân, còn có một nguyên nhân khác... Lục Thủy Thành không phải có rất nhiều người lưu lạc không có nhà để về sao? Nếu ta mở xưởng sẽ cần công nhân, vừa vặn có thể mướn họ. Hơn nữa, làm thịt hộp cũng cần nguyên vật liệu, ta có thể tạo một quy trình khép kín, mở trại chăn nuôi heo, cũng sẽ tuyển dụng một ít công nhân."

Chuyện này trước kia Lục Nghiên đã từng nghĩ đến. Tục ngữ nói, cho ngươi cá không bằng chỉ ngươi cách bắt cá, nàng bố thí cháo và canh cứu tế cũng không phải là biện pháp tốt, phải dựa vào năng lực cùng bản lãnh của những người đó mới có thể viên mãn.

Cố Tứ Gia cười, nói: "Nàng muốn thì cứ làm, lúc ta rời đi sẽ lưu lại vài người giúp nàng. Nàng cũng chỉ là một nữ hài tử, làm việc bên ngoài cũng cần có người bảo hộ. Hơn nữa nếu muốn liên lạc với ta cũng có thể truyền lời qua bọn họ."

Chuyện này Lục Nghiên cũng không cự tuyệt, có người của Cố Tứ Gia bên cạnh sẽ có rất nhiều chuyện trở nên dễ dàng. Lục Nghiên hoàn toàn không biết rằng chỉ cần danh nghĩa Tứ nãi nãi của nàng thì đi lại ở toàn bộ Lục Thuỷ Thành cũng không ai dám khó dễ nàng.

Cố Tứ Gia đưa Lục Nghiên đến cửa nhà, đứng ngay bậc thang, nói: "Ngày mai ta sẽ xuất phát. Có lẽ chúng ta sẽ có một khoảng thời gian không gặp nhau. Ta sẽ rất nhớ nàng… Tứ nãi nãi của ta."

Nghe cách hắn gọi, Lục Nghiên chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng lên —— ai là Tứ nãi nãi của ngươi?

Lục Nghiên định đi vào, Cố Tứ Gia lại là nắm chặt tay nàng không buông, Lục Nghiên không hiểu nhìn hắn.

Cố Tứ Gia kéo nàng lại gần, cùng nàng đâu mũi chân lại, thấp giọng nói: "Trong khoảng thời gian ta không có ở đây, nàng nên suy nghĩ kĩ lời ta nói. Ta thật sự rất thích nàng, muốn nàng trở thành thê tử của ta."

Lục Nghiên sửng sốt.

Cố Tứ Gia vuốt ve gương mặt nàng, đặt vào lòng bàn tay nàng thứ gì đó lành lạnh.

Lục Nghiên cúi đầu nhìn thấy một món đồ màu bạc nho nhỏ - súng, nhất thời ngạc nhiên.

"Đây là loại súng nhỏ tinh xảo nhất hiện nay, nàng dùng loại này rất thích hợp. Lúc sử dụng chỉ cần ấn xuống cái cò này sau đó nhắm vào địch nhân..." Hắn ôm Lục Nghiên vào lòng dạy nàng sử dụng súng.

Lục Nghiên chưa từng cùng người nào thân mật như vậy nhưng Cố Tứ Gia lại đang dạy nàng bắn súng, là ý tốt của hắn, Lục Nghiên làm sao có thể cự tuyệt?

"Đùng!" Viên đạn bay ra trúng một con chim cách đó không xa, độ giật nhỏ đến mức có thể bỏ qua.

Lục Nghiên trừng mắt không nghĩ rằng vật nhỏ này lại có uy lực lớn như vậy.

"Bình thường nàng đừng lấy ra, đợi đến lúc nguy cấp làm đối phương bất ngờ." Cố Tứ Gia nói.

Lục Nghiên gật đầu, nàng đưa mắt nhìn Cố Tứ Gia, trong lòng có chút cảm động nhưng cũng cảm thấy dở khóc dở cười. Cố Tứ Gia có phải quá lo lắng hay không, nàng suốt ngày ở nhà cần gì đến thứ này?

Sau khi Tứ Gia rời đi, Lục Nghiên xoay người đã nhìn thấy Lục Thực và Lục Xu đứng nhìn nàng cười khúc khích.

Lục Nghiên: "..."

Lục Thực hưng phấn nhìn nàng, nói: "Tỷ tỷ, tại sao ngươi lại ở cùng một chỗ với Tứ Gia?"

"Tỷ tỷ, ngươi muốn biến thành Tứ nãi nãi sao?" Đây là lời của Lục Xu.

Lục Thực: "Oa tỷ tỷ, thứ trên tay ngươi là súng sao? Có thể cho ta chơi một chút không?"

Lục Xu: "Tỷ tỷ, Tứ Gia có phải muốn trở thành tỷ phu của ta không?"

Lục Nghiên bị bọn họ làm cho đau đầu liền không quan tâm mà đi đến chỗ con chim chết thảm dưới tàng cây kia. Lục Thực gọi nàng một tiếng, vội vàng đi theo. Tối hôm đó Cố Tứ Gia nhận từ Hắc Dực một phần chim nướng muối ớt ngon vô cùng.

*

Quân sĩ nước T đang hướng về phía nam. Tổng thống ra lệnh Cố tướng quân nhất định phải đánh bại người nước T. Lần này chủ soái là Cố Tứ Gia, hắn mang theo một đám người xông pha chiến trường vào một ngày tháng ba.

Nước T đã có sự chuẩn bị trước mới đến. Vũ khí của bọn họ rất tân tiến lại có nước Y ở phía sau viện trợ, chiến tranh trở thành một thế giằng co. Thiết bị quân sự của Y Quốc dẫn đầu thế giới, có sự giúp đỡ đó nước T như hổ mọc thêm cánh.

"Vũ khí lần này T Quốc dùng hẳn là do nước D chế tạo." Vừa mới đánh bại một đợt công kích từ T Quốc, bọn họ thu được một ít vũ khí. Cố Tứ Gia lấy một cây súng trường nghiên cứu mà đưa ra kết luận này. Hắn có sự hiểu biết rất rõ với súng ống nhờ lúc du học ở D Quốc nên chỉ cần liếc một cái liền có thể nhìn ra.

Lưu loát nạp đạn lên nòng, Cố Tứ Gia xoay người ra ngoài cửa sổ bóp cò. Chỉ nghe đoàng một tiếng, đạn bắn vào thân cây, lá rụng lã tã.

"So sánh với súng của chúng ta thì loại này tầm bắn xa hơn, uy lực cũng lớn hơn!"

Trương phó quan lẩm bẩm nói: "Khó trách ta nhìn thấy bộ dáng quân sĩ nước T lần này rất hăng hái, thì ra là có vũ khí mới, còn được viện trợ từ nước Y."

Hắn sờ sờ túi áo lấy thuốc hút nhưng chỉ ngậm trong miệng mà không châm lửa —— Cố Tứ Gia không thích mùi khói.

Cố Tứ Gia vứt súng trên bàn, đăm chiêu nói: "Không chỉ là súng trường, đại bác của bọn họ cũng được đổi mới, tầm bắn thêm khoảng hai thước."

Tuy nói hai mét cũng không tính là xa nhưng đôi khi chỉ cần hai mét này cũng có thể quyết định thắng bại.

Mọi người bội phục nhìn hắn, chỉ giao chiến hai lần mà Tứ Gia đã đem trang bị của đối phương nắm rõ ràng.

Cố Tứ Gia liếm đôi môi có chút khô khốc, chỉ vào một điểm trên bản đồ, nói: "Địa thế nơi này rất thuận lợi cho chúng ta, đêm nay phải đánh vào chỗ đó."

"Vâng!"

T Quốc tưởng rằng có thiết bị quân sự tốt như vậy thì quân sĩ Cố gia sẽ bị bọn chúng nắm trong lòng bàn tay mà không nghĩ rằng trừ lần đầu tiên giao chiến, quân sĩ Cố gia có nếm chút khổ thì sau đó đã biến thành ngang ngửa nhau, thậm chí có vài lần T Quốc bọn họ còn bị đánh tan bại.

Thật sự là một cục xương khó gặm! - người phụ trách bên nước T thầm thì trong lòng. Bất quá xem xét tình hình chiến đấu thì bọn họ vẫn có lợi hơn, quân nhu không thiếu mà tiếp tế cũng đang trên đường đến, nếu đánh lâu dài bọn họ cũng không sợ.

Còn tình hình bên Cố gia lại không tốt chút nào.

Nhân viên hậu cần có chút lo lắng sẽ nhanh không còn gạo nấu cơm, hỏi: "Tứ Gia, lương thực khi nào sẽ đến a? Mọi người húp cháo đã hai ngày rồi, nếu còn tiếp tục như vậy thì sẽ không có chút khí lực nào mà giết địch mất.”

Không có dầu muối cũng cho qua đi, nhưng ngay cả cơm khô cũng không đủ ăn, trong bụng chỉ một ít nước lỏng thì khí lực ở đâu ra?

Cố Tứ Gia nhíu mày gọi Trương phó quan đến nói vài câu, Trương phó quan đáp một tiếng sau đó gửi điện báo đến Lục Thủy Thành.

Nuôi binh là một việc đốt tiền. Từ hai năm trước vật tư từ bên trên giao tới càng ngày càng ít, thậm chí giống như lần này vậy, chiến sự khốc liệt mà vật tư đã rất lâu không nhận được. Chuyện như vậy cũng không phải chưa từng thấy. Có thể nói binh lính Cố gia chính là do tự mình Cố gia nuôi dưỡng. Đương nhiên đây cũng là tình hình phổ biến ở Z Quốc, tất cả mọi người đều khốn khổ.

Tình hình chiến đấu truyền đến Lục Thủy Thành, trà lâu nào cũng có người nghị luận về vấn đề này  —— Cố gia chính là sự đảm bảo an toàn của Lục Thủy Thành, mọi người đều cực kỳ lo lắng.

Lục Nghiên vừa thám thính tin tức chiến trường, vừa cố gắng xử lý mọi việc ở Thực Mãn Lâu. Tiền lời gần đây của Thực Mãn Lâu đã được Lục Nghiên dùng để hoàn trả tám ngàn lượng cho Kim Ngân Phường. Sau khi thanh toán dứt điểm nợ nần, trên dưới Lục gia thở ra nhẹ nhõm vô cùng.

"Tứ nãi nãi, hi vọng ngài có thể minh bạch, không phải Kim Ngân Phường chúng ta làm khó Lục gia mà có người muốn Lục gia các ngươi tàn bại." Tần gia đến lấy tiền đột nhiên nói với Lục Nghiên. Hắn cũng không muốn đắc tội Cố gia cho nên nguyện ý bán chút nhân tình.

Nghe vậy, Lục Nghiên gật đầu, nói: "Đa tạ Tần gia báo cho biết. Chuyện này Lục gia chúng ta sẽ tự mình điều tra."

Lục Nghiên cũng không phải chưa từng điều tra, chỉ là thiếu niên mang Lục Thực đến sòng bạc đã xuất ngoại, muốn điều tra cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Ban đầu Lục Nghiên còn thường xuyên chuyện ở tiền tuyến, bất quá rất nhanh nàng liền bận rộn. Lục Nghiên dùng năm ngàn đồng đại dương Kim thanh toán mở một trang trại nuôi heo, còn xây một nhà xưởng.

Đối với việc Lục Nghiên xây dựng nhà xưởng, Kim tỏ vẻ không hiểu. Lục Nghiên cười nói: “Kim ngươi không hiểu. Ta chỉ hi vọng người của nước ta không cần vì thịt hộp mà chịu sự đối đãi không công bằng.”

Trước khi mở xưởng đồ hộp, Lục Nghiên đã từng khảo sát. Nàng nói: “Một hộp thịt như vậy các ngươi bán cho quốc gia khác chỉ có mười đồng, vậy mà bán cho người của nước Z tận ba mươi đồng.”

Kim trầm mặc, hắn là người Y Quốc mà Y Quốc hiện tại là thế lực mạnh mẽ nhất trên thế giới nên hắn không thể hiểu cảm giác của Lục Nghiên. Bất quá Lục Nghiên cũng không mong hắn hiểu được, nàng chỉ muốn làm những gì mình suy nghĩ.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện "Mỹ Thực Tại Dân Quốc". Trong khi chờ chương mới ra, Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà có thể bạn quan tâm
Trẫm Cũng Rất Nhớ Nàng
Bia Đỡ Đạn Phản Công
Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê
Độc Dược Mê Dục
Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi
Nữ Phụ Trùng Sinh (Trùng Sinh Nữ Phụ)