Tùy Chỉnh
Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Chương 39

Hoắc Khởi Minh vừa buồn vừa vui. Điều làm anh ta vui cũng chính là điều khiến anh ta buồn.

Điều làm anh ta vui là Hoắc Lệ Minh bị Liên Gia Kỳ từ chối thẳng thừng.

Hôm đó, Liên Gia Kỳ bị thương, sau khi Hoắc Lệ Minh nghe tin, lập tức nước mắt lưng tròng chạy đến bệnh viện. Cuối cùng thì lại nước mắt lương trong trở về. Vừa bước vào phòng, cô ấy liền nhốt mình không chịu ra. Mấy ngày sau đó đều rửa mặt bằng nước mắt. Hóa ra, khi ở bệnh viện, Liên Gia Kỳ đã nói rõ ràng mọi chuyện với Hoắc Lệ Minh. Anh ta và cô chỉ có thể làm bạn bè bình thường, không thể chuyển biến hay phát triển thành quan hệ gì khác. Hoắc Lệ Minh lòng thấy trống rỗng, đau buồn vô cùng. Ông già Hoắc cũng cau mày, sắc mặt sầm sì.

Ông rất cưng cô con gái bị điếc bẩm sinh này, cảm thấy số phận quá bất công nên đã dùng tình yêu thương để bù đắp. Sau khi biết con gái thích Liên Gia Kỳ, ông đã nghĩ cách để tạo cơ hội cho cô tiếp cận anh. Để có thể thúc đẩy cuộc hôn nhân này, ông đã ngầm ám hiệu, thậm chí còn nói rõ ràng rằng, nếu Liên Gia Kỳ chịu lấy Hoắc Lệ Minh, ông sẽ đem một phần tài sản lớn của mình ra làm của hồi môn cho cô. Nhưng Liên Gia Kỳ không hề động lòng, tâm nguyện của con gái ông chưa gì đã biến thành bong bóng.

Tâm trạng của bố và em gái đều không tốt nhưng Hoắc Khởi Minh lại rất vui.

Cuộc hôn nhân giữa hai nhà Liên – Hoắc có thành hay không luôn là tảng đá đè nặng trong lòng anh. Nếu Liên Gia Kỳ bị ông già thuyết phục, gật đầu đồng y hôn sự này thì chẳng phải một nửa giang sơn của Hoắc thị sẽ rơi vàotay nhà họ Liên của anh ta hay sao?Anh ta không thành “thái tử gia” mới là lạ. May mà bây giờ Hoắc Khởi Minh không phải lo lắng về điều này nữa.

Anh ta vui mừng gọi La Thiên Vũ đã bình phục đến ăn mừng. Hai người đến hộp đêm sang trọng mà họ là khách quen và gọi một chai Rafi giá hơn hai mươi nghìn tệ. Hai thanh niên ăn mặc sang trọng lại uống loại rượu đắt tiền như vậy, vừa nhìn cũng biết là công tử nhà giàu rồi. Đúng là mục tiêu tốt cho các cô gái xinh đẹp vây quanh.

La Thiên Vũ đã chán ngấy mấy cô nàng kiều diễm ở hộp đêm rồi, liền xua tay đuổi đi. Sau đó anh ta buồn rầu nói: “Lúc nào lượn một vòng quanh trường đại học rồi tìm một cô nàng ngây thơ đi. Cô nàng Du Tinh chẳng thèm để ý gì đến tao nữa rồi. Bản thiếu gia nổi danh sát thủ săn trinh nữ, thế mà lại để cô nàng tuột khỏi tay. Phải rồi. Khởi Minh, mày và Điền Điền vẫn đi lại đấy chứ?”

Không hỏi thì thôi, hỏi rồi lại khiến Hoắc Khởi Minh mất vui. Điều khiến anh ta buồn chính là chuyện này: “Bây giờ, gọi điện đều không hẹn được cô nàng họ Diệp đó ra ngoài chơi. Xem ra, Liên Gia Kỳ đã có được trái tim cô ấy rồi. Hôm đó, anh ta vì cứu cô ấy mà chịu một nhát dao của kẻ thần kinh kia. Anh hùng cứu mỹ nhân, có cô gái nào lại không rung động cơ chứ? Mẹ khiếp! Liên Gia Kỳ thật may mắn. Tao lại mất cơ hội rồi.”

“Đúng thế. Ơn cứu mạng như thế thì cô gái đó sẽ dễ dàng xúc động đến mức lấy thân đền đáp mất. Khởi Minh, xem ra mày không thể giành nổi cô nàng Điền Điền này với Liên Gia Kỳ rồi. Thôi vậy, dù sao cũng chỉ là một người mẫu coi được mà thôi. Chỉ cần Hoắc thiếu gia mày muốn, không biết có bao nhiêu cô người mẫu có tiếng nguyện xếp hàng đợi đến lượt ý chứ!”

Hoắc Khởi Minh là một lãng tử hành tẩu trên tình trường, nên khi nghe tin Liên Gia Kỳ chịu một nhát đao của kẻ thần kinh để cứu Điền Điền, anh ta vô cùng tức giận. Vì anh ta quá rõ, như vậy thì mình không thể giành được trái tim Điền Điền nữa. Chắc chắn một trăm phần trăm là cô sẽ nghiêng về phía Liên Gia Kỳ. Tuy anh ta tức giận như vậy nhưng vẫn không có cách gì kéo lại.

Uống hết một chai Rafi mất khoảng nửa tiếng, mắt La Thiên Vũ bỗng sáng lên khi phát hiện ra một cô nàng thuần khiết trước mắt. Cô ấy mặc chiếc váy trắng, mái tóc đen thẳng mượt, khuôn mặt không hề trang điểm nhưng dung mạo đẹp như tranh vẽ. Cô ngần ngừ đứng trước cửa rồi bước vào nhìn quanh. Hình như cô ấy đang tìm ai đó, có vẻ như cô ấy chưa từng đến nơi này.

La Thiên Vũ hất hàm ra hiệu cho Hoắc Khởi Minh nhìn cô gái đó rồi mỉm cười có phần tà ý: “Hình như là một con thỏ trắng. Tao đến vờn cô nàng chơi đây.”

La Thiên Vũ đi rồi, không quay lại mà gọi điện nói rằng mình đã thuận lợi quơ được một em gái rất ngây thơ và ngốc nghếch. Bây giờ, anh ta phải đi cùng cô ấy, bảo Hoắc Khởi Minh tự về nhà không cần đợi mình nữa.

Hoắc Khởi Minh bị bỏ rơi ngán ngẩm lắc đầu: “Tên tiểu tử này quả không tồi.”

Hoắc Khởi Minh nghĩ rằng La Thiên Vũ rất giỏi quơ gái. Lần này, lại thuận lợi câu được một con cá. Nhưng không ngờ, sáng hôm sau, La Thiên Vũ ủ ê gọi điện bảo anh ta đến quán rượu nào đó đón mình.

Anh ta lấy làm lạ: “xảy ra chuyện gì vậy?”

“Đừng nhắc đến nữa. Nàng tiên tình cờ gặp tối qua chạy tối qua. Nói ra dài quá. Mày cứ đến đây rồi nói.”

Hoắc Khởi Minh lao đến quán rượu tìm La Thiên Vũ trong thời gian ngắn nhất. Trông bộ dạng cậu ta rõ ràng đã bị đánh, măt có vết bầm, vừa tức vừa lo vừa hậm hực.

“Đúng là trêu chim nhạn bị chim nhạn mổ mắt. Cô ả tối qua trông tưởng như là thỏ trắng, hóa ra lại là hồ ly. Mẹ khiếp! Chơi bản thiếu gia một vố. Đợi đấy! Bản thiếu gia không trả thù này thì không phải người nhà họ La.”

“Rốt cuộc chuyện là sao? Mày nói rõ đi xem nào?”

La Thiên Vũ kể lại tường tận sự việc xảy ra tối qua.

Tối qua, cô nàng dáng vẻ thuần khiết đó tự giới thiệu là nữ sinh đại học. Cô nàng nói mẹ mình bị ung thư, cần một khoản tiền lớn để chữa trị. Vì cần tiền gấp nên bạn cô ấy đã giới thiệu đến quán rượu này gặp một vị khách và thảo thuận giá đêm đầu là sáu nghìn tệ. La Thiên Vũ vừa nghe đã thấy ngứa ngáy. Anh chàng biệt danh sát thủ săn trinh nữ này đặc biệt thích các cô gái thuần khiết. Chú thỏ trắng này tự đâm đầu vào tất nhiên anh sẽ không bỏ lỡ.

“Người đẹp, anh chính là vị khách mà em tìm. Đi theo anh nào.”


La Thiên Vũ dắt cô gái thuần khiết đến một quán rượu. Sau khi vào phòng, anh ta hớn hở đi tắm rửa. Không ngờ, anh ta đang tắm bỗng có hai người đàn ông béo ú xông vào, chẳng thèm nói năng gì lôi ngay anh ta đang trần như nhộng trong nhà tắm ra trói lại và dán băng dính bịt mồm. Thấy cô nàng thuần khiết và hai gã đàn ông đứng gần nhau, anh ta mới phát hiện, thực ra cô nàng thuần khiết là “mồi nhử” và anh ta đã trúng kế.

Hai gã đàn ông kia đánh cho La Thiên Vũ một trận. Một trong hai gã tự xưng là bạn trai của cô gái kia, nói rằng La Thiên Vũ đã sàm sỡ bạn gái gã thì phải bỏ tiền ra mua sự “bình yên”. Đồng thời một gã đàn ông râu ria xồm xoàm khác rút một con dao găm ra uy hiếp anh ta nói nếu không chịu bỏ tiền thì sẽ khiến anh ta máu me bê bết.

La Thiên Vũ biết lúc này chỉ có thể bỏ tiền ra để giữ lấy tính mạng, nhưng trên người không mang theo nhiều tiền như vậy, tiền mặt chỉ có vài nghìn tệ. hai gã đàn ông ép anh ta nói mật khẩu thẻ ngân hàng. Sau đó lấy thẻ của anh ta đi rút tiền. Sau khi rút được vài chục nghìn tệ, hạn mức rút tối đa ra, chúng còn quẹt thẻ mua sắm mấy trăm nghìn tệ.

Kiếm được món hời như vậy, nàng tiên này và hai gã đi cùng vẫn chưa hài lòng. Gã đàn ông có râu lấy trong túi ra một chiếc máy ảnh kĩ thuật số rồi bảo cô nàng thuần khiết cởi đồ ra ôm lấy La Thiên Vũ đang trần như nhộng, ép anh ta phải làm động tác ân ái để chụp ảnh. Sau đó, chúng tiếp tục uy hiếp anh ta phải chuẩn bị hai trăm nghìn tệ tiền chuộc những bức ảnh này. Nếu không sẽ tung lên mạng để anh ta thân bại danh liệt. Đồng thời, chúng cũng cảnh báo anh ta không được báo cảnh sát.. Nếu không sẽ làm cho những bức ảnh của anh ta bay đầy trời. .

Khi đã vét hết tài sản của La Thiên Vũ, chúng còn lái cả chiếc BMW của anh ta đi mất. Trước khi đi, gã cầm chiếc máy ảnh trong tay còn giơ lên đe dọa: “Cấm không được báo cảnh sát. Nếu không mày đợi ngắm cảnh ân ái của mày ở trên mạng đi.”

Bị uy hiếp, rồi lại bị ép chụp ảnh, La Thiên Vũ tuổi trẻ tài cao cảm thấy nhục nhã ê chề. Làm thế nào anh ta có thể nuốt được mối hận này. Anh ta hạ quyết tâm không tha cho những kẻ đó.

“Mày định thế nào? Có báo cảnh sát không?”

“Báo cái gì chứ? Thế thì hời cho chúng quá. Không phải Tiểu Chu quen đám bạn xã hội đen sao? Tao muốn nhờ nó giới thiệu một người giải quyết chuyện này. Nhất định phải dạy cho mấy tên khốn đó một bài học nhớ đời.”

Tiểu Chu mà La Thiên Vũ nói cũng là một trong những thiếu gia thường hay tụ tập đàn đúm với họ. Vì trước đây bố anh ta có kinh doanh hàng cấm nên quen vài người trong xã hội đen. Hoắc Khởi Minh cũng không phản đối, chỉ cần có thể giúp La Thiên Vũ giải quyết chuyện này, lấy lại những bức ảnh kia thì cần gì biết người đó là cảnh sát hay là trộm cướp.

La Thiên Vũ bảo Hoắc Khởi Minh lái xe đưa anh ta đi tìm Tiểu Chu rồi kể lại chuyện xảy ra tối qua. Sau khi hiểu rõ ý định của La Thiên Vũ, Tiểu Chu lập tức liên lạc với một người bạn rất có thế lực trong xã hội đen.

“Người bạn này của tôi là Long ca, là nhân vật có tiếng trong giới. Cậu giao chuyện này cho anh ta xử lý, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Có điều không thể nhờ người ta giúp không được. Ít nhiều cũng phải đề nghị chút phí vất vả.”

“Chuyện này tuyệt đối không thành vấn đề. Chỉ cần có thẻ trút giận cho bản thiếu gia, muốn bao nhiêu tiền tôi cũng chi.”

Long ca nhận được điện thoại của Tiểu Chu thì có mặt ngay trong vòng nửa tiếng. Đó là một người trung niên trắng trẻo, nho nhã, ăn mặc như một giáo viên, nụ cười hiền hòa và thân thiện. Người này khác hẳn với các nhân vật xã hội đen hung hăng trong phim. Nếu gặp ngoài đường, Hoắc Khởi Minh và La Thiên Vũ tuyệt đối sẽ không ngờ, ông ta lại là một nhân vật đáng gờm như vậy.

Sau khi biết chuyện La Thiên Vũ gặp phải tối qua, Long ca cười híp mắt lên tiếng, giọng chậm rãi từ tốn nhưng lại rất dứt khoát: “La thiếu gia, cậu cứ yên tâm. Tôi đảm bảo trong vòng ba ngày, số tiền và chiếc xe cậu bị cướp sẽ quay về. Ảnh cũng không thiếu tấm nào. Thậm chí ba tên chơi xỏ cậu cũng chẳng thế thoát được. Tôi sẽ đưa chúng về cho cậu tùy ý xử lý.”

La Thiên Vũ gật đầu: “Tốt quá! Long ca, anh giúp tôi giải quyết chuyện này. Các anh chỉ cần mang xe của tôi về là được, còn số tiền ba tên đó lấy đi thì các anh em cứ giữ lấy mà uống trà.”

Long ca nở nụ cười như bắt được vàng. “Vậy thì tôi xin cảm ơn La thiếu gia trước.”
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới