Tùy Chỉnh

Chương 165: Để người chú ý

Trợ thủ đứng ở sau lưng Athur cũng nhìn thấy người trên màn hình, mặc dù chỉ là một hình ảnh nhỏ thoáng qua nhưng rất nhanh hình ảnh phóng to đã được chuyển tới căn cứ. Trợ thủ rất là kinh ngạc hỏi mộtcâu: "Đây không phải là A sao?"

Đặc vụ A cùng đặc vụ D là chiến hữu, nếu Athur đang tìm kiếm D, vậythì biết rõ A cũng không có gì kỳ quái. Mấu chốt là... Vì cái gì A lại xuấthiện trên màn hình?

Athur mặt lạnh, ánh mắt thâm thúy: "Người đàn ông này là ai?"

Trợ thủ rất nhanh liền tra được: "Trưởng quan, người này chính là người lãnh đạo căn cứ Thượng Kinh, Cố Liệt."

Bởi vì căn cứ Thượng Kinh cùng Bắc Hải bảo vệ người lãnh đạo rất nghiêm mật, cộng thêm thông tin không đầy đủ. Athur cho đến hôm nay cũng không biết Cố Liệt cùng Lệ Sâm lớn lên trông như thế nào.

Hôm nay Athur cảm khái, hóa ra thế giới lại nhỏ như thế.

Nếu đặc vụ A cũng đã xuất hiện, anh ta không tin D còn có thể trốn bao lâu nữa. Vì vậy Athur yêu cầu trợ thủ gửi thông tin cho Cố Liệt, bày tỏ muốn tới thăm căn cứ Thượng Kinh.

Mạng lưới thông tin một lần nữa được mở đại biểu cho nhân loại nghênh đón một thời đại mới. Cũng bày tỏ hành động tiêu diệt Zombie có thể thuận lợi hơn trước rất nhiều. Mà vệ tinh duy nhất được phóng lên là Hoa Hạ, điều này đủ để đưa tới chấn động cả trong lẫn ngoài nước, số người muốn đi thăm dò thông tin nhất địnhkhông ít. Chắc hẳn Cố Liệt coi như là nhìn thấy Athur yêu cầu cũng sẽkhông quá phòng bị.

Dù sao... Lúc trước bọn họ thi hành nhiệm vụ, bởi vì muốn duy trì hòa bình và an toàn của quân đội đặc chủng, quân đội bọn họ đều khôngthể lộ mặt. trên các loại truyền thông báo cáo, mặt của bọn họ hoặc là bị bôi nhòa, hoặc là chỉ lộ một bóng lưng. Hơn nữa bọn họ liên lạc lẫn nhau cũng đều xưng hô biệt hiệu, phỏng chừng cũng không biết đối phương tên thật là cái gì.

Còn như Athur nhờ đâu mà biết dung mạo của bọn họ... Đương nhiên là bởi vì anh ta đã từng là thế lực khủng bố lớn.

Sau một tiếng đồng hồ Thượng kinh mới trả lời yêu cầu của Athur, bày tỏ nếu như thuận tiện Athur có thể tại năm ngày sau đến Thượng Kinh phỏng vấn.

Sau khi nghe Thượng Kinh phản hồi, Athur còn nói với trợ thủ: "Nhanh như thế đã an bài tốt, xem ra ông ta đã sớm biết tôi sẽ đi phỏng vấn rồi."

Trợ thủ gật đầu: "Lần này ngài muốn đích thân đi qua, hay là tôi thay mặt ngài đi?"

"Để tôi tự mình đi.  Cậu đi tuyển ra đám người tinh nhuệ của căn cứ, hợp nhất thành vài đội. Để bọn họ kiếm cớ từng nhóm tiến vào Hoa Hạ, chờ mệnh lệnh của tôi rồi đến hội hợp."

"rõ."

Athur vừa nghĩ tới bây giờ đã tìm thấy Cố Liệt, nói không chừng liền có thể tìm tới đặc vụ D, trong nội tâm kích động dị thường.

đã hơn một năm rồi, ông còn có thể trốn tới khi nào chứ.

...

Trợ thủ của Cố Liệt lúc này lại đang giúp ông ta chuyển một thông tinyêu cầu, bởi vì phóng vệ tinh ra thành công, Thượng Kinh nổi danhtrên toàn thế giới. Cố Liệt tiếp đón thông tin của thế lực khắp mọi nơiđã thành thói quen.

"Lần này là ai?" Ông ta tiếp điện thoại hỏi trợ thủ.

"Là người của căn cứ Bắc Hải."

Vừa nghe nói là người của Bắc Hải, Cố Liệt chuyển qua vẻ mặt nhẹnhàng. Chỉnh lại dáng ngồi nghiêm chỉnh, thái độ đặc biệt nghiêm túc.

Dù sao thực lực Bắc Hải so với Thượng Kinh còn cường hãn hơn, bọn họ giải quyết Zombie tại Thượng Kinh cũng mới chỉ giải quyết đượcmột phần ba. Bắc Hải cũng đã bắt đầu giai đoạn kết thúc rồi!

Hơn nữa Thượng Kinh còn thiếu Bắc Hải nhân tình đấy, Cố Liệt mộtnăm này vẫn muốn đi Bắc Hải thăm hỏi. Ai biết trì hoãn lâu như vậy, cuối cùng chuyện sửa lại tháp phóng vệ tinh còn phải mượn người từ Bắc Hải.

Bắc Hải rất hào phóng, trực tiếp liền đưa tới cho Thượng Kinh một đội nghiên cứu khoa học. Dẫn đầu là em trai ruột của lãnh đạo Bắc Hải, Lệ Ngạn.

Lệ Ngạn lần này còn mang đến vị hôn thê của anh ta, nói đến Tần Mộ Yên, cô ấy còn lợi hại hơn những người khác trong đội ngũ nhiều. côấy mới là nhân vật chủ lực sửa lại tháp phóng vệ tinh. 

Còn không phải sao, vệ tinh phóng ra thành công. Cố Liệt chuẩn bị phải trả lại nhóm nghiên cứu rồi. Vừa chuẩn bị chiêu đãi một phen rồi mới đưa bọn họ về Bắc Hải.

Điện thoại vừa thông, bên kia đầu dây là một giọng nam ôn hòa nhưng đầy nghiêm túc: "Là Cố tiên sinh sao, tôi là trợ lý của Lệ tiên sinh của căn cứ Bắc Hải đây, ngài có thể gọi tôi là tiểu Trần."

Trần Bàn Tử một năm qua rất được Lệ Sâm coi trọng, không đúng, phải nói là Nam Ca rất thích anh ta.

Mập mạp này thấy người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, gặp Zombe liền nói ngay lời Zombie (tác giả: cái quỷ gì). Lúc nào cũng dụ dỗ Nam Ca rất vui vẻ.

Cộng thêm Lệ Sâm kiểm tra anh ta mấy tháng, phát hiện anh ta đối với căn cứ tận tâm tận lực. Bản thân anh ta cũng rất nhạy bén nên chầm chậm thả không ít quyền lợi cho anh ta.

hiện giờ Trần Bàn Tử chính là trợ thủ đắc lực của Lệ Sâm, giúp Lệ Sâm xử lý sự vụ.

"Chào anh." Cố Liệt trả lời.

Trần Bàn Tử giải thích trước một phen: "không phải là Lệ tiên sinhkhông muốn tự mình gọi điện thoại cho ngài mà thật sự là Bắc Hải cómột đội ngũ người có dị năng đụng phải động vật biển biến dị rất lợi hại. Lệ tiên sinh cùng phu nhân đều đi cứu người rồi, ngay cả lúc trực tiếp bắn vệ tinh cũng không nhìn được."

Cố Liệt tất nhiên không đến mức bởi vì chút chuyện này mà tức giận. Tuy nhiên giọng nói của ông ta là trời sinh nguội lạnh, không giận tự uy: "không sao."

"Lệ tiên sinh dặn dò tôi, vệ tinh phóng thành công nhất định phải gọi điện thoại chúc mừng ngài, hơn nữa Lệ tiên sinh cùng phu nhân ngưỡng mộ đại danh căn cứ Thượng Kinh đã lâu. Muốn lên kế hoạch đi thăm hỏi, không biết rõ bên ngài có tiện không?"

"Tất nhiên rồi." Cố Liệt có chút kinh ngạc, ông ta còn chuẩn bị tự mình hộ tống đội Lệ Ngạn trở về đây. không nghĩ tới Lệ Sâm lại muốn tự mình lại đây?

Trần Bàn Tử cũng vui vẻ cười: "Vậy chúng ta liền quyết định thời gianđi."

Cố Liệt nói ra do dự trong lòng, Trần Bàn Tử liên tục bày tỏ: "Ngàikhông cần băn khoăn, Lệ tiên sinh thật lòng muốn đi thăm hỏi. Đúng rồi, trong khoảng thời gian này đám cướp tại khu vực giao giữa Thượng Kinh cùng Bắc Hải càng thêm hung hăng ngang ngược. Lệ tiên sinh cũng hy vọng có thể cùng căn cứ Thượng Kinh liên thủ, giải quyết bọn chúng."

Nhắc tới đám cướp chết tiệt kia, Cố Liệt cũng rất đau đầu.

Mới bắt đầu, bọn chúng chỉ là quy mô nhỏ. Khi đó tất cả mọi ngườiđang bận chuyện xây dựng căn cứ, ai cũng không có thời gian rảnh rỗiđi xử lý chúng. Cứ như vậy bỏ mặc nửa năm, quy mô chúng thế nhưng càng lúc càng lớn, hơn nữa còn có cứ điểm riêng của mình.

Những tên cướp này ngăn ở trên đường phải đi qua từ Thượng Kinh tới Bắc Hải, dựa vào cướp bóc người đi đường qua lại mà sống.


Ở tận thế, loại hành vi này làm người ta đặc biệt khinh thường. hiệngiờ người bình thường có thể kích thích dị năng biến thành người có dị năng, vất vả săn giết Zombie đạt được tinh hạch cùng vật tư. Những tên cướp này lại đi đường tắt táng tận lương tâm.

Nếu đã biết được Lệ Sâm có ý tưởng này, Cố Liệt không nói hai lời liền đồng ý: "Tốt, chi tiết cụ thể chờ gặp mặt chúng ta lại thương lượng."

"Được được." Trần Bàn Tử nắm micro: "Vì căn cứ Thượng Kinh cùng Bắc Hải thiết lập quan hệ ngoại giao, tạm biệt."

"Tạm biệt."

Lúc Nam Ca cùng Lệ Sâm dẫn đội trở lại đã là chạng vạng. hiện giờ muốn nói ở Hoa Hạ, người của căn cứ nào sống thoải mái nhất, vậy khẳng định là căn cứ Bắc Hải không thể nghi ngờ.

Bên trong này có vô tận tinh hạch, có vô số người siêu cường giả, hơn nữa bọn họ còn có thịt ăn đó!

Nên biết là tại tận thế, thức ăn là điều kiện mấu chốt nhất, có thức ăn mới có thể sống!

Còn như người có công lao lớn nhất, đương nhiên là Diệp Thiệu rồi. Kể từ một năm trước, anh ta liền nghiên cứu. hiện giờ số loại động vật biến dị có thể ăn được cũng gần ba mươi loại rồi.

Nửa năm trước thực vật bắt đầu biến dị, Diệp Thiệu còn đi nghiên cứu thực vật. không biết dùng máu Nam Ca như thế nào, Lệ Sâm mộttháng chỉ cho anh ta rút một lần. Hơn phân nửa anh ta đều dùng để nghiên cứu thuốc đối kháng virus Zombie cho nên hiện giờ thực vật biến dị có thể ăn cũng chỉ có năm loại.

Đoạn thời gian này,  tổn thương tình cảm của Diệp Thiệu không được chữa khỏi. Nhưng mà anh ta đã học được cách dùng làm thí nghiệm dời đi sự chú ý của mình. Thời điểm nhìn thấy Nam Ca,anh ta đã có thể ẩn giấu tâm tình của mình rồi.

Đoàn xe lái vào căn cứ liền gặp được không ít người ở ngoài nghênh đón bọn họ.

Đây là truyền thống căn cứ Bắc Hải, bất kể là người có dị năng ở ngoài thi hành nhiệm vụ, hay là người bình thường trong căn cứ cũng đều là người thân.

Người thân ra cửa, thời tiết không tốt bọn họ cũng sẽ đưa; người thân trở về, đường xa bọn họ cũng ra nghênh tiếp.

Giờ phút này cùng Lệ Sâm và Nam Ca ngồi ở trên một chiếc xe là chị em Tô Phương Tô Hiển. Hai người này là người có dị năng hệ thủy, kể từ khi đến cơ sở chính, hai người lại là ngôi sao sáng chói kỳ dị. Nguyên nhân là vào nửa năm trước, Tô Hiển đột nhiên nảy ra một loại chiêu thức mới - - người có dị năng hệ thủy thông qua nước có thể khống chế máu trong thân thể Zombie.

một chiêu này đi qua, bọn họ dốc hết sức huấn luyện thành ra xuấthiện hiệu quả hiếm thấy. Từ đó, người trong cả trụ sở cũng không dám xem nhẹ người có dị năng hệ thủy nữa, bọn họ quả thực chính là đám người đầy bạo lực mà! một lời không hợp liền để cho máu trong thân thể anh nghịch chuyển, tự bạo luôn đấy!

Cũng may cơ sở chính có mệnh lệnh rõ ràng, loại chiêu thức này có hệ số nguy hiểm đều ở cấp S. Tuyệt đối không cho phép dùng ở trên thân thể của nhân loại.

Nam Ca cùng Lệ Sâm hôm nay đi cứu  cũng là một đội ngũ người, lúc này Tô Phương lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Chúng tôi thậtkhông nghĩ tới động vật biển biến dị thế nhưng có thể biết cho gọi đồng bạn. Lúc nhìn thấy nhiều động vật biển rậm rạp chằng chịt leo lên bờ như vậy, tôi cũng nổi một thân da gà luôn."

Tô Hiển bày tỏ đồng ý: "Hơn nữa chúng tôi là hệ thủy tự bạo, thế nhưng đối với bọn chúng không có tác dụng. Chút động vật biển này có quá ít hơi nước trong thân thể!"

Nam Ca cùng Lệ Sâm ngồi ở ghế sau, coi như là động vật biển này rất hung tàn, ở trước mặt bọn họ vẫn không đủ để hai người họ nhìn đâu. Nghe hai chị em nhà này cao hứng bừng bừng, từ thảo luận động vật biển có bao nhiêu hung tàn, rồi đến động vật biển có bao nhiêu mỹ vị. Nam Ca cả người cũng không tốt.

Lệ Sâm bóp ngón tay Nam Ca, bàn tay cô nhỏ bé rất mềm mại. Cầm lên xúc cảm đặc biệt tốt. Kết hôn một năm, tình cảm của hai người vẫn còn rất là tốt, mỗi phút đều như đâm mù mắt mọi người. đã liên tục mười hai tháng bị bình chọn vị trí NO1 danh hiệu "Đối tượng làm mọi người chết cháy".

nói đến đây là bởi vì Nam Ca hồi tưởng lại quá khứ càng ngày càng nhiều, hiện giờ ký ức của cô đã rất đầy đủ. Tính cách cũng so với trước nội liễm trầm ổn hơn rất nhiều.

Lệ Sâm biết rõ, đây mới là Nam Ca chân chính.

Tuy nhhiên không biết làm sao... Làm ngu xuẩn đáng yêu ăn chực quá lâu, thuộc tính này đã ở lại trong cơ thể Nam Ca. Chỉ là thời điểm ở trước mặt Lệ Sâm mới có thể biểu hiện ra ngoài. Điểm này khiến Lệ Sâm tương đối thỏa mãn. Bộ dáng đáng yêu của vợ anh nên chỉ đểmột mình anh có thể xem thôi.

"Buổi tối chúng ta liền thu dọn đồ đạc, ngày mai đi Thượng Kinh." Lệ Sâm thấp giọng nói cùng Nam Ca, còn coi người xung quanh như không khí hôn gò má vợ mình một cái.

"Dạ." Nam Ca nhớ tới cha nuôi của mình còn ở Thượng Kinh, cho nên lần này đi Thượng Kinh không riêng gì vì phỏng vấn, mà lại càng là vìđi tìm ông ấy.

Xe ngừng lại, Tô Phương cùng Tô Hiển bày tỏ không muốn phải nhìn hai người kia ân ái nữa, rất nhanh liền rút lui.

Lệ Sâm dắt tay Nam Ca chậm rãi lên lầu, phát hiện cô vẫn rầu rĩ khôngvui liền trêu chọc: "Nghĩ cái gì mà lại xuất thần như thế?"

Nam Ca không có gì để nói dối Lệ Sâm, khe khẽ nói: "một năm trôi qua, anh cũng đã rất nhanh là người có dị năng cấp chín. Em lại vẫn còn ở cấp bảy không hề thay đổi."
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới